THƠ CỦA NGÀY THÁNG TRẮNG
Phần 2
MÙA NẮNG
Sau những cơn mưa không hề mong đợi
Mùa khô thật sự đã về
Đã nghe hơi nóng quen thuộc hàng năm
Thành phố vào khí hậu thời tiết mới
Tôi đi dưới đường sớm mai sương mù khô
Một chút nhớ những tháng Giêng xưa ở thành phố ấy
Tuổi trẻ tôi chỉ là một thời mịt mù lửa đạn tang tóc
Cái chết của Mẹ tôi - dấu ấn hằn sâu ký ức như vết thương không bao giờ lành
Và cuộc sống tôi vất vưởng trong những ngày còn lại
Mùa nắng
Miền Nam tôi sống chỉ hai mùa trong năm: mưa và nắng
Như tình yêu tôi cũng có buồn và vui
Cũng có chia ly và hội ngộ
Vì nàng luôn xa cách
Ở bên kia bán cầu
Vài ba năm gặp
Còn là những ngày tháng xa xôi
Gởi tình qua nhung nhớ
Nhưng tình yêu tôi không kể chi những mùa
Yêu nàng như buổi đầu năm ấy
Mùa nắng mới
Và cuộc đời
Có ai đi trên đường mai
Yêu một chiếc lá xanh
Vẫn tươi xanh trong ngày tháng khô sắp tới
Để chờ mùa mưa hẹn về
Như tình của tôi
Sẽ vui những ngày gặp lại nàng
Vào tiết thu phân của trời đất
BẠN CŨ
Nửa khuya có người qua sông vắng
Đò ngang còn đợi khách giang hồ
Vàng ánh trăng hạ tuần thấp thoáng
Người đi năm ấy đã về chưa
Một thuở ấm mùi rơm rạ mới
Mùa vàng chín lúa ở ven sông
Tiếng chuông hôm sớm miền quê ngoại
Thức dậy bao lần thương nhớ mong
Ngày ấy người đi thành cổ tích
Bóng hình ai chừng đã nhạt nhòa
Nhiều năm nhiều năm còn ly cách
Cũng e rằng thương nhớ phôi phai
Chiến chinh làm đau lòng nhiều nỗi
Tang thương ly biệt cũng muôn trùng
Nhà ai lều cỏ bên đồng nội
Cuối cuộc tàn canh hát khúc ru
Ru người hay chính là ru ta
Như lời mẹ hò ngày thơ bé
Ru đời có được mấy khúc ca
Mà tan vỡ một thời khốn khó
Bạn cũ về đây được mấy người
Đi là có mong được về nơi
Năm tháng đâu chờ ta trở lại
Sông dài và con nước vẫn trôi
Ta dẫu thương đời này mấy cõi
Trăng nước cũng là trăng nước thôi
Mây ở trên non tan rồi tụ
Người về gặp đó, sẽ xa xôi
VIỄN DU
Xe tôi, chưa hết con đường
Trăng nơi viễn phố neo buồn dặm xa
Xe tôi, con mắt nhạt nhòa
Có người năm ấy về qua chốn này
Xe tôi, mộng với sắp bày
Sum vầy nửa cuộc chia tay giữa chừng
Xe tôi, ở chỗ rất gần
Mới nghe thoảng tiếng thì thầm cỏ xanh
Xe tôi, lối nhỏ đường quanh
Chào nơi viễn xứ, cũng đành tháng năm
Xe tôi, thôi nhé tay cầm
Thì ly biệt nhé, xa xăm ấy - về
ĐẦU NGÀY
Như sáng năm xưa
Ngày mù
Năm mù
Một thời tăm tối
Tôi cắm đóa hồng đen trên bia mộ đời
Những bầy chim gãy cánh
Nửa đêm trên ngọn núi lớn
Bản chúc thư được đọc vang dội núi rừng
Một thời đại mất tích
Tôi sống
Mỗi đầu ngày tôi thức dậy
Thú vui của sự tự do cô độc
Vì trong thế giới tôi đã chai lì cảm xúc
Tôi vô tri trong sự tồn tại của mình
Kẻ vô danh ôm niềm đau lưu đày số kiếp
Tôi sống - tôi cảm nhận ân huệ của Thượng Đế và hạnh phúc của người sống sót
Tình yêu là những bông hoa bất tử trong vườn địa đàng
Thế giới vẫn quay vòng chu kỳ của nó
“Chúng ta sống trong thế giới này, nhưng không phải là của thế giới này.” – (Gioan 17:16)
Đầu ngày
Như mọi ngày
Đã có khởi đầu
Thì phải có kết thúc
Tôi sống
Qua những đầu ngày
Thức dậy cùng
Sự tự do mới nguyên của trang giấy trắng
“Làm cho lòng chúng ta sáng tạo mới và đặt tâm hồn chúng ta vào những điều cao cả.” – (Rô-ma 12:2)
NHỚ M.
Nhớ M
M là Em
M là Mình
Không phải là M
Chỉ là xa em lâu quá
Nên nhớ Em
Mình về không biết mình có nhớ ta
Trời xanh bao la mà chi nhớ mình
Năm nào đó
Ta đặt chân lên miền đất xa xôi
Để gặp em
Sau nhiều năm tưởng không bao giờ thấy lại
Thuở trước
Khi em còn để tóc thể
Cô gái nhỏ có đôi mắt đen như hạt nhãn ở trong Thành
Đã nhìn ta từ năm ấy
Nhìn ta xuyên suốt bao nhiêu năm
Nhìn ta như vượt qua ngàn năm
Một mối tình thầm kín
Ta đã qua mùa địa ngục,
Năm tháng đùa vui với cái chết
Đau đớn cuộc nhân sinh
Lên rừng về sông suối
Vơ vất ở bưng biền
Hy vọng đạp xe lên con dốc đứng
Bên kia có đồng bằng
Bên kia có niềm mơ ước của cuộc sống bình an
Bên kia có cả cuộc đời
Nhưng không thể qua nổi con dốc
Ta vẫn còn ở lưng đồi
Ta vẫn còn dừng nơi ấy
Ta vẫn còn bên cạnh nỗi buồn thua cuộc
Cho đến khi gặp em
Mùa hè năm ấy
Xa xôi ấy
Những ngày trăng mật ấy
Nơi thời gian đã dừng lại
Nơi không còn những khoảng cách
Và Em
Đã tan hoà vào niềm hạnh phút mỗi đời người chỉ đến một lần
Nên bây giờ
Ta nhớ M
Như nhớ Mình
Cuộc hẹn hò phía trước
Ở cao nguyên
Thơ viết trong mấy ngày vắng
THỜI GIAN
Thời gian là để cho ai
Cho ai để thấy ngày dài đêm lưng
Vì ai bước tới nửa chừng
Thì quay lưng lại tần ngần đi lui
Đi lui đi tới đã đời
Về hay ở cũng là lời ba hoa
Thời gian qua thời gian qua
Ngàn năm nẻo tuyệt chỉ là phồn hoa
Ta mai mốt nọ ta bà
Thời gian ấy cũng chỉ là thời gian
HAI NGƯỜI
Hai người có thể thành nhiều người
Bởi họ mang sứ mệnh của tạo hóa
Họ là người nam và người nữ
Được kết nối bằng sự thiêng liêng của tình yêu
Trong gắn kết của Thượng đế
Hai người
Khởi đầu của cuộc sống
Trên thế giới này
Xin ca ngợi
Sự vĩ đại của Hai Người
Mưa vẫn dầm dề không ngớt
Mưa lớn đều khắp cả một vùng rộng lớn
Bầu trời mù đục và rét lạnh như cảnh tượng của nhiều năm trước thời chiến tranh
Bây giờ đã không còn tiếng súng
Nhưng nỗi đau thương của kiếp người
Dưới một trời âm u không thấy ánh sáng
Vì vậy, xin hãy đưa nắng về quê hương tôi
Sáng ấm một vùng lạnh giá
Nước rồi cũng trôi về biển
Để lại cho con người sự tái sinh mạnh mẽ
Cây lá sẽ ra hoa
Mùa Xuân đang tới
Xin hãy đưa nắng phương Nam hiền hòa về ngoài nớ
Xin hãy đưa nắng về quê hương tôi
Xin hãy đưa nắng về quê hương tôi
Sài Gòn
27/10/2025
NHỚ HUẾ MÙA LỤT
Lụt ở Huế không nhớ nhiều cũng nhớ ít
Năm mô cũng lụt
Lụt lớn hoặc lụt nhỏ
Lụt nhỏ thì nước sông Hương tràn qua Đập Đá vài ngày thì rút
Lụt lớn thì lâu lâu mới xảy ra
Nước ngập nhà cửa, nước tràn vô Thành Nội mọi con đường đều nước và nước
Nước cạn thì cơ hội cho các cô cậu lội chơi
Nước sâu thì chèo thuyền đi lại trong Thành như được tham quan du lịch miễn phí
Những năm 60’ thế kỷ trước tôi đi học ở Huế
Lụt rất ít, lụt nhỏ, nhiều lắm là tràn Đập Đá nhưng tôi đi xe đạp qua được
Chỉ vài ba cơn lụt lớn trong vòng mười năm
Có lẽ lúc đó rừng núi còn nhiều không phát triển với tốc độ tên lửa như bây giờ
Sinh hoạt vật chất có khá lên nhưng trả giá bởi thiên tai ngày càng dày lên, khắc nghiệt và khó khắc phục
Nhưng Huế mùa lụt rất đáng nhớ đối với tôi
Bởi đó là lần đầu tôi biết yêu một người
Sau những ngày đạp xe lò dò theo sau cô ấy
Đi hết đường Lê Lợi
Qua cầu Trường Tiền
Băng đường Trần Hưng Đạo để đến cầu Gia Hội
Cô ấy ở đường Bạch Đằng gần chùa Diệu Đế
Và điểm giới hạn của tôi là phải cách nhà cô ấy 100 mét nếu không muốn bà chị phát hiện
Trường của tôi gần bên trường cô ấy cách một con đường (như vậy chắc ai cũng biết là hai trường nào rồi)
Tôi mới đậu Tú tài 1 học Đệ Nhất còn cô ấy (theo tin tình báo vía hè) học đệ Tam
Tôi vừa bước qua tuổi mười tám cô ấy mười sáu
Tôi đi xe đạp cô ấy đi bộ
Như vậy tôi phải dự thi đi xe đạp chậm hàng ngày, không bao giờ được vượt qua cô ấy
Thỉnh thoảng tôi cũng được thưởng một cái nhìn ngoái lại để khích lệ (lòng tôi bồi hồi tê tái cả buổi)
Ôi đôi mắt ấy đã làm tôi đắm chìm cả một niên học (mãi mãi là người phía sau)
Tình yêu tôi sẽ không bao giờ tiền lên phía trước, không bao giờ được ngõ lời
Bởi vì vào cuối năm học ấy tôi đã rời xa Huế, không trở lại nữa, Cuộc đời tôi và cô ấy đã hai hướng khác nhau
Cho đến những năm sau này không được tin tức gì cô ấy
Ai đâu ngờ mùa lụt Huế năm ấy là mùa cuối cùng tôi được nhìn cô ấy
Đôi mắt đã dõi vào thiên thu một mối tình mù
Để khi mùa mưa Huế đến, mùa lụt Huế theo hẹn ước trở về
Tôi chỉ còn biết ngậm ngùi
Ôi Huế ơi
TÔI SẼ KHÔNG NÓI GÌ NỮA GIỮA CUỘC CHIA TAY Dĩ NHIÊN NHƯ THẾ GIỮA CHÚNG TA
Năm 1963 khi em 14 tuổi em đi học ở một trường bên hữu ngạn sông Hương
Tôi phải đi xe đạp từ một làng quê cách 8 cây số đường đá lởm chởm đến lớp
Tôi là một anh chàng nhà quê mới mười mấy tuổi ngây thơ vô tội (thực ra thì tôi có biết cái gì mà phạm tội)
Tôi đi học hàng ngày với cái lon guigoz cơm cá kho khô cho buổi trưa ở lại lớp
Tôi cũng là anh học trò ngây thơ làm sao hiểu và biết được tình cảm thầm kín của quý cô tiểu thư quý tộc ở thành thị
Tôi chỉ biết học và học
Và tôi thành là học tro giỏi hạng nhất mấy năm liền (lại thêm một điểm hấp dẫn các bạn gái trong lớp)
Sau này, rất nhiều năm, khi chúng tôi đã đi về bốn phương trời với những số phận khác nhau, tôi được biết đã có một vài cô bạn gái chung lớp đã thầm thương trộm nhớ
Nhưng đặc biệt trong lớp chúng tôi không có bạn nào trở thành vợ chồng với nhau
Hơn 50 năm sau tôi mới gặp lại em
Tôi và em đều không còn trẻ nữa
Cuộc gặp gỡ ở miền Tây sau nhiều ngày tìm kiếm và xác nhận lại qua bức ảnh của một buổi họp lớp đăng tải trên Internet
Hai bên đã có gia đình riêng nhưng không trọn vẹn
Chúng tôi có nhiều điều để nói và cũng không cần thiết để nói
Vì tất cả đã thừa thải và không còn ý nghĩa gì nữa
Chúng tôi đã vượt qua nhau trong quá khứ một cách đáng tiếc
Đó là lỗi không của một ai
Vì nó đã xảy ra như thế, như là định mệnh
Tôi được mời thăm nhà em vài ngày rồi sau đó mua vé xe trở về quê nhà ở miền Trung
Khi chia tay ở bến xe, em mặc một cái đầm hoa trông rất thiếu phụ
Lúc nhìn em từ ghế ngồi của chiếc xe đò liên tình, tôi thấy em đứng rất cô đơn và hình như em đưa tay lên gạt nước mắt
Xe chạy khuất con đường
Không còn thấy em nữa
Nhưng bóng dáng em hôm ấy ám ảnh tôi suốt những năm ở quê nhà
Tôi ngạc nhiên nhận ra mình không nguôi nhớ em, ngay cả trong giấc ngủ
Tôi ray rứt và buồn
Vì tôi biết rằng tôi đã yêu em từ lúc nào
Tôi sẽ không nói gì nữa sau cuộc chia tay dĩ nhiên phải như thế giữa chúng ta
Tôi sẽ phải chịu trách nhiệm với tôi
Với tình yêu này
Vừa sớm được bắt đầu
Và cũng sẽ đi dần về nơi kết thúc
Dĩ nhiên như thế rồi
ÔI HUẾ ƠI
Khi bước chân rời xa Huế
Là biết mình sẽ thương nhớ về sau
Ở bên tường thành hoang phế
Còn khắc ghi lại tình đầu
Khi đi là tình sẽ mất
Còn mong chi nhớ đến người
Lòng đau có ai nghe thấy
Năm điên tháng dại bên trời
Một đi là khó trở về
Trách ai nên nỗi xa quê
An cư một đời đất mới
Sính nhai khoai sắn bốn bề
Không còn những năm tháng tận
Mưa dầm tới bữa ba mươi
Không có ngày đi chợ Tết
Mua đồ về rước ông bà
Là những năm lụt lội dài ngày
Nước vô trong nhà cả thước
Dọn đồ không kịp, bó tay
Thôi thì tới đâu thì tới
Triên gióng Mạ cũng để không
Ở nhà ngang hai ngày ròng
Nước lút đường răng gánh cá lên chợ được
Đi xe đó thì lấy chi lời mà mong
Thôi nghỉ mấy ngày cho qua lụt
Qua lụt thì công việc tiếp
Chú lái xe đò thuê Mạ đi bán cá ở phố phường
Tôi và các em loanh quanh vời chuyện hành và học
Không biết sau này có làm chỉ được hay không
Tôi nhớ năm lụt ấy trong nhà
Nước đã lên tới gần bộ ngựa
Tôi chờ Mạ tôi đi chợ về
Ngoài sân hình như trời đã tối
Cuộc sống gia đình tôi ở quê huong
Không trụ vững nồi vài năm trường
Nhà đất dù được Ôn Mệ Ngoại cho ở
Nhưng một hai vẫn quyết định lên đường
Tôi xa Huế khi còn nhỏ
Khí vừa để ý một cô bạn học trong trường
Nhưng phải theo Chú Mạ tôi về tới tận rừng xanh phía đông Miền Nam
Khi chính quyền lập khu dinh điền mới
Nhiều năm nhiều năm nhiều năm
Không ai thoát được vòng sinh tử
Còn mình tôi ở chốn tha hương
Mỗi năm nhìn về phía Huế
Vẫn là mưa dầm bão lụt liền miên
Vẫn là tang thương sau từng thiên tai gió bão
Vẫn là mất còn trong cuộc nhân sinh
Ôi Huế ơi tôi vẫn là người xứ Huế
Cho đến ngàn sau Huế mãi mãi quê hương
EM XA RỒI NHƯNG SẼ CÙNG NHAU …
Em sẽ xa anh dĩ nhiên là phải thế
Tình yêu ta như con nước xa nguồn
Nước đã xa rồi thì không dừng lại
Đã xa rồi có chắc sẽ xa luôn
Anh không mong là sẽ như thế
Tình yêu ta là cái gì đó khác hơn
Là tình yêu minh sơn hải thệ
Không thể nhạt phai lòng trong sớm hôm
Em có biết lòng anh khi xa em
Dẫu chỉ là xa trong mấy tháng
Nhưng người xưa đã nói một ngày như ba năm
Em xa anh nhiều thế làm sao anh chịu thấu
Em xa anh thì làm sao anh cười nổi
Chỉ là cái nhếch mép cho thời gian qua thôi
Cho tới mùa Xuân anh sẽ về bến đợi
Vì em luôn có anh mãi mãi bên đời
Em xa anh, chỉ là trong một lúc
Sẽ qua sẽ qua, em cứ về
Em cứ về hãy đợi anh một chút
Ta sẽ cùng nhau giữa một mùa hè
Mùa hè năm tới sẽ cũng nhau
Cúng nhau cùng nhau ấy, em ơi
TIỄN EM VỀ NƠI ẤY
Một trời thu ở nơi đây
Đường băng loáng nước của ngày mưa qua
Nụ cười em lúc chìa xa
Cho ta tan nát buồn và nhớ nhung
Đưa em sầu có như sông
Xuôi dòng một cõi tình không với người
Em về nơi ấy vui rồi
Ta còn ở lại gượng cười tháng năm.
CÓ VỀ Ở CÕI HƯ KHÔNG
Tôi đi phố đã mùa đông
Năm xưa trên dốc trải lòng dưới chân
Hàng cây lên sắp hai hàng
Chào em bước đến gót vàng son yêu
Tôi đi trên phố ban chiều
Ngày cô đơn mộng ít nhiều mơ hoa
Núi non dấu tích chưa nhòa Là tình bữa đó vẫn là thiên thu
Tôi đi đã phố sương mù
Quên hay nhớ cõi phù hư ơi người
CUỐI CÙNG LÀ LỜI TỪ BIỆT
Vàng son cũng có một thời
Tình yêu cũng có một hồi chia ly
Người về rồi sẽ ra đi
Cũng là cơn bão có khi cũng tàn
Tôi còn ôm mộng mênh mang
Tưởng là tình sử một trang không đầy
Chỉ là sương khói quanh đây
Mơ chi một cuộc sắp bày ấy thôi
Tôi về dỗ lấy tôi thôi
Tình yêu ấy đã qua đời hôm qua
KHI EM XA
Khi em xa tôi sẽ làm gì
Sẽ là người không biết chi chi
Không biết chi nên được gọi là tên ngốc
Gã ngốc lâu ngày thành kẻ vô tri
Khi em xa tôi nằm rũ ở nhà
Ra đường thì có biết đi mô
Vô quán ngồi một mình suốt buổi
Vì không có ai rảnh để chuyện trò
Khi em xa tôi là kẻ cô đơn trên biển rộng
Chiếc xuồng con khua mái dầm, buồn
Chỉ là tên ngốc trong ma trận của yêu đương
Chỉ là kẻ thủ vai hề không trọn
Khi em xa tôi thất nghiệp dài dài
Không có ai thuê làm tài xế
Tôi về khu vườn cũ trồng khoai
Ba tháng sau cũng có chút tiền lẻ
Khi em xa tôi trở thành tên ngốc
Tôi ra công viên mơ màng tưởng mình là Forrest Gump
Suốt đời chạy, chạy và chạy
Đuổi bắt tình yêu với Jenny Curran
Khi em xa, suy nghĩ lại, không có gì đáng nói
Chỉ là lời vớ vẩn của gã khùng
Xa em thì chịu làm răng gặp nổi
Vì đường đi đâu phải đất bằng
Ta chạy một đời ngoài hư lộ
Tên ngốc còn không biết rằng thế kỷ đã sang trang
TÔI YÊU NGƯỜI PHỤ NỮ Ở RẤT XA
Tôi yêu người phụ nữ rất xa
Nhưng lại rất gần
Bởi ngày nào tôi cũng được gặp
Dầu chỉ hình ảo qua màn hình
Và những nụ hôn gió
Tôi đã mua một tấm vé tàu
Bằng một tháng lương của tôi ngày đó
Nhưng tôi lơ tơ mơ ở sân bay
Cuối cùng phải quay về nhà trọ
Đó là giấc mơ tôi mỗi đêm
Tôi đã lên đường trong viễn mộng
Tình yêu tôi như cánh chim
Bay mãi giữa trời vô vọng
Tôi đã yêu người phụ nữ rất xa
Có thể không có thực
Nhưng cuộc đời thì bất cứ gì cũng là không có thực
Nên tình yêu ấy cũng không có thực
Tôi đã yêu người phụ nữ rất xa
Xin tặng bông hoa cho những tháng năm mơ mộng
TRONG NHỮNG NGÀY TRỐNG
Tôi có những ngày không biết làm gì
Đó là những ngày trống
Tâm hồn thả rong trên cánh đồng cỏ rộng lớn
Trí nhớ hoang vu
Người sống sót cuối cùng trên mặt đất
Sau cuộc di cư vĩ đại của thế kỷ tàn tạ bởi trận hồng thủy
Mặt trời đã không còn mọc ở phương đông
Không còn sự sống
Và tôi sẽ chấm dứt sự tồn tại
Tôi sẽ không nói gì về sự trống trải của cuộc sống
Bởi không có cuộc sống
Đó là sự hiện hữu của hư không
Cái chết đã phai tàn
Không ai nhớ tới sự tuần hoàn của cuộc sống
Bởi ta đang ở cùng sự trống vắng, sự vô nghĩa của ngày và đêm, khi không có nhận thức
Tôi có một khoảng thời gian để trống
Khi tự do chỉ còn là sự ràng buộc duy nhất
Tự do là dấu nhận biết sự hiện hữu tôi
Trên mặt đất hoang vu này
“You have your way. I have my way. As for the right way, the correct way, and the only way, it does not exist.”
Tạm dịch: Bạn có cách của bạn. Tôi có cách của tôi. Còn cách đúng đắn, cách chính xác và cách duy nhất thì không hề tồn tại.
Friedrich Nietzsche
Zarathustra đã nói như thế
TA ƯỚC MƠ MỘT CHIỀU THÊU NẮNG
(Lời bài hát “Em đến thăm anh một chiều mưa” của Tô Vũ)
Ta ước mơ một chiều thêu nắng
Huế trở về cõi mộng mơ xưa
Ta dẫn em vào hoàng thành ánh sáng
Phút đầu tiên cho hoa lá vui đùa
Là khi lòng đã hết mong chờ
Ngày nắng lên nhìn em rất đẹp
Là khi nước đã rút xa bờ
Nước sông Hương vẫn trong xanh lặng lờ bao thuở
Ta ước mơ một chiều thêu nắng
Huế của mùa thu đi dạo trên đường
Qua mấy cửa Thành còn im vắng
Nghe tiếng lá rơi khẽ nhẹ trong vườn
Phố và phường cũng như năm trước
Huế vẫn mùa mưa bão tai ương
Mỗi năm trời vẫn hành cơn lụt
Mỗi năm lại những cuộc lên đường
Biết xa Huế là điều phải thế
Nhưng nhớ thương không thể nguôi lòng
Sầu như trăm mối là không thể
Làm phai nhạt tình trong kiếp long đong
Ta ước mơ một chiều thêu nắng
Cho Huế thương yêu là Huế của ngàn năm
Huế tình yêu là mong là đợi
Trên lối người về giữa cõi nhân gian
Ai xa Huế mà không thương và nhớ
Như nhớ người yêu của mối tình đầu
Năm tháng cho dù là cách trở
Thì tình yêu kìa vẫn chung thủy trước sau
Như ước mơ một chiều thêu nắng
Mộng về xưa Huế muôn thuở nhiệm mầu
GỞI NGƯỜI YÊU LỚP ĐỆ TAM
Có ai yêu một màu hoa phượng ấy
Của ngày hè lớp đệ Tam
Khi tà áo trắng một trời quá khứ
Hồi ức buồn không chỉ của riêng ai
Ta đi bạc màu xanh ô líu
Em tháng năm dài tình giấu kín
Bờ giậu hoàng hoa bao nhiêu chiều
Là bao nhiêu thương nhớ của mùa yêu
Em ơi tình như loài mây xa
Bay mãi khoảng trời võ định
Em ơi tình chỉ là phút giây
Đã trở thành thiên trường địa cừu
Khi mùa hè đến tôi nhớ em
Trong lớp chỉ còn hai mươi mấy đứa
Em ngồi bàn đầu mắt ngoái lui nhìn
Nhìn ai không biết là ai không biết nữa
Hàng phượng ngoài sân màu đỏ rực
Em mười sáu tuổi đẹp thiên thần
Không còn chỗ cho lời ca ngợi
Là em xinh như mộng thiên đường
Tôi yêu chỉ một màu hoa ấy
Xa rồi phút chốc mấy mươi năm
Em có còn nhớ một tình thơ dại
Tả viễn phương hề không vơi sầu bâng khuâng
MỘT NGÀY MƯA THÁNG MƯỜI MỘT
Đường tôi đẫm ướt mưa mai
Tình mong nhớ ở hiẽn ngoài lạnh câm
Xe đi có chút âm thầm
Biết ai trong cõi hồng trần vân vi
Yêu người đã sẵn phân ly
Trong cách biệt nghĩ có khi tao phùng
Mai về ở chốn hư không
Hương hoa cỏ nội thức lòng viễn phương
Đường tôi dội bóng vô thường
Một ngày mưa đó như dường bỏ quên
Đi là đến ưu là phiền
Mộng là thực tỉnh hay điên cũng là
Đường tôi mưa nhỏ nơi xa
Ngày từ biệt để ngày qua, như thường
Dẫu về, đi, có vấn vương
Như bông hoa nở bên đường sáng nay
NGÀY XUÂN Ở MIỀN NÚI NHỮNG NĂM 1970’
Gởi Kontum
Những năm 1970’ tôi thường đón Xuân ở một thị trấn miền núi - Tây nguyên
Thị trấn chỉ có một con đường chính Lê Thánh Tôn xuyên suốt
Chợ, trường học, nhà sách, sân vận động nhỏ, dãy ki ốt ở mặt tiền bày biện các thứ …
Nhà tôi ở Khu Võ Lâm cách trung tâm mấy con đường ngắn, không xa, tôi thường đạp xe xuống phố, ghé vào vỉa hè một ki ốt bán cà phê, ngồi suốt buổi
Tôi không phải là dân thường trú, chỉ quay lại vào mỗi mùa Xuân, vì gia đình tôi lập nghiệp ở đây từ nhiều năm trước
Thị trấn nằm gọn dưới thung lũng được bao bọc bởi những dãy núi, rừng già
Nên là điểm đến lý tưởng của những quả đạn pháo ở chung quanh, mỗi đêm khi xa khi gần duy trì sự có mặt thường trực của chiến tranh
Và mọi nhà đều phải có hầm ngầm trong nhà để tránh pháo kích
Tôi về vào những ngày Xuân nên trong thời gian ngắn ngủi ngưng bắn để ăn Tết.
Qua đầu năm 1971 mẹ tôi mất vì một quả đạn pháo trên đường đi chợ
Những năm kế tiếp gia đình tôi bắt đầu đi xuống và phá sản
Tôi không về nữa vì cha tôi đã rời bỏ thị trấn ấy để về quê sau những cuộc tản cư vì chiến cuộc đã vào thành phố
Tôi đón những mùa Xuân trong rừng già ở biên giới
Thị trấn cao nguyên ấy chỉ còn là những hồi ức đau đớn về cái chết của mẹ tôi
Và dĩ nhiên là tôi vẫn sống đến hôm nay
Để viết những lời này
Về những ngày đã ngụ cư với gia đình và một mùa Xuân tang thương ở thị trấn miền núi ấy
TÔI LÀM THƠ LÀ ĐỂ GỞI TẶNG CUỘC ĐỜI NÀY, NHỮNG NGƯỜI TÔI YÊU MẾN VÀ CŨNG XIN TẠ ƠN TRẦN GIAN TỚI ĐANG SỐNG
Mọi người sống trong cuộc đời này đều đi tìm một mục đích sống và ý nghĩa của nó
Dĩ nhiên đã là mục đích thì luôn tốt
Nhưng không hẳn tốt với người này sẽ tốt với người khác
Mà mục đích thì vẫn là mục đích
Con người sẽ phải sống với cuộc đời mình và sẽ phải thực hiện mục đích đó
Tôi làm thơ là để gởi tặng cuộc đời này những người tôi yêu mến và cũng xin tạ ơn trần gian tôi đang sống
Tôi không muốn ai vinh danh tôi và chính tôi cũng không cần thiết tới điều đó
Tôi muốn tôi là một kẻ vô danh
Vì tôi muốn tôi tự do
Tôi sẽ tự định đoạt cuộc đời tôi, một mình cùng với bóng hình tôi sẽ trở về cõi không ấy
Tôi sẽ không mơ ước được trở thành như bậc đại thành hơn hai ngàn năm trước
Điều đó là không tưởng
Nhưng tôi sẽ được là tôi
Vì tôi tự do
Tôi sẽ không buộc ràng hệ lụy vào một cái gì khác
Và như thế
Tôi làm thơ là để gói tặng cuộc đời này những người tôi yêu mến và cũng xin tạ ơn trần gian tôi đang sống
Vì suy tới tận cùng
Tất cả đều không là gì cả
“Bí quyết của toàn bộ đời sống là không có gì để sợ. Đừng bao giờ lo sợ con sẽ trở thành ai trong tương lai, con không lệ thuộc vào ai cả. Chỉ có khoảnh khắc con rũ bỏ mọi thứ con mới được tự do.”
(Lời Đức Phật )
MÙA KHÔ NƠI ẤY BUỔI PHƯƠNG NAM
Qua rồi những cơn mưa chiều
Sài Gòn bắt đầu mùa khô
Ta có thể mang giày xuống phố
Đi dạo trên vỉa hè
Ghé vào một quán nước
Và một ly bia
Ngắm dòng người qua lại
Vào những ngày cuối tuần
Là những ngày tình nhân vui vẻ
Mùa khô ở Sài Gòn bắt đầu cũng là mùa Giáng sinh
Với hơi se lạnh vào buổi sáng trên đường
Mùi mốc của chiếc áo len mới đem ra mặc lại
Cùng với âm hưởng của mùa đông lạnh giá ở quê nhà, một thời chiến chinh tang tóc
Tôi đã đi qua mùa năm xưa với hồi ức không có gì vui để kể lại về mùa đông âm u hơn nửa thế kỷ trước ở kinh thành cũ
Cũng như mối tình tôi đã vĩnh viễn bỏ lại trên những con đường của một thời cổ tích
Quê nhà tôi không có mùa khô - mùa nắng và mùa mưa bão + thiên tai lũ lụt
Nhưng đó là quê nhà tôi - khúc ruột nhiều đau khổ
Và tôi đã bỏ ra đi về phương Nam khi chưa tròn hai mươi tuổi
Tôi đi buổi sáng sương mù
Một ngày tháng mười một - mùa khô bắt đầu ở miền Nam
Mùa Giáng sinh phía trước
Một chút lành lạnh của làn gió sớm
Bỗng nhiên lòng ngậm ngùi
Về người yêu xa ở bên kia biển
Tôi vẫn đi trong trời cô đơn
Vẫn đời bạt phiêu lồng lộng bài ca lãng tử
Khi mùa khô trở lại miền Nam
Có ai trên dặm hoàng hoa
Giấc mơ bay về phương ý
Cùng Em
Tình mộng thuở ban đầu
EM ĐI TA GỞI TÌNH QUA MÂY TRẮNG
Em đi ta gởi tình qua mây trắng
Bởi mây vẫn bay suốt mấy thiên thu
Tình ta còn vương qua nhiều kiếp
Yêu em cho đến thuở sương mù
Em đi đời có còn chi vui
Nụ cười ai có còn hoa nở
Trong vườn không chiếc bóng đổ dài
Nỗi nhớ như đau lòng lữ thứ
Em đi mộng về đêm không ngủ
Tình mong vài giọt lệ tương tư
Hạ tuần trăng rơi ngoài cửa sổ
Thao thức lòng sầu dạ đầy vơi
Em đi phương ấy có lạc lòng
Ta chờ ôm mối tình đá tạc
Một đời chỉ một mối tình chung
Là em là em không ai khác
Là em dẫu có rất xa xôi
Là Em về phía cuối chân trời
Ta lên núi non ngồi thắp sáng
Ngọn lửa lòng ta qua mấy nương đồi
Em đi ta gởi tình qua mây trắng
Cho dẫu đời như có như không
Tình ta cũng là làn mây trắng
Muôn thuở còn bay còn bay trong hư không
KHI NGHE ĐƯỢC LỜI EM BÊN KIA BÁN CẦU
Xa em được 45 ngày ròng
Từ khi chia tay nơi phi trường
Em trở về với tổ ấm
Ta quay lại với cô đơn
Muốn cười nhưng không nổi
Vì ai vắng bóng rồi
Tha thẩn buồn đại lộ
Chiều chín vàng mắt môi
Mỗi ngày ta ngồi quán
Ta có chút cô đơn
Bạn hữu cùng mây trắng
Sầu đã tới mênh mông
Em yên phận một đời
Cờ hoa bay phất phới
Ta cũng xong một đời
Quanh năm cùng lụt lội
Người đi thì đi rồi
Đi thì phải đi thôi
Người ở lại với đời
Đời cũ kỹ như tôi
Chỉ là em không thể
Bên ta lúc cuối đời
Lời minh sơn hải thệ
Theo với gió qua trời
Khi nghe được lời em
Những ngày không hình bóng
Vẫn thấy rất êm đềm
Qua hai bờ biển rộng
Lời em như tiếng chim
Trong mai ngày tới sớm
Trên tất cả lặng im
Trôi tình Em biển lớn
Khi nghe được lời em
Ta không biết hôm nay
Nỗi cô đơn còn mất
Trang điểm chi đời ta
Một cuộc tình se thắt
Vì lời em âm hưởng bài hát buổi chiều tà
Vàng phai đã sáng
Trong thời phải xa nhau
GIỮA LÒNG CUỘC ĐỜI
Tôi ngồi giữa không gian ầm ào của đám đông
Sự im lặng là cần thiết
Bởi tiếng nói không có ý nghĩ gì vì không một ai nghe được
Tôi nghĩ tôi đã sai lầm khi ngồi ở đây
Nhưng đồng thời cũng cảm thấy rất thú vị vì được nghe các giọng điệu của nhiều giống loài
Đã tạo nên cuộc sống
Không ai bước vào cửa thiên đường
Mà không qua cõi địa ngục
Không ai tránh được trầm luân ở chốn nhân gian
Lời nguyền của số kiếp
Sư thầy vốn đã chọn đường tu
Sao còn vấn vương trần thế
Khi đệ tử chưa thấy được đường về
Còn loanh quanh vùng ma giới
Sứ mệnh của sư thầy là gì
Nếu không vì chúng sinh cứu độ
Khi bước vào cửa không
Là lời thề nguyện về con đường giải thoát
Tôi ngồi giữa đám đông ầm ào
Âm thanh như sóng to ngày biển động
Đó là cuộc đời đó là cuộc sống
Niềm vui của người này là nỗi buồn cho kẻ khác
Núi rừng cũng sẽ biến mất sa mạc lan dần
Quy luật sống còn của tạo vật
Có sinh thì ắt có diệt
Chỉ còn mong
Tình yêu ta sẽ không bao giờ như đám đông kia
Sẽ biến mất
VỀ TRÊN PHỐ TỊCH NHIÊN
Người về trong cơn gió
Qua những lần dở dang
Thanh âm trên đại lộ
Giọng đàn nghe mênh mang
Cây đứng hai hàng chờ
Tình tới đây thắp sáng
Những ngọn đèn giấc mơ
Trải dài theo năm tháng
Ngày ấy đã phai tàn
Chỉ còn trong nhung nhớ
Rượu tiễn người sang ngang
Khép lại chương tình sử
Khi bước về, trên phố
Mười năm xa, lạc đàn
Ai cười, môi đã lỡ
Đã qua mùa xuân xanh
Phố vẫn còn, nơi ấy
Nhà vắng người hoang vu
Tình xưa còn một đóa
Hoa cười trong ngẩn ngơ
Tịch nhiên hồn của phố
Ta về trong một mai
Người như trăng cổ
VĨNH BIỆT NGUYỄN VÂN THIÊN
Khi mùa Giáng sinh vừa mới bắt đầu
Ở ngoài đường cây Giáng sinh đã được chưng trên phố
Những bài hát giáng sinh trở về vang lên từ các căn nhà, rộn rã
Bạn không chờ được như binh thường sẽ kết thúc một cuộc đời ở chốn nhân gian này
Bạn đã vội về với Chúa
Trong một sớm mai, đầu ngày, mọi thứ đều rất mới mẻ
Bạn cũng sẽ khởi đầu cuộc đời mới của mình
Ở một nơi chốn khác
Quán cà phê G
Những buổi sáng thứ bảy
Sẽ không còn bạn nữa
Nhưng ai cũng nhớ bạn với ly cà phê và dáng ngôi quen thuộc
Như chưa bao giờ có cuộc chia tay
Vì mới hôm qua đây
Bạn vẫn còn, như lệ thường, đi bộ từ nhà đến
Gặp gỡ bạn cuối tuần
Vĩnh biệt bạn
Giáng sinh sắp tới rồi
Chăm dứt một cuộc đời này
Là để tải sính một cuộc sống khác
Trong ơn Chúa
Xin chúc bạn bình an
Nơi thiên quốc
05/12/2025
VĨNH BIỆT MỘT CÔ BẠN HỌC CŨ NGÀY XƯA
- Gởi theo Dì Đoàn Thị Lạc
Sáng nay vừa nhận được tin từ Đà Nẵng
Có bạn học chung một lớp trung học đệ nhất cấp
Chung một làng
Lại bà con bên họ mẹ
Tôi gọi bằng dì
Nhà dì ở xóm trên
Tôi ở xóm dưới, hơi xa, phải đi qua đình làng và chợ
Lớp học buổi chiều
Trường ở trên phố cách chừng 8 cây số
Đường chưa trái nhựa, đá lởm chởm, đi học khá nhọc nhất là vào mùa mưa lụt.
Dì sợ tôi ngủ quên nên trưa nào cũng đạp xe xuống nhà kêu tôi đi học
(Dạo đó cha mẹ tôi đi lập nghiệp ở cao nguyên để lại tôi ở nhà một mình trong căn nhà vắng lặng và buồn)
Dì mặc áo dài trắng rất đẹp
Nước da dì bánh mật với đôi mắt đen to tròn rất dễ làm xao lòng các chàng
(Và một người bạn của tôi một thời đã điên đảo trong đôi mắt đó)
Dì học với tôi những năm đệ nhất cấp
Qua đệ nhị cấp thì chuyển lên trường Nữ
Từ năm ấy tôi cũng rời làng quê theo sóng gió cuộc đời không còn gặp lại dì
Và dì cũng vậy tôi không biết cuộc sống sau này của dì ngoài mối tình của dì lúc tôi còn ở làng
Tôi vẫn luôn nhớ đôi mắt đẹp của dì cười trong những ngày đạp xe đi học
Để nhiều chục năm trôi qua
Sáng nay nghe tin buồn từ Đà Nẵng
Tôi bồi hồi nhớ dì
Và những năm cùng đi đạp xe đi học
Tôi nhớ dáng hình dì trong chiếc áo dài trắng lụa dịu dàng nét cô gái Huế
Mỗi ngày đi bên cạnh tôi trên những con đường đất trong làng quê
Một thời thiếu nữ
Xin vĩnh biệt cô bạn học chung một lớp của những ngày thiếu niên nơi quê làng cũ
Dì yêu mến của tôi
Chúc dì đã được trở về nơi mong ước
Là cõi bình yên đời đời
KHI MÙA GIÁNG SINH
I.
Khi một con người ra đời
Là ân điển Chúa rạng ngời thế gian
Có khi chân lý hai hàng
Có khi thiện ác một lần đi ngang
Chỉ là thêm chút phân vân
Đi hay ở giữa cõi trần gian đây
Ví bằng một ngọn gió lay
Qua đồi nương thấy sắp bày cuộc tôi
Đức tin dầu ở Ba Ngôi
Đôi khi lạc dấu về nơi ba đào
Lời vàng vẳng chốn non cao
Người đi dưới thế nghe lao xao là
II.
Khi gió lạnh về ban mai
Cơn bấc quen của một ngày sang đông
Khi lòng không ngớt nhớ mong
Là em lúc ấy rất ngon môi hồng
Những ngày Đà Lạt thơm hương
Tình đầu còn thắm trên đường Xuân hoa
Khi chung bước lúc chiều tà
Thời gian xin bỏ ở ngoài cuộc kia
Khi ta người có cách chia
Thì tình chung ấy không lìa phút giây
Khi lòng có chút heo may
Đã nghe phía trước một ngày rất Xuân
HIỆN HỮU TÔI
Tôi ngồi giữa một mình tôi
Chiều âm vang một mình tôi một mình
Một mình tôi với một mình
Cõi vô minh cũng một mình với tôi
Tôi ngồi giữa một mình tôi
Có khi không có mình tôi nữa là
"Sự cô đơn của ta không phụ thuộc vào việc có người hay không có người; trái lại, ta ghét cái loại người ăn cắp sự cô đơn của ta mà không cho tao cái gì gọi là bạn bè thực sự."
Nietzsche
TỰ DO Ở CUỐI CON ĐƯỜNG
Tự do là cảm nhận đầu tiên
Khi còn trong bụng mẹ
Được quẩy đạp thoải mái trong khoảng không gian trống của mẹ dành cho
Không ý thức không suy tư không một trách nhiệm nào cả
Vì đó là chuyện của mẹ
Còn tôi
Tôi hoàn toàn tự do ở và theo mẹ đi khắp nơi, những nơi mẹ muốn
Tôi được tự do 9 tháng mười ngày hoặc có khi hơn
Dï nhiên là mẹ muốn tôi ra khỏi đó an toàn
Để mẹ còn phải làm nhiều việc khác
Tôi sung sướng với sự tự do một mình tôi
Không biết là mẹ buồn hay vui nữa
Nhưng dù thế nào tôi cũng phải bỏ ra khỏi vỏ bọc đó
Tôi phải gia nhập cuộc sống
Tôi phải chịu sự ràng buộc không thể tránh của một cuộc nhân sinh - số phần của mỗi người
Và tôi phải rời xa mẹ
Khi xa mẹ tôi không còn tự do
Tự do của tôi tùy thuộc vào mọi thứ ràng buộc khác
Tôi phải đi trên những con đường của tôi phải đi hoặc của kẻ khác bắt tôi phải đi
Để tồn tại
Vì đó là cuộc sống
Không biết ngắn hay dài
Nhưng đó là con đường phải vượt qua
Bao giờ tôi lại được tự do như khi còn trong bụng mẹ
Có lẽ chăng
Khi ở cuối con đường này ?
THÁNG CHẠP - NHỮNG ĐIỀU CẦN NÓI TRONG KHI CHỜ NĂM MỚI
Thời gian không ngừng lại vì trái đất vẫn quay
Dòng đời vẫn trôi qua năm tháng
12 tháng thấy có lâu nhưng rồi cũng đến tháng chạp
Và sẽ hết một năm
Năm sẽ lại bắt đầu
Vì đã có quá khứ rồi hiện tại và tương lai
Mỗi người sẽ viết nên lịch sử đời mình với đầy đủ cung bậc của cảm xúc
Không ai buộc phải làm như thế cà
Nhưng sự thật đó là công việc trôi qua từng ngày
Dù muốn hay không bạn phải cam chịu
Ngày sẽ hết bạn có đi đâu
Đi đâu trong một nửa vòng tròn
Qua nửa vòng ta chờ nửa vòng khác
Nơi ta ở mặt trời không sáng hết một vòng quay
Ta có cuộc đời ta yêu cuộc đời
Ta có người yêu ta yêu người yêu
Trâm năm không biết có đủ đời
Nhưng trăm năm thì tình yêu dư vượt (vì ta đã hẹn hò người yêu nhiều kiếp nữa)
Tháng chạp rất nhiều điều muốn nói
Nói cho hết để không mang qua sang năm
Cho dầu sẽ mang tiếng là kẻ lắm lời
Nhưng còn hơn là người vô tâm
Có một điều không thể không mang qua năm mới
Thậm chí còn sẽ rất nhiều vô số năm nữa
Là điều ta muốn (luôn luôn)
Được yêu Em
NGÀY ĐÔNG CHÍ
Gởi đến người yêu một ngày rất lạnh
Có chút mưa sáng rồi dầm suốt ngày
Mặc hai ba áo còn run rẩy
Hình như mỗi năm cái rét đã đổi thay
Đi bộ vô Thành hẹn gặp bạn
Quán cà phê nằm trên thượng thành
Trời lạnh cảnh tượng còn rất vắng
Nắng chưa lên Phạm Tấn Hầu ở An Hoà chưa sang
Có Danh Ngọc và Hồ Văn Mua
Những người của Huế cũ không bao giờ thấy khác
Đó là những người của hoài niệm xưa
Huế của ngàn năm lòng se thắt
Đó là cảnh tượng 5 năm trước
Khi tôi về gặp ngày 21/12
Huế là ngày Đông chí
Mưa và gió lạnh suốt đường dài
5 năm 10 năm còn như trước
Những chàng trai của tuổi mới vào đời
Tình yêu theo chiếc áo dài tha thướt
Mộng ngày Xuân thắm ước vọng chung đôi
Ngày đông chí
Ở nơi đây
Năm tháng hết
Có nghe lòng say
Có nghe trời đất
Nhớ nhung chi một làn gió bay
Nhớ nhung chi cũng là những giọt mưa lất phất
Chiều nay
GIÁNG SINH CỦA RIÊNG EM
Một nơi xa xôi trên trái đất này
Anh gởi một mùa Giáng sinh cho riêng em
Bởi chỉ có tình yêu em
Đã làm anh sống lại qua bao nhiêu năm tháng
Đã vượt thoát địa ngục của sự lưu đày
Đã ra khỏi vùng tăm tối
Khi một con người ở nơi chốn của sự tận cùng
Không còn gì để gây cảm xúc
Khi Đức Giẻ Su chưa mở ra một công nguyên
Không có chân lý đích thực
Bởi Ngài chưa tạo ra loài người
Không có khái niệm về sự sống chết
Giáng Sinh là của mọi người
Niềm vui ngày khai sáng
Khi tình yêu đã đến cuộc đời
Thế kỷ rạng ngời của chân lý
Anh gởi cho em một mùa Giáng sinh
Đó là một trời hy vọng
Từ bên kia địa cầu với độ chênh
Em sẽ thấy ngọn nến tinh yêu anh thắp sáng
Dầu cho cô chút mưa may cuối mùa Đông ở bên này
Và một chút lạnh của năm tàn
Đã có Em của một mùa Giáng sinh ấm
Giáng sinh của riêng em - tình yêu em
CƠN GIÓ THOẢNG CỦA NHÂN GIAN
Nếu đã nghĩ rằng nhân gian chỉ là cơn gió thoảng
Thì không có gì phải phiền lòng
Cơn gió sẽ đi qua
Không còn gì để lại
Cũng như cuộc đời
Cũng là không
Khi ngồi trong một cái quán ở vỉa hè
Xe chạy ngoài đường
Người đi trên lối
Cũng là cảnh tượng thường ngày
Nghe như có
Rồi sẽ thành không
Khi ta bước đi
giữa cõi đời
Có buồn vui
Nghe như là vậy
Nhưng là không
Chỉ là tro bụi
Sẽ tàn phai
Và bay đi
Trong gió thoảng nhân gian
Có hay không
Còn ai
Nghe được cơn gió ấy !
NĂM SẮP TÀN MỘT MÙI HƯƠNG VẪN CÒN VƯƠNG VẤN
Sáng nay tôi trở lại vườn xưa
Hàng chè xanh sau cơn mưa đêm qua
Lóng lánh vài giọt sương sớm
Tôi nâng nhẹ một búp hoa
Lòng bỗng nhiên xa vắng
Là khi Em đã ra đi
Từ đầu tháng mười một
Không lệ mà đau buổi phân kỳ
Một rừng cây thắp nến
Thay ánh sao trời cho buổi chia tay
Là khi anh ở lại trên ngon đồi hoang vu của tháng năm xa
Nỗi buồn sa mạc hóa
Khúc hát của kẻ lữ hành bạn với cô đơn
Chỉ là vọng âm thời thất lạc
Năm sắp tàn có một mùi hương tỏa sáng
Là ai còn chút bâng khuâng
Bồi hồi bước chân quên lãng
Mơ lòng cho gió Xuân sang
Người đi ngày xưa sẽ lại ngày xưa
Tình yêu đá mòn sông cạn
Thương nhớ thương dài cho tới muôn sau
Năm tàn ôi một mùi hương của Người vương vấn
Sáng tỏa quanh ta
MÙA XUÂN ĐI TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG Ở NGOẠI Ô
Những ngày đầu năm mới
Đi trên con đường này
Hoa dại bên lề nở
Vàng óng trong heo may
Khi em nhắn tin về
Xuân này không trở lại
Lại mong tới mùa hè
Ta vẫn chờ ngày ấy
Ta vẫn chờ, ngày ngày
Đạp xe ra ngoại ô
Những con đường, đó đây
Mơ hình như tưởng bóng
Thấp thoáng bên hàng cây
Dịu dàng đôi mắt của
Người tình tay nắm tay
Xuân sẽ đến, ngoài kia
Cũng sắp bước vào cửa
Đời sẽ cũng mượt mà
Phất phơ tà áo lụa
Trên đường hoa mới nở
Cởi áo chào tháng năm
Từ biệt ngày mê lộ
Mừng với gió mênh mang
Ngoại ô ôi đèn vàng
Năm rồi năm và năm
Ta đã say, chìm đắm
Tình rồi tình ngổn ngang
Mùa Xuân sau Xuân trước
Chỉ là giấc mộng dài
Mộng còn không hay có
Chỉ là bóng mây qua
Hôm nay đi trên đường
Ngày mai cũng trên đường
Năm sẽ tàn năm tận
Năm rồi mới như năm
Mùa Xuân cũng sẽ về
Đất trời là trời đất
Cũng là đất và trời
Không bao giờ là một
Ta còn đi còn đi
Đi thì đi vẫn đi
Đường thì vẫn là đường
Người đi thì có đường
Ta vẫn còn là ta
Dù có hay là không
Hình là hình
Bóng là bóng
Con đường ta đi
Vẫn con đường của ngàn sau trước
KHI BƯỚC TỚI THÁNG CHẠP
Khi bước tới tháng Chạp
Một năm tôi làm thơ
Yêu em
Khi trở về tháng Chạp
Tôi không ngừng làm thơ
Yêu em
Đất trời có dời đổi
Sông núi có thay màu
Đón mùa Xuân mới tới
Tình yêu tôi xưa sau
Vẫn là tình muôn lối
Em như buổi ban đầu
Khi bước về tháng Chạp
Nhìn phía trước con đường
Tay em đóa hồng vàng
Môi nụ cười e ấp
Bởi làn gió bay qua thoảng nhẹ mùi hương
Trong những ngày nơi nội cỏ thiên đường
Mơ cho hết một mùa đông
Dầu chưa qua tháng chạp
Năm rồi cũng như khói sương
Nhân sinh chỉ là thoáng chốc
Tình ta sao bận bên lòng
Khi bước tới tháng chạp
Xin giữ môi cười cho hết năm
Bởi đất trời vẫn luôn chuyển hóa
Nhưng tình thì không thể phai tàn
Trong ngày Xuân sẽ đi ngang
SỚM MAI LẠNH CỦA SẢI GÒN
Mùa này, đi xuống đường
Sớm mai bất ngờ lạnh
Dưới 20 độ Celsius
Như Đà Lạt vào đông
Nhưng không bằng ở Huế
Ngày đi học xưa kia
Đạp ngang qua Đập Đá
Gió buốt từ sông Hương
Rét run trong chiếc áo
Mặt sương mờ trên sông
Những ngày đông mộng ảo
Một mối tình trên không
Sớm mai lạnh Sải Gòn
Ấm mình trong áo dạ
Cả năm có một lần
Khoe màu cùng thiên hạ
Cũng như nhớ ngày nào
Cùng người em thuở ấy
Trong giá rét ngày đầu
Của mùa đông phương ngoại
Cầm được bàn tay mềm dịu rất ngoan
Mà lâng lâng một niềm vui bay bổng
Những con đường của Thành Nội sáng ánh sao đêm
Của một thời gian không có thực
Sớm mai lạnh Sải Gòn
Không quên bước ra đường
Hãy thưởng thức mùa đông
Những ngày nơi Nam phương
Cùng em chủ nhật, ngày vàng
Có đôi chim ở thiên đàng nhân gian
KẺ VÔ DANH
Gởi tặng M.
Khi em hỏi tôi anh tên gì
Tôi trả lời: vô danh
Đó không phải đùa
Em sẽ hơi bất ngờ
Nhưng đó là thật
Giữa đám đông này
Tôi chỉ là kẻ vô danh
Vì tôi đã ra khỏi vùng từ trường của số phận
Tôi chỉ còn góc nhỏ của sự cô độc ở một vùng bình yên nhỏ nhoi tôi yêu quý
Nhưng tôi không ngừng yêu em
Vì không thể không yêu em
Tình yêu em đã nuôi dưỡng tôi mỗi ngày và cả tháng năm sau này
Dầu em xa xôi ở một đại lục khác
Tôi đã chấp nhận một mối tình như thế
Định mệnh không thể khác
Tôi chỉ còn mong gặp em
Một ngày trong một năm
Hạnh phúc rất đơn sơ như niềm vui sướng nhìn một bông hoa vừa nở đầu ngày
Khi cha tôi lên Tòa sơ thẩm Huế để làm chứng chỉ thế vì khai sinh cho tôi
Định danh cho tôi
Cuộc đời đã trao cho tôi một số phận
Và những hệ lụy của nó
Tôi đã đi qua mưa gió và giông bão của đời sống và thời đại
Và dĩ nhiên là buồn nhiều hơn vui, tôi sẽ không kể lễ làm gì bởi ai cũng vậy
Tôi làm thơ
Tôi khai sinh tôi một lần nữa
Như tình yêu tôi với em
Mỗi sớm mai luôn tái sinh rực rỡ
Tôi đã ẩn cư trong tình yêu em
Cho cả cuộc đời
Như một người không hình bóng
Khi em hỏi tên tôi là gì
Tôi rất nghiêm chỉnh trả lời em
Tôi là kẻ vô danh
GỞI TÌNH QUA ĐẠI DƯƠNG
Những ngày sắp Tết
Tôi đi trên những con đường hoang vắng chiều cuối năm
Nhớ nụ cười của em
Làn môi quyến rũ của em
Thèm hôn vào lúc ấy
Quán vắng nhưng em ngại ngần
Tôi chỉ ngồi ngắm em, thu lấy hình ảnh em vào sâu trong trí nhớ
Bởi vì ngày mai này em lên đường
Trở về nơi chốn của em
Bên kia đại dương muôn trùng
Buồn tôi tít tắp
Cuộc đời không cho ta sự chọn lựa
Tôi không thể giữ lấy em bên mình
Và em cũng vậy
Không trách được định mệnh của mỗi người
Đã có mặt trên cuộc đời này và vương mang những gì của số kiếp
Nhưng định mệnh cũng cho ta gặp nhau
Dù chỉ là câu nói đùa vô tâm khi ấy
Nhưng là dấu hiệu của sự ràng buộc không thể cưỡng lại được
Là tình yêu bất ngờ
Đã đốt tan chảy lòng giá băng
Là những ánh mắt nồng nàn lặng im
Chất chứa muôn lời muốn nói
Khi ta xa nhau
Hay không biết sẽ xa nhau bao lâu nữa
Ta vẫn gởi tình ta qua đại dương
Mỗi sớm mai khi thức dậy
Được gần em qua bản nhạc không lời
Là lời tình của muôn thuở
Của những người yêu nhau
EM HÃY LÀM BẠN ĐỜI VỚI TÔI
Em hãy làm bạn đời với tôi đi
Vì qua thế kỷ sau tôi sẽ không còn nữa
Không còn gởi những lời tình dịu dàng qua tin nhắn
Bởi chúng đã bay vào vũ trụ hư không
Cũng không tìm được tiếng vang để lại
Em hãy làm bạn đời với tôi đi
Không còn thời gian nữa
Bởi trăm năm chỉ là chớp mắt
Ta sẽ không kịp nói lời yêu
Ta sẽ không kịp về chung một mái nhà
Ta vẫn còn lang thang ngoài trái đất
Vì chúng ta là những kẻ lưu vong không nơi chốn quay về
Em hãy làm bạn đời với tôi đi
Đửng suy nghĩ nhiều
Bởi qua thế kỷ sau tôi không còn nữa
Hành tinh trái đất này sẽ chỉ là sa mạc bao la như thời nguyên sơ
Loài người sẽ biến mất
Vì thế khi chúng ta còn được là người
Em hãy làm bạn đời với tôi
Em là người duy nhất trên thế giới
Tôi cũng là người duy nhất trên thế giới
Yêu em
KHI XA EM TRONG MỘT NGÀY
VALENTINE CHO NÀNG
Một ngày có công việc tôi phải ra khỏi thành phố
Đi được một tiếng thì đã thấy nhớ nàng
Nhưng đi chung xe với nhiều người không thể dừng và quay lại được
Em cũng sẽ ổn thôi, tôi biết như thế
Vì em là người phụ nữ mạnh mẽ
Mặc dù tôi đã nói trước là tôi đi vắng một ngày
Nàng nói: gây thương nhớ cho người ta thế này bỏ đi sao được
Tôi chịu không biết trả lời thế nào
VÌ tôi rất yêu nàng
Nàng muốn gi tôi cũng chiều
Nhưng tôi không thể ở nhà được
Tôi nói nàng cứ làm công việc của nàng
(Ví dų chấm bài cho học trò chẳng hạn
Mặc dù nàng còn được nghỉ phép gần 10 ngày
Và dĩ nhiên tôi phải có nhiệm vụ là phục vụ nàng)
Tôi ra ngoài cũng rất nhớ nàng
Nhưng tôi là đàn ông mà
Không được yếu mềm như thế
Mặc dù người ta nói “sự thành công của một người đàn ông luôn có bóng dáng của người đàn bà phía sau”
Tôi thấy tôi chẳng thảnh công gi cả
Tôi chỉ làm việc vặt
Hay văn vẻ một chút là làm thuê (tôi cũng có bằng cấp hẳn hoi nhưng lâu rồi người ta nói phải update mới nhận, thật ra chỉ khoảng 10 năm trước)
Nói tóm lại tôi là không có công việc ổn định (như cuộc đời tôi)
Nhưng tôi rất bình an
Tôi không cần phải “đua” với ai
Tôi cũng rất lặng lẽ
Tôi nói với nàng nếu không yêu nàng ở bên nàng
Tôi sẽ đi vào núi
Nhưng bây giờ tôi có nàng có tình yêu nàng
Tôi có được hạnh phúc
Ngày hôm nay tôi phải đi ra ngoài
Nhưng nàng luôn ở bên tôi
Tôi khôn nguôi nhớ nhung nàng
Vì hôm nay là ngày Valentine
A DAY AWAY FROM YOU
FEELS LIKE VALENTINE
A day when work takes me out of the city
After just one hour on the road, I already miss you
But I’m sharing the car with others
there’s no stopping, no turning back
You will be fine, I know that
You are a strong woman
Even though I told you in advance I’d be gone for a day
you still said:
How can you leave like this, when you make people miss you so much?
I didn’t know how to answer
Because I love you very much
Whatever you wish, I try to give
Still, I couldn’t stay home
I told you to carry on with your work
perhaps marking your students’ papers
even though you still have nearly ten days of leave
And of course, my duty is always to be at your service
Being outside, I miss you deeply
But I am a man, after all
I’m not supposed to be so soft
even though people say
behind a man’s success, there is always a woman
I don’t think I am successful at all
I do small jobs
a little writing here and there, working as hired help
I do have proper qualifications
but they say now everything needs updating
The truth is, those degrees are only ten years old
In short, I have no stable job
much like my life itself
Yet I am very much at peace
I don’t need to compete with anyone
I live quietly
I once told you
if I didn’t love you, didn’t have you by my side
I would retreat into the mountains
But now I have you, I have your love
I have happiness
Today, I must be away
Yet you are always with me
I miss you endlessly
because today feels like Valentine’s Day
Bản dich Võ Thị Như Mai
TỎ TÌNH CÙNG MÂY TRẮNG
Nửa đêm
Khi sắp qua ngày mới
Tôi thức dậy ở ngoài sân
Chợt nhớ đêm qua mình ngồi trên băng ghế đá này
Đã nói những lời tỏ tình
Cùng mây trắng
Bởi em sẽ chẳng bao giờ hiểu được tôi
Một kẻ thất tình lãng mạn
Tôi mơ là những cánh chim Bay trong trời vô định
Vì gió bão sẽ không tránh tôi (hay tôi cũng không tránh được)
Vì tôi muốn là kẻ lạc lõng ngoài không gian
Tôi mãi mãi là một người không bóng
Em chẳng bao giờ hiểu được tôi
Cũng như hiểu được tình yêu tôi dành cho em
Mênh mông không biên giới
Có thể đó là sa mạc
Có thể là biển rộng
Có thể là núi đồi
Có thể là sông dài
Có thể là cả một đại lục
Chi để nói lên một điều muôn thuở
Tình yêu tôi với em là không cùng
Tôi thức cùng mây trắng
Cùng với trăng sao
Cùng với vẻ tịch mịch đêm
Trong cô độc
Chỉ nói một điều
Từ trong trái tim tôi
Từ tận đáy lòng tôi
Yêu em…
KHI EM RA ĐI
Khi em ra đi
Bỏ phố bỏ phường ở lại
Cùng dấu chân em
Trên con đường ta di qua
Dấu khắc sâu lòng anh
Vết hằn không thể xóa
Em đã mang tình anh
Những kỷ niệm cùng nhau
Làm sao đựng đủ đầy chiếc va-ly kia
Mà phải là một con tàu thương nhớ
Em phải ra đi
Ước vọng còn ở phía trước
Còn réo gọi một cuộc lên đường
Về đất hứa
Là một người thi mỗi cuộc đời
Là một ước mơ theo đuổi
Khi em ra đi
Tình chung ta anh còn ôm ở lại
Chiều trên bến ngu ngớ
Lời ca ai xa ngái
YÊU EM, VƯỢT QUA NÚI CÙNG ĐỒI
Dù chiến tranh đã đi qua nhiều năm
Đường bộ đã phục hồi
Con đường về Đà Lạt đi xe đò được
Trước năm 1975 tôi có dịp về đây vì lý do tham dự một chiến dịch
Tôi chưa được thưởng thức vẻ đẹp của hoàng triều cương thổ
Vì những cuộc pháo kích còn đe doạ ở chung quanh
Chỉ lòng vòng thành phố
Và khi đó em cũng chưa ra đời
Tôi chưa gặp em
Chưa yêu em
Em còn đâu đó trong một cõi mênh mông bí mật của Mẹ
Khi cuộc sống tôi còn miên man trong vòng quay của sức mạnh vật chất
Tôi vẫn loay hoay với mục đích của đời mình
Tôi phiêu lưu trên nhiều dòng sông ở miền Tây, bì bõm giữa vùng đồng bằng nước nổi
Không được gì hết
Tôi trở lại thành phố
Tôi gặp em
Người con gái cao nguyên
Đã rời miền Trung quê hương theo gia đình về Đà Lạt
Tôi gặp Em chỉ là một giai đoạn của cuộc đời và sau đó không còn gặp được em trên đất nước
Một buổi sáng mùa hè ở khu dân cư tôi đã sống trước đây
Tôi không thấy nàng trong đám đông nhưng nàng lại nhận được tôi
Tôi chỉ là kẻ vô danh giữa đám đông này
Nhưng đối với nàng tôi là quá khứ
Và nàng đối với tôi chỉ còn là kỷ niệm muốn quên đi sau một cơn tai biến
Tôi mù mờ không nhớ gì nữa
Thật kỳ diệu cho tình yêu
Phục sinh tôi
Cuốn phim chiếu chậm về những ngày tháng xưa cũ ấy
Tôi cùng nàng leo qua những con dốc vượt qua mấy ngọn đồi
Rừng thông hò hẹn
Một buổi chiều thu ngạt ngào tình duyên đôi lứa
Ước mộng trăm năm trong cõi cuộc người
Tôi nhớ đôi môi nàng con mắt nàng
Tôi nhớ hết những gì của nàng
Khi tôi chạm vào một vùng thần thánh
Bây giờ đã qua mấy mươi năm
Không có gì là không thay đổi
Tôi tìm về những con dốc những ngọn đồi của năm tháng chúng tôi bên nhau
Yêu Em
Chỉ có con người chết đi
Nhưng kỷ niệm tình yêu thì sống mãi
DẠ KHÚC TRÁI TIM
Trái tìm tôi đã rụng theo mùa đông
Người cũng xa xôi lòng giá băng
Vài ba năm nữa ai biết được
Có một ngày tim không phải là tâm
Thì thôi về với ánh trăng tan
Soi mặt mình dưới mặt hồ rất xanh
Trong một đêm tàn canh
Tim không phải là tâm
Nên không về với tâm
Trái tim lạc loài không nơi nương náu
Nhịp đập buồn gõ trên tháng năm
Có ai khóc khi bước qua mùa Xuân
Lòng đã quạnh tăm
Trái tim tôi đã trao cho em
Tôi sẽ là kẻ vô tâm
Tâm không là tâm khi trái tim biến mất
Và tôi sẽ không là tôi khi hết yêu em
MỘT CUỘC TÌNH BÉ MỌN
Không ai có thể đoán trước được điều gì
Ngày hôm ấy
Tôi gặp em
Như từ cõi nào lại
Vì ánh sáng em
Mở lối tình yêu tôi
Bao năm giá băng
Tan chảy
Ngọn lửa từ đôi mắt em
Đốt cháy tôi
Thành tro bụi
Tái sinh tôi
Từ trong kiếp này
Một bông hoa vừa phục sinh
Cho Em và tôi
Lời chúc tụng tình yêu
Em và tôi
Bài hát từ thánh đường
Ngợi ca cuộc sống
Luôn mở cửa cho những khát khao của lứa đôi
Thủy chung của sự nối kết
Em và Tôi
Tình nhỏ
Như tia nắng của ngày đông
Một sáng mặt trời giấu sau màn sương mù
Thức dậy lòng trăm năm
Của người chiến binh cô độc
Sống lại những năm dọc ngang
Trên chiến trường xanh
Niềm đam mê xưa bất tận
Ôi cuộc tình bé mọn của tôi
Là Em
Nụ cười Em
Là thanh xuân của tôi
Bao nhiêu vết thương của quá khứ
Đã chữa lành
Tinh bé mọn của tôi
Đã có su khởi đầu
Nhưng sẽ không kết thúc
CÔ GIÁO CỦA TÔI
Tôi không còn đi học trường lớp nữa
Nhưng vẫn có cỏ giáo dạy kèm hàng ngày
Cô giáo ở đây là nàng
Nàng bảo tôi hãy gọi như thế
Nàng vẫn còn đi dạy, một lớp nhi đồng
Ở nhà thì nàng dạy tôi
Nàng may mắn ở vị trí tốt được cử đi nước ngoài nhiều nên tiếp xúc nhiều giới trong xã hội
Nang trải nghiệm nhiều, hướng dẫn tôi xử lý nhiều tình huống
Nặng cho tôi còn chậm chạp
Phức tạp hóa công việc
Nàng nói anh phải từ từ học em xử lý công việc đơn giản thôi
Như 1 với 1 là 2 vậy
Tôi lý luận 1 với 1 thành 3 có khi nhiều hơn
Ông bà ta Xưa thành mười mấy thì sao
Cô giáo của tôi im lặng trước giải thích này của tôi
Nhưng nàng không đồng ý
Và phạt tôi ngủ ngoài phòng khách một đêm
Nàng ccũng cho tôi nghỉ các ngày chủ nhật ngày lễ
Các ngày đó thì tôi làm việc nhà
Còn nàng ngôi trên máy tỉnh để nghiên cứu tình hình tài chính xã hội gì đó
Nàng nói đang làm luận án tiến sĩ
Hai đứa con tôi hầu như không sống chung với cha và mẹ
Chúng tôi phải đi thăm chúng hằng tuần để tiếp,tế lương thực cho ông bà nuôi chúng
Những ngày này tôi làm chủ, tôi cầm lái cho nàng vi nàng không biết lái
Cuộc sống của chúng tôi khá dễ chịu
Tôi không đòi hỏi gì chì muốn ngày nào cũng thấy nàng và được phục vụ nàng, kể cà vụ kia nữa nhưng nàng chằng ham vì nói có hai đứa đủ rồi
Tôi nghĩ tôi không phải la người sợ vợ, tôi chỉ yêu vợ hơn mọi người một chút
Tôi hạnh phúc khi được làm học trò của nàng
Nàng là cô giáo của tôi suốt đời
YÊU EM, VƯỢT QUA BÓNG TỐI VÀ ÁNH SÁNG
Yêu em, anh không nghĩ là mình sẽ gặp khó khăn đến vậy
Anh phải vượt qua nỗi buồn của em đã gần hai mươi năm sống mòn mòi một mình
Anh sống cách xa em hàng ngàn cây số đường bộ và một đại dương bao la
Anh không thể làm gì trong những năm dài ở trại tập trung chưa biết khi nào trở về
Anh phải vượt qua bóng tối của những ngày u ám ở rừng sâu
Có những người bạn chết nằm vắt ngang hàng rào được bọn anh làm bằng cây rừng
Và sau đó không còn dấu tich
Doanh trại chênh vênh lưng chừng núi
Phỉa rước là vực thẳm
Chúng tôi đã bao vây chúng tôi và xuôi tay trong hàng rào số mệnh
Một vầng ánh sáng ở phía xa như ảo ảnh
Không bao giờ bắt được
Ánh sáng không có thực
Đó là trò lừa đảo
Của những sinh vật không phải người
Những kẻ ác
Khuyến dụ những kẻ ngây ngô nửa người nửa ngợm
Chúng canh giữ đền thờ bạo lực
Ánh sáng sẽ không tới đây - mùa địa ngục
Yêu em lam gi trong tối tăm kia
Bao giờ vượt qua và đến
Em sẽ đến với anh, em yêu
Chung ta dẫu nhìn về khác hướng
Hai đường song song vẫn có thể gặp nhau
Ở vô cực
Em và anh vẫn cùng hòa với nhau một nhịp điệu
Đó là sự nhân ái, tình thương đồng loại
Như đại dương là nơi tổng hòa mọi nguồn mạch nước trên địa cầu
Em và anh cũng sẽ về bên nhau
Trong một cuộc đời đáng sống
Vì
Chúng ta đã yêu nhau
Đã vượt qua bao nhiêu trò ngai về địa lý về thời tiết
Đã vượt qua bóng tối và hội ngộ cùng ánh sáng
Là tình yêu em bất diệt
Như Mai biên tập :
YÊU EM, VƯỢT QUA BÓNG TỐI VÀ ÁNH SÁNG
Yêu em, anh không nghĩ là mình sẽ gặp khó khăn đến vậy
Anh phải vượt qua nỗi buồn của em đã gần hai mươi năm
Anh sống cách xa em hàng ngàn cây số đường bộ và một đại dương bao la
Anh không thể làm gì trong những năm dài ở trại tập trung chưa biết khi nào trở về
Anh phải vượt qua bóng tối của những ngày u ám ở rừng sâu
Có những người bạn chết nằm vắt ngang hàng rào được bọn anh làm bằng cây rừng
Và sau đó không còn dấu tích
Doanh trại chênh vênh lưng chừng núi
Phía rước là vực thẳm
Những người bị bao vây trong hàng rào số mệnh
Một vầng ánh sáng ở phía xa như ảo ảnh
Không bao giờ bắt được
Ánh sáng không có thực
Đó là trò lừa đảo
Của những sinh vật không phải người
Những kẻ ác
Khuyến dụ những kẻ ngây ngô nửa người nửa ngợm
Chúng canh giữ đền thờ bạo lực
Ánh sáng sẽ không tới đây - mùa địa ngục
Yêu em làm gi trong tối tăm kia
Bao giờ vượt qua đến bến bờ thương nhớ
Em sẽ đợi anh, em yêu
Chúng ta dẫu nhìn về khác hướng
Hai đường song song vẫn có thể gặp nhau
Ở vô cực
Em và anh vẫn cùng hòa với nhau một nhịp điệu
Đó là sự nhân ái, tình thương đồng loại
Như đại dương là nơi tổng hòa mọi nguồn mạch nước trên địa cầu
Em và anh cũng sẽ về bên nhau
Trong một cuộc đời đáng sống
Chúng ta yêu nhau
Vượt qua bao nhiêu trở ngại về địa lý về thời tiết
Vượt qua bóng tối và hội ngộ cùng ánh sáng
Để đến khu vườn đầy bóng râm
MONG EM
Khi gởi tin nhắn cho em
Như mọi lần tôi sẽ nhận được trả lời ngay sau đó
Nhưng hôm nay tôi chờ suốt buổi chiều
Đến tối cũng không thấy gì
Nàng im lặng
Tôi đi dự tiệc lúc 7 giờ tối
Không yên lòng tôi trở về nhà
Cũng vẫn vậy
Không có tin của nàng
Tôi không hiểu
Vì sao
Tôi nghĩ nàng không khỏe
Hồi sáng nàng nói không dậy nổi
Nhưng cũng bật cho tôi nghe một bản nhạc đầu ngày như mọi khi
If we hold on together
Tôi mong chúng tôi luôn được như vậy
Vì tôi yêu nàng hơn nàng yêu tôi
Vì nàng có rất nhiều bạn đàn ông tán tỉnh (già trẻ lớn bé gì cũng có cả, người làm thơ kẻ sáng tác nhạc, vẽ chân dung nàng …,) nên nàng phải mất thời gian với họ hoặc nếu cần cũng phải hồi đáp
Tôi thù ghét bọn họ vì chiếm dụng thời gian của tình yêu tôi
(Nhưng chẳng thế làm gì được)
Như vậy nên tôi nói nàng yêu tôi ít hơn tôi
Nàng không chịu và nói vì nàng là phụ nữ nên phải yêu và chiều đàn ông nhiều hơn (ý là dan ông dễ bị sa ngã vào tay người khác)
Dì nhiên là tôi thua nàng (phải thua thì mới được việc)
Nhưng hôm nay tôi lo lắng không yên
Gần hết ngày bặt tin nàng
Tôi nghĩ dại nếu tôi mất nàng chắc tôi sẽ rời bỏ cuộc đời này không thương tiếc
Hoặc đi về một xứ vô định nào đó biệt tích
Bây giờ vẫn chưa đến nửa đêm
Chưa qua ngày mới