THƠ CỦA NGÀY THÁNG TRẮNG
Phần 3
TÔI LÀM THƠ
Làm thơ đối với tôi cũng như ăn uống tập thế dục thường ngày
Như mỗi sáng đi uống cà phê với bạn
Tôi làm rất dễ
Một bài viết một mạch không nghỉ
Vì ý tưởng cứ tuôn trào ra trên trang viết
Bởi tôi chỉ viết ra những gì tôi nghĩ trong đầu lúc đó
Rất dễ hiểu
Ai đọc cũng được
Tôi không dùng chữ nghĩa cao xa khó hiểu
Hay những tư duy triết học về cuộc sống
Vì những cái đó đã có các Ngài triết gia viết từng bộ sách ngàn trang từ xưa , và chúng ta cũng đã được thầy cô dạy ở nhà trường rồi
Hơn nữa lập lại ý tưởng của quý ngài thì chán lắm
Tôi làm thơ tự nhiên như cây cỏ, có vậy thôi
Mọc lên và sống
Thoải mái đi và đứng
Vui buồn như là tự nó vui và buồn
Cũng không cần uốn éo ma mị người khác bằng chữ nghĩa rồi phải đi tra từ điển
Chỉ có 24 chữ cái thôi mà, phải dùng cho các bạn chúng ta thiếu học cùng xem được
Và như thế ta sẽ truyền tải được ý tưởng của mình dễ hơn
Tôi không phân biệt thơ bình dân hay trí thức
Nhà thơ Nguyễn Bính ngày trước làm thơ đọc giống như nói chuyện : hôm qua em đi tỉnh về , hương đồng gió nội bay đi ít nhiều (bài chân quẽ) trải qua bao năm tháng đọc vẫn hay
Hay Cụ Đồ Chiều mộc mạc hơn: khoan khoan ngồi đó chớ ra, nàng là phận gái, ta là phận trai. (Lục Vân Tiên). Ai cũng thuộc !
Cần gì phải hiện sinh vô thần tư duy hiện hữu
Suy nghĩ rồi bế tắc
Tôi làm thơ
Là làm thơ
Không phải thầy dạy triết đứng trên bục giảng
Xã hội đã phân công rồi
Ai làm việc nấy
Hãy đem đến sự tự do vui vẻ cho lớp người mình phục vụ bằng việc làm của mình
Đừng hành hạ tra tấn người ta bằng chữ nghĩa cầu kỳ sách vở
Làm thơ, một công việc khó
Viết như thế nào để người đọc hiểu và lạc quan với cuộc sống của mình
Làm thơ, một chút hương hoa thôi mà
Có gì quan trọng đâu
THƯƠNG NHỚ NGÀY BÊN NHAU
Nhớ những ngày bên nhau
Em đùa vui sân sau
Nhà mẹ vừa luống tuổi
Có giàn hoa giấy đỏ
Leo qua bức tường hồng
Em cười trong trẻo tiếng
Cô gái nhỏ đẹp hiền
Tuổi mười bảy xinh tươi
Ta đã lãng quên đời
Trong một giây phút ấy
Ta đã nhớ cùng em
Ngồi bên khung cửa sổ
Hoa huệ trắng ngoài vườn
Trinh nguyên như tình em
Trong veo như lòng em
Ta chìm trong mắt em
Bến bờ không còn nữa
Cánh buồm đi vô định
Không mong chi bến về
Say đắm tình một phen
Những ngày bên nhau ấy
Là một cõi thiên đường
Bao giờ em trở lại
Viết tiếp bài yêu đương
Em là nàng Xuân nữ
Một thuở ta lạc đường
Ái ân dù rất ngắn
Mà tình dài muôn phương
Ngày mai trên trăm nẻo
Tình Em có vấn vương ?
TÌM EM
Tìm em tôi biết tìm đâu
Em mô đó ở trên bầu trời sao
Em đang là ngôi sao nào
Để tôi phóng mũi tên vào tim em
Để tôi ngây dại ngày đêm
Trăng treo trên gối mộng chìm biển xanh
Tìm em lối ngõ loanh quanh
Loay hoay giữa cõi hồng trần một tôi
Một tôi ở một cuộc đời
Có đơn ôm một mình tôi lạnh lùng
Tìm em trong chốn không cùng
Em thì xa biệt mịt mùng cõi trên
Đã quên ngày đó thề nguyền
Như chim liền cánh
Thôi em … giã từ
TÔI LÀM THƠ
(Bài tiếp theo)
Khi tôi làm thơ
Tôi là độc giả đầu tiên của chính tôi
Tôi viết cho tôi đọc trước và sau đó là những người khác
Tác phẩm không có độc giả thì không phải là tác phẩm văn chương
Nếu không có người cầm lấy và đọc, nó chỉ là trang giấy trắng có những dòng chữ đen vô hồn ,trồng rỗng vô nghĩa
Đó là những điều Thầy đã dạy tôi khi ngồi ghế nhà trường hàng chục năm trước
Làm thơ, tôi hoàn toàn tự do với chính mình, và trách nhiệm lớn với người đọc là làm cho họ hiểu
Tác giả gọi là tác giả khi có độc giả
Nêu không có độc giả thì không thể có tác giả
Ai cũng có thể làm thơ
Nhưng không ai có thể chọn độc giả cho chính mình
Vì đó là sự tương giao cảm xúc của người đọc
Tôi sẽ không quan tâm đến danh tiếng
Tôi cần người đọc
Ngài Lão Tử nói: “Ðao khả đạo,phí thường đạo, danh khả danh phi thường danh”
Tôi có những người bạn làm thơ hay gọi là viết chữ không ai hiểu cả
Nói là thơ hiện đại
Nhưng người đương thời chẳng ai thèm đọc
Đó không la tho
Đó là những chữ được ghép vào
Vô nghĩa và vô ích
Và đã sớm bị đào thải
Không ai viết chỉ để giữ lấy cho riêng mình
Không ai viết cho cái bàn cái ghê những vật vờ tri
Viết cho người đọc và người đọc sẽ tạo nên tác giả
Cô đơn không thể nói là một giải pháp ứng phó với cuộc sống , tôi nghĩ có thể là một thái độ tự chối cuộc sống do là sự tự kỷ trốn chạy hiện thực
Tôi làm thơ tiếng Việt, thuần Việt và dễ hiểu
Không cần ẩn dụ dưới sự hào nhoáng của chữ nghĩa câu kỳ bóng gió kinh viện
Không phân biệt giai tầng người đọc, tiến sỹ người bản rau chay xe thồ đọc được miễn biết chữ
Tôi làm thơ
Tôi không chọn sự cô độc trên đỉnh cao
Tôi là người thường, biết chữ, viết chữ để trao đổi với xã hội tỏi đang sống
Vi thế tôi bình thường với tất cả, độc giả của tôi và chính tôi
Ghi chú
Những ý tuông diễn tả trong bài thơ này xuất phát từ cuốn sách của Thầy tôi Nguyễn Văn Trung - ÐHVK Sài Gòn NK 1969-70 (Lược khảo Văn học tập 1: viết cho ai)
EM VỀ PHỐ HỘI CÓ HAY
Em về xa mãi miền Trung
Cửa sông Hoài đã khép lại
Lòng một dạ vẫn hư không
Mặc tình ai còn ái ngại
Em đã nói lời chia tay
Khi ngày Xuân qua chưa hết
Vì ai nên nỗi buồn này
Vì tình yêu sao có tội
Em chỉ hờn giận phút giây
Ta sầu từ khuya đến tối
Em đi trên lòng ta đau
Không thể nói cười vui nổi
Em về có nhớ trước sau
Ta vẫn một lòng chung lối
Phố cũ ngày xưa em ra đi
Phố này ngày nay em trở lại
Em ơi hãy nhớ cuộc sống là gì
Chỉ là vòng tròn quay mãi
Rồi em sẽ về
Với ta đợi mong
Nhiều đêm ngồi bên ánh đèn chong
Một tuần sao nghe lâu nhỉ
Thôi hãy mau về
Đừng giận nữa cho xong
Em là em và ta là ta
Là hai nhưng chỉ có một lòng
Là tình yêu muôn thuở chung
MƯA THÁNG GIÊNG
Tôi đi giữa đường không có ai
Mưa Xuân ướt lúc ngày đang bắt đầu
Em dù có nghĩ nông sâu
Thì tôi cũng đã nhuốm màu buồn vui
Mùa Xuân có một chút tơ vương
Trên hoa lá và cây ngoài vườn
Em đã không cười từ hôm qua
Khi gió lay một cành hoa mai
Những cánh hoa rụng đầy mặt đất
Tôi tiễn tình ta đi xa
Không mong chi trở về
Em còn thương tôi thì hãy chờ ngoài ấy
Tôi sẽ đem kiệu hồng ra rước em
Khi gió chuyển mùa quay về phía Nam
Tôi đi trên đường có chút mưa Xuân
Tan hoà vào giọt lệ
Khi em đã về bên đó rất xa
Không biết có còn yêu tôi nữa
Thì cũng như bọt sóng ngàn khơi
Biển một ngày rất động
Thì cũng như đá đã rêu phong
Tình yêu chỉ còn là câu chuyện kể
Trong một ngày mưa rất cô đơn
EM XA TÌNH XA LÒNG CÓ LO ÂU
Hôm nay em trở lại quê
Hồn ta cũng tưởng theo về với em
Lời yêu còn ở bên thềm
Ta còn chưa nói cho em biết rằng
Tôi yêu em tới ngàn năm
Cùng nhau bước hết đường trần này thôi
Cùng nhau một giấc mộng đời
Mai sau dù có xa rời cũng cam
Em về ngoài ấy đừng ham
Theo ai đó để tan tành lòng tay
RẰM THÁNG GIÊNG
Em hứa đi chùa rằm tháng Giêng
Cùng nhau cầu nguyện cho đôi mình
Là em và anh không xa nhau nữa
Không còn những năm tháng lênh đênh
Sẽ về chung dưới một mái nhà
Sẽ về sống nơi chốn phồn hoa
Sẽ về hôm sớm cùng thao thức
Thì thầm trong giấc mộng thăng hoa
Em hứa sẽ về rằm tháng Giêng
Chờ em hết mấy khúc giờ thiêng
Chắc em không tới ta đành chịu
Ngẩn ngơ rồi cũng qua hết đêm
Thì cũng như là cơn mộng của
Tuổi trẻ ta nơi biên giới hận thù
Gặp em từ buổi chiều hôm ấy
Tình dài lời hò hẹn thiên thu
Rằm có đến hay không cũng được
Vì em là muôn thuở rằm trăng
Mỗi đêm ta nói lời nguyện ước
Cùng em hôm sớm cuộc trăm năm
Có em hay không rằm cũng tới
Chắc rằng cũng sẽ qua đi
Qua đi qua đi rồi biến mất
Rằm về rồi rằm cũng như ri
BÀI THƠ ĐÃ MẤT
Tôi tìm bài thơ gởi cho em
Nhưng đã mất
Không biết đã xóa từ lúc nào
Bằng mọi cách nhưng không phục hồi được
Đành phải giữ trong tâm trí
Nhưng sẽ không bao giờ được viết ra
Không bao giờ được gởi đi nữa
Một tình yêu đã biến mất như số phần đã định
Em và tôi sẽ không bao giờ gặp nhau chuyện trò với nhau nữa
Vì bài thơ đã mất
Và tình yêu của tôi
Cũng đã mất
Tôi vẫn đi trên con đường này mỗi ngày
Tôi vẫn ngồi trong cái quán này mỗi ngày
Tôi vẫn làm thơ yêu em mỗi ngày
Nhưng tất cả tôi sẽ cất vào ngăn kéo của ký ức
Tôi sẽ để lại đó cho nhiều năm sau
Tôi sẽ không mong ai sẽ tìm thấy
Tôi sẽ mang theo và cùng với nó vào hư không
Vì sự sống vì cuộc đời cuối cùng vẫn là hư không
Sao phải lưu dấu tích để tiếc thương
Như bài thơ đã mất
Trong một lúc tình cờ nào đó
Như định mệnh
Là tình yêu của tôi và em
SAO TÔI PHẢI NGHE VÀ THẤY BỌN NÀY NHỈ -
NHỮNG TÊN VÔ LẠI TRONG VĂN CHƯƠNG
Tôi có tai
Phải nghe
Tôi có mắt
Phải thấy
Như vậy tôi không điếc
Tôi không câm
Tôi không mù
Nên tôi phải nói
Tôi phải chưỡi
Không chưỡi tràn lan như anh bạn tôi năm xưa
Tôi chưỡi bọn vô lại văn chương
Bọn đội lốt các kiểu : nhà thơ trẻ, nhà thơ giả còn gân, nhà thơ sồn sồn, nhà thơ mới triển vọng, nhà văn trẻ của tuổi hai mươi, nhà giáo, nhạc sĩ trẻ …
Và dĩ nhiên chúng phải lập diễn đàn trên mạng xã hội để múa may trình diễn
Không có gì phải nói vì đó là quyền tự do trong phạm vi pháp luật cho phép
Điều đáng nói là chúng dùng ngôn ngữ thô tục dơ bẩn để đối thoại qua lại với nhau. Hay làm tỉnh lộ liễu trên đó như hun hit “chụt chụt”, yêu nhau “pặc pặc” .. vv… như là nơi trao đổi tình dục… không kể hết được
Chúng mặc sức ca ngợi lẫn nhau bất chấp đạo đức, kiến thức cơ bản về cuộc sống, tri thức tối thiểu
Những admin (quản trị viên) các trang web này vô tình hay cố ý cổ vũ cho hiện trạng này (??)
Tôi có hỏi một cô bạn hoạt động nhiều năm trên mạng xã hội sao lại có ngôn ngữ và tình trạng này? Cô ấy nói trên mạng xã hội bây giờ là vậy đó, rất tệ, và bảo tôi không cần phải quan tâm.
Con người hơn các loài sinh vật khác là có văn hóa và có một đời sống văn hóa.
Cần nghiêm chỉnh xem xét và tẩy chay các hình thức sinh hoạt văn hóa suy đồi đó cho dù là trên mạng xã hội
Tại sao ta phải nghe và thấy bọn vô lại trong văn chương còn tồn tại ở xã hội này nhỉ ?
RẰM THÁNG GIÊNG
Em hứa đi chùa rằm tháng Giêng
Cùng nhau cầu nguyện cho đôi miền
Em và anh không xa nhau nữa
Không còn những năm tháng lênh đênh
Sẽ về chung dưới một mái nhà
Sẽ về xa nơi chốn phong ba
Sẽ về hôm sớm cùng thao thức
Thì thầm trong giấc mộng thăng hoa
Em hứa sẽ về rằm tháng Giêng
Chờ em hết mấy khúc giờ thiêng
Chắc em không tới ta đành chịu
Ngẩn ngơ rồi cũng sẽ qua đêm
Thì cũng như là cơn mộng của
Tuổi trẻ ta nơi biên giới hận thù
Gặp em từ buổi chiều hôm ấy
Tình dài lời hò hẹn thiên thu
Rằm có đến hay không cũng được
Vì em là muôn thuở rằm trăng
Mỗi đêm ta nói lời nguyện ước
Cùng em hôm sớm cuộc trăm năm
Có em hay không rằm cũng tới
Chắc rằng cũng sẽ qua đi
Qua đi qua đi rồi biến mất
Rằm về rồi rằm cũng như ri
LÀM THƠ - CUỘC TRANH ĐẤU ĐỂ TỒN TẠI GIỮA MỘT THẾ GIỚI TÀN KHỐC
Mọi người nói với tôi:
Làm thơ được vào thời buổi này là một người can đảm và nhiều mơ mộng
Tất nhiên tôi đã có cơm ăn hai bữa mỗi ngày, tạm đủ
Tôi làm thơ hay không phải là thơ cũng được
Tôi suy nghĩ gì tôi viết ra cái đó
Như là một câu chuyện nhỏ của đời tôi, tinh yêu, cuộc sống, không có gì khó hiểu cả
Vì là những câu chuyện đời thường
Dĩ nhiên sự đau đớn trong mỗi tình cảnh không phơi ra làm gì
Đó phải là nỗi im lặng cần thiết của một người đã đạt tới đỉnh cao của khốn khổ trần gian thì lời nói không còn ý nghĩa gì nữa
Tôi làm thơ như hơi thở giúp tôi sống mỗi ngày
Tôi làm thơ để được hy vọng vào một cái gì đó mỗi ngày
Ví dụ như một niềm vui khi nhìn thấy chữ hiện ra trên trang viết
Tôi không cầu kỳ chữ nghĩa
Tôi viết đơn giản như hồi làm luận lớp Năm trường Làng (cô giáo tôi thường cho điểm 10)
Chỉ có về tình yêu tôi khó viết, vì thật tinh tôi thời trẻ tôi rất kém về việc này, thường là thất tình kinh niên, hay nói hơi mắc cỡ là không có bạn gái
Tôi làm thơ tình đại dở tệ
Những người yêu của tôi (thật ra là những người tôi yêu) đều đã đi lấy chồng một thời gian sau họ mất vì bệnh nan y khi chưa già để lại sự tiếc thương cho tôi
Cuộc đời cũng như một trường tranh đấu
Không ai có thể đứng ngoài cơn gió bụi
Tôi đã được thực nghiệm điều đó một cách triệt để
Tôi quay vòng đủ nghề trên đời để kiếm sống và sau này nuôi gia đình
Tôi đã sống giữa một cánh đồng bưng biển mênh mông trước đây là vùng oanh kich tự do ở biên giới Cam Bốt
Tôi đi cắt bàng, nhổ bàng, đào củi lụt… đem ra chợ đổi gạo và thức ăn hàng tuần
Tôi phát quang rừng tràm sau hè nhà để trồng củ mỳ những không thành công, lỗ vốn trả nợ hết mấy năm.
Có năm thất bát, đói kém, tới gần Tết tôi phải mua chịu chỗ quen đồ ăn mấy ngày Tết ra Giêng làm trả dần, để gia đình có một cái Tết như người ta.
Nhưng kỳ lạ là thời ấy tôi không buồn, tôi vẫn làm thơ, tôi có bài thơ hay 5 chữ có đăng báo, bài Gió Bụi Miền Nam.
Tôi sống giữa thiên nhiên hầu như xa cách với cuộc sống ngoài kia, cách nơi tôi sống khoảng 10 km bằng một con kinh xáng múc hồi thời chiến, năm năm
Và rồi cuộc đời tôi vẫn phải quay về quỹ đạo cũ, môi trường sống của tôi trước đây
Bằng vào may mắn, sự giúp đỡ của anh em , bạn cũ …
Tôi lại trở về phố xá quen thuộc xưa
Nhưng dưới lốt áo của người cùng đinh
Tôi vẫn sống được
Và tôi vẫn làm thơ được
Thế giới của tôi, tôi không nghĩ tới nữa
Vĩ rằng, nếu có ngày tận thế thì cũng sẽ tới không cần mình phải lo
Tôi cũng không còn tình yêu nào để mơ mộng
Nhưng tôi không phải là kẻ cô đơn
Tôi có thơ
Tôi có niềm vui mỗi ngày nhìn thấy chữ trên giấy
Mặc dù phải đối mặt với hiểm nguy bất trắc của cuộc sống hiện đại mang đến
Tôi phải giữ được sự an toàn và một ước vọng bình thường cho cuộc sống
Để làm thơ
Rốt cuộc thì tôi vẫn là người mơ mộng chua xót
Trong sự im lặng thật tàn khốc
YÊU EM, CÓ PHẢI LÀ ĐIỀU KHÓ KHĂN ĐẾN VẬY
Tôi chưa bao giờ tỏ tình với em
Tôi chỉ tỏ tình với mây trắng
Bởi mây trắng không bao giờ ngừng trôi
Lời nói cũng tan biến vào quên lãng
Tôi muốn tình tôi cũng sẽ được lãng quên
Trong nhiều năm nữa
Cho đến lúc sự sống không còn trên trái đất
Tôi biến minh vào hư không
Nhưng em đã gởi cho tôi một mối tình rồi
Tôi đeo nặng
Tôi không dứt bỏ được
Vì tôi đã ở trong trái tim em
Một vị trí đặc biệt nào đó như em nói
Và tôi chết giấc ở đó
Tôi không dậy nổi nữa
Bởi sự ràng buộc của tình em
Mùa Xuân tới
Em bỏ tôi với nỗi nhớ nhung
Em theo những con đường đô hội phồn hoa nhiều quyền rũ
Tất nhiên là hoa lá chào đón em
Nhiều lời mật ngọt
Không còn trách móc tôi vì những câu nói lỡ lời
Khi cho em là người khó khăn
Không cười khi giao tiếp
Bằng những cơn giận vô cớ
Và tôi không biết mình đã phạm sai lầm gì
Với một bà cô khó tính
Tôi đã có những ngày ngắn ngủi bên em
Nhưng chưa bao giờ được nói yêu em
Rồi xa
Chia tay
Vì cuộc đời đã như thế
Tôi biết
Em còn yêu tôi
Và lòng tôi cũng thế
Nhưng em yêu ơi
Yêu em có phải là điều khó khăn đến vậy ?!
YÊU EM, CUỘC ĐỐI ĐẦU VỚI MỘT TỶ ĐIỀU BẤT TRẮC
Không hiểu và không có lý do gi
Phải là
Phải như thế
Để tôi phải yêu em cả
Tôi tình nguyện
Tôi tự chọn
Tôi nhất định phải lao vào lứa
Tôi phải đội vòng kim cô trên đầu
Tình yêu em
Tại sao tôi phải khồ sở như thế
Để được gì
Em chưa bao giờ nói yêu tôi
Em chỉ cười cười : biết ra sao ngày sau
Em không biết yêu đương
Em không biết yêu ai cả
Em không có người yêu
Tôi chịu
Tôi đầu hàng em
Tôi cũng không thể nói yêu em
Vì giống như mình vừa đụng vào tảng băng trôi (lớn hơn tảng băng trong phim Titanic)
Tôi trở thành gã câm tự nhiên
Độc thoại với bóng đêm
Trong những giờ lặng lẽ như thế
Tôi thì thầm với hư không
Tình yêu là gì nhỉ
Như cánh diều tuổi thơ không cất mình lên khỏi mặt đất
Chỉ là tôi - kẻ vô duyên, và cô độc
Em đã đóng các cánh cửa mở vào thế giới của tôi
Từ hơn một tháng
Em có lẽ vẫn bình thường (có khi vui sướng nữa vì không ai làm phiền sáng trưa chiều tối với cái mặt đáng ghét)
Tôi bị khủng hoảng thời gian
Và bị khùng
Vì không gặp em
Em đã trốn biệt
Không tìm được
Em ẩn náu nơi nào thì chỉ trời đất biết
Tôi chịu thua rồi
Tôi đã chọn vực thẳm
Tôi đã đối đầu với một tỷ điều bất trắc khi gởi trái tim vào giông bảo
Khi đã từ bỏ linh hồn mình Đuổi theo một giấc mơ không có thật
Nhưng cuộc đời mà
Nếu không có những gì không có thì cũng không bao giờ có
Ta sống cho hết đời ta
Cũng như một cuộc mong chờ
Sự kết thúc
YÊU EM - MỘT CÁCH NHÌN KHÁC VỀ TỰ DO
Yêu em, như tôi yêu tự do
Yêu em, tôi vượt thoát sự vây hãm của đời sống
Tôi đã ra khỏi sự bình thường
Ngày ngày tôi phải săn đuổi sự thật
Vì sự thật không bao giờ xuất hiện
Nó được giấu kín giữa những bức tường của ngôi nhà dối trá
Được canh giữ bởi những người mang mặt nạ sắt đã được đóng vào khuôn mặt bị khai tử từ lâu
Sự thật chỉ được dành cho kẻ khác, không phải là ta
Tôi đã ra khỏi vòng tròn của sự nhàm chán
Khi phải lập lại sự ca ngợi rộng tuếch một nhân vật thần thánh tưởng tượng
Đã nhiều năm đặt trên bệ thờ
Đã được tụng xưng là Đấng Cứu thế
Tôi đã bước ra khỏi không gian đó như một giải trình của cuộc sống phải được minh chứng, một đáp án cho phương trình vô nghiệm
Tôi đã tiến đến vực thẳm
Và tôi quyết định gieo mình xuống rất nhẹ nhàng
Như đám mây vừa chợt ngang qua lưng chừng núi
Tôi sẽ dừng lại ở giữa khoảng không
Tôi nghĩ tôi sẽ nằm đó để còn mơ mộng với gió vài giờ
Từ dưới vực sâu sẽ đưa lên
Bài ca giữa hai quãng nghỉ
Trước khi tan mình vào quên lãng
Duy còn trái tim tôi còn lại
Trên ngọn cây
Vì tôi yêu em
Yêu em, chính là điều cần thiết
Đầy đủ cho lòng dũng cảm của tôi
Tiến tới tự do
Có ai đó nghĩ rằng
Tôi yêu em
Là yêu tự do
Như tôi
YOU ARE MY HOME
YOU ARE MY ALL
Em yêu Em là nhà tôi
Em là tất cả của tôi
Em đã trở thành nhà của tôi
Trong 100 năm nữa
Tôi sẽ cùng em dưới một mái nhà
Cho dù giông mưa bão lụt
Tôi sẽ chống chèo cùng em
Bởi chúng ta đã chọn lựa một con thuyền
Cùng chung một cuộc
Em bây giờ đã xa cách tôi
Đại dương núi đồi sông suối
Con đường chúng ta đã chọn và chấp nhận từ nhiều năm
Vì em và tôi là hai cuộc sống khác nhau
Đã cùng một hoài bão
Nhưng con đường chúng ta đi hoàn toàn khác biệt
Là hai đường thẳng song song
Không có điểm gặp
Ta vẫn nhìn thấy được nhau
Nhưng không thể cầm tay
Ta vẫn được nói lời yêu nhau
Qua khoảng không gian nhỏ
Nhưng chưa được gần nhau
Không gì ngăn cản chúng ta yêu nhau
Em là tất cả của tôi
Em là nhà tôi
Dĩ nhiên là cuộc sống phải lẽ thuộc, nhiều hệ lụy cho mỗi người, mỗi tình cảnh của đời
Không một ai đoán trước điều gì sẽ xảy ra sẽ đến
Nhưng tôi với em đã gắn bó lời thề nguyện từ kiếp trước
Sẽ yêu nhau và sẽ cùng nhau
Như cây lá chung dòng nhựa nguyên để tồn tại
Tôi viết những dòng này cho Em
Khi chúng ta đã gần qua hết một năm chưa gặp nhau lại
Tôi vẫn giữ niềm tin vào tình yêu em
Và tôi nghĩ Em cũng thế
Chúng ta sẽ tiến đến một ngày nào
Em và tôi sẽ được về chung một mái nhà
Vì Em yêu
You are my home
You are my all
YÊU EM NHƯ YÊU CUỘC ĐỜI
Tôi yêu em
Như yêu cuộc đời này
Như yêu trái đất này
Như yêu ngôi nhà của tôi
Như yêu những gì tôi có
Tôi yêu em
Như yêu buổi sáng chạy bộ trên đường
Cảnh vật xinh tươi đẹp đẽ
Tôi mở lòng tôi cho gió sớm thổi vào
Mát lồng ngực nóng
Cuộc sống phía trước trăm lối ngàn đường
Ma trận bày ra và đêm tối
Tôi soi bóng trên đường
Bước nhỏ vượt qua
Hồn thanh tân tuổi trẻ
Bởi tôi yêu em
Như yêu cuộc đời này
Như yêu cả những năm tháng em xa tôi
Những giờ em quay cuồng trong lớp học với các em học sinh tiểu học
Ở lục địa xa xôi
Tôi vui với niềm vui của em
Có khi cũng buồn với nỗi buồn của em khi cô đơn nhớ nhà
Vì tôi yêu em
Như yêu cuộc đời này
Ngày và tháng sẽ qua dần
Em cũng sẽ trở về
Quê nhà và Đất Mẹ chờ em
Anh cũng đã chờ em nhiều năm
Quê hương đâu phải xa xôi đó ở xứ người
Quê hương của Em là đây
Khói hương của ngày về viếng Mẹ
Quê hương của Mẹ và Em
Ở đây còn có Anh
Với tình yêu anh
Yêu em
Như yêu cuộc đời này
ANH VÀ EM LÀ HAI CON ĐƯỜNG KHÔNG THỂ GẶP NHAU
Anh và em là hai con đường không thể gặp nhau
Từ hai điểm xuất phát khác nhau
Anh đã khởi hành trước Em hơn hai mươi năm
Là một thế hệ
Anh đã trải qua hai cuộc chiến tranh
Em được hưởng những năm hoà bình không tiếng súng
Anh đã nửa đường đứt gánh chưa xong bằng Cử nhân
Em đã hai bằng Thạc sỹ
Em nói rằng
Nếu so về tuổi đời, sự nghiệp văn học anh là sư phụ của em
Nhưng về tình yêu anh vẫn chưa hiểu em và em cũng vậy
Anh cần thời gian
Em cần một cuộc tình đẹp
Nhưng thời gian đâu có chờ ta
Cuộc tình đẹp chỉ là câu chuyện tiểu thuyết hay chỉ có trong phim ảnh
Không có trong cuộc đời thực
Vì thế Em đừng mong nữa
Và Anh cũng không chờ
Hãy là bạn đời của nhau
Cho đến khi chúng ta vĩnh biệt nhau
Và dĩ nhiên là Anh sẽ nói lời từ biệt em trước
Chúng ta vẫn là hai con đường khác nhau
Nhưng hãy nhìn nhau
Ta sẽ gặp nhau
Anh sẽ đem mối tình này đến tận kiếp sau
Mong sẽ tái ngộ
Em yêu của anh
20/3/1966
Năm 17 tuổi tôi ở làng quê
Một mình
Trong căn nhà cha mẹ tôi để lại
Tôi đi học ở phố
Tôi hoàn toàn tự do
Tôi mặc sức mơ mộng về cô bé hàng xóm mỗi tuần đi ngang qua nhả tôi để sinh hoạt Gia đình Phật tử ở chùa làng
Cô là em gái út của bạn tôi
(Bạn tôi tức giận vì việc này vì hắn không thích bạn cua em gái hắn. Nhưng có ấy có cảm tình với tôi buộc tôi phải tiến tới)
Chúng tôi chỉ biết nhìn nhau trao tinh qua đôi mắt
Nàng thường trốn mất khi tôi lại nhà
Rồi cũng không đi đến đâu
Năm sau tôi phải lên phố ở trọ đi học chuẩn bị thi Tú tài
Mối tình thơ dại của tôi chim dần vào lãng quên
Tôi làm thơ
Mười bảy tuổi mà
Rất nhiều ý thơ tràn trề
Và tôi đã lấy bút hiệu vào ngày này
20/3/1966
Tôi không biết nghĩa là gì
Tôi chỉ thuận tay viết
Tôi không ngờ đó là cái tên thứ hai sau tên cha mẹ đặt
Đã vận vào cuộc đời tôi, trong mối duyên nợ với thơ văn
Và vì thế
Đó là ngày kỷ niệm
Tôi đã mang cái tên này được 60 năm rồi nhỉ
Nói khôi hài để vui thôi: ví dụ sau này tôi được giải gì đó như Nobel Văn học chẳng hạn
Ngày này sẽ trở thành ngày khai sinh của một thiên tài !?
Xin hãy chúc mừng tôi nhé
Vậy gởi tặng một cành hoa hướng dương của họa sĩ Van Gogh cho thi sĩ
YÊU EM - VƯỢT QUA MỘT ĐẠI DƯƠNG BAO LA
Những ngày ở không
Anh đóng chiếc thuyền con một mái chèo
Vào tháng 5 mùa gió chướng anh sẽ ra khơi
Với chiếc la bàn nhỏ
Anh sẽ hướng về nơi em ở - một hòn đảo ở châu Đại dương - nghe nói là như thế
Anh yêu em anh nhớ em
Em đã bặt tin nhiều tháng không liên lạc được
Anh quyết định đi tím em
Bằng phương tiện của mình chế tạo
Có thể chừa ra tới hải phận quốc tế nó đã bị đánh chìm
Nhưng anh sẽ bơi theo sóng để tìm tàu lớn cứu hộ
Hay chìm theo sóng trôi lang thang trên đại dương, về đâu cũng được
Nhưng anh hài lòng vì mình đã đạt thành ước nguyện
Gặp gỡ người ở hư không
Như tình yêu em đã không mong gì tồn tại
Anh đã biết vậy rồi nhưng khát khao muốn gặp em cho dù đó là sự phũ phàng anh sẽ gánh chịu
Vì em đã có một gia đình và người con trai đã trưởng thành
Em đã êm đềm với cuộc sống riêng tư
Sao anh lại muốn chen vào đời em làm gì
Anh hiểu chuyện và biết mình muốn gì
Em đã tỏ tình với anh
Em bảo em là Nàng của anh
Vì sao em lại nói với anh em đã giam cầm hình ảnh anh vào một vị trí đặc biệt trong trái tim mình. Anh muốn ngất vì điều đó
Và anh đã yêu em, sẽ không thoát ra được
Anh sẽ tìm em cho dù giữa châu đại dương mênh mông
Anh không biết em ở đâu cả
Anh chỉ còn biết tưởng tượng mỗi ngày với chiếc thuyền nan nhỏ của mình
Tôi ra khơi
Tôi tìm em
Trong ước mơ vô vọng
Giữa đại dương bao la
Tôi chỉ nghĩ đến tình yêu của tôi
Buồn mênh mông như thế
TÌNH YÊU EM - CÓ PHẢI LÀ SỰ CẦN THIẾT ĐỂ CÂN BẰNG CUỘC SỐNG
Tình yêu, chẳng phải là sự mong đợi đã từng
Nếu mong đợi bạn cũng không được gì ngoài sự thất vọng
Vì khi mong đợi bạn đã mất hết năng lượng yêu
Bạn chỉ còn là hình nộm, phe phẩy tay ngoài đồng, đuổi chim một cách vô tích sự
Tình yêu bạn chờ đợi từ hôm qua
Và hôm nay
Không nói được điều gì cả
Ngoài buổi hẹn hò cuối cùng này
Bạn sẽ trở về cuộc sống buồn của mình - kẻ cô độc của thế kỷ - như lời bạn xác nhận
Vì thế khi yêu, bạn đã lập lại sự cân bằng cho cuộc sống bất trắc của mình
Đó là nơi trú ẩn hoang đường
Nhưng cần thiết cho bạn
Mất đi những tháng năm làm người trên trái đất này
Bạn phải mất hết một đời để hy vọng vào điều gì đó
Bởi sống như mọi người là phải có một niềm hy vọng
Mặc dù đó chỉ là tấm vé số cầu may mua buổi sáng bỏ sọt rác buổi chiều
Như là việc đốt tiền giải trí vậy
Nhưng đó là giá mua hy vọng rẻ nhất, giải quyết trong ngày
Ai cũng chờ đợi buổi chiều và sự thay màu cuộc sống mong ước
Và tấm vé số chỉ là sự cố gắng để cân bằng cuộc sống bấp bênh của mình - bằng sự hoang tưởng
Mỗi ngày ta vẫn mua vé số để chiều xổ
Sự chờ đợi của những kẻ thất bại
Hay hy vọng của người thất chí
Yêu hay không yêu
Tình yêu em là gì
Như mai này ta cũng đã mua một tấm vé số may rủi
TÌNH YÊU EM - SỰ TRỞ LẠI CỦA TUỔI TRẺ
Mỗi người đều có một tuổi trẻ
Riêng tôi, tôi đã đi qua tuổi trẻ của tôi không hề biết
Đó là những năm ngoài chiến trường cùng bạn bè cùng lứa tuổi tôi
Đó là những năm rời bỏ giảng đường với nhiều mơ mộng cùng các em nữ sinh xinh đẹp
Để ôm ấp nòng súng lạnh lẽo những đêm đi kích ở căn cứ tiền đồn, nhìn và mong về phía chân trời sáng đèn của thành phố phía dưới
Tôi nằm ngủ cùng cái chết rình rập bên lưng cùng các bạn tôi ngày ngày chơi trò đu dây trên miệng vực
Tôi có những năm tuổi trẻ như thế
Tôi không biết tình yêu là gì
Ngoài những chiêu trò ma mị của các em gái giả danh trẽn đài phát thanh nghe rất cải lương ca
Và thật may mắn cho tôi
Tôi đã vượt qua, ơn Cha Mẹ tôi, tôi trở lại với cuộc đời, dù đã đánh đổi Mẹ tôi và cuộc sống bế tắc nghèo nàn của Cha tôi để rồi qua đời ở một huyện lỵ miền quê ở phía Nam
Tôi trở lại cuộc đời
Nhưng không có tuổi trẻ và tình yêu là sự tim kiếm vô vọng
Cho đến khi gặp em
Không biết Em có phải là tinh yêu của tôi
Vì em có tuổi trẻ
Còn tôi thì không
Tôi yêu em
Đó là điều bất ngờ không định trước
Hay là số mệnh của ai
Đã ám vào ai
Chỉ là một cuộc gặp tinh cở trong một ngày tình cờ
Ngày bình thường trong đời binh thường
Nhưng đã có một lực hút vô hình từ định mệnh
Ta gặp nhau
Đó không phải là tiếng sét
Không có một chấn động rõ ràng
Nhưng tôi thấy khó thở khi ngồi gần Em
Tôi thấy mình đã bơi trong một khoảng không mênh mông không bến bờ
Tôi sẽ chìm ở một khúc quanh nào đó
Tôi đã thấy và nghe được lòng mình
Yêu em
Tôi đã trở lại
Những ngày mơ em
Những sớm mai thức dậy nhớ em
Những đêm về thao thức với hình bóng em
Tình yêu tôi phục sinh cuồng nhiệt
Tình yêu Em - Sự trở lại của tuổi trẻ tôi
EM YÊU - TÌNH YÊU CỦA TÔI - ANH SẼ GIÀ CÙNG EM
Dễ một đời người chúng ta yêu nhau
Em cùng anh
Từ ngày thơ ấu
Lúc em mười ba tuổi
Em đã nhìn anh đôi mắt đầu đời của người con gái có ý với một người con trai
Em mang theo cái nhìn đó với mối tình khép kín khi đi lấy chồng
Anh nổi trôi theo vận nước và long đong cuộc đời chìm đáy xã hội
Ta cách xa 50 năm
Đã tìm nhau nơi đất khách
Nói lại một cuộc tình với nhiều vết thương sâu chưa kín miệng
Ta đã kết thành đôi chỉ có Trời và Đất chứng giám
Và hai chiếc nhẫn trao nhau, gắn bó một niềm tin thất lạc
Anh sẽ già cùng em, chắc chắn rồi em, tinh yêu của anh
Chúng ta còn xa cách, vì cuộc sống vốn như thế
Nhưng lòng ta rất gần nhau
Dầu mỗi năm chỉ một lần gặp mặt
Khi em về
Đó là tuần trăng mật của chúng ta
Bất cứ khi nào
Bất cứ nơi đâu
Tôi cùng em
Anh sẽ già với em
Cho hết cuộc đời này
Bởi Em mãi mãi là
Tình yêu của tôi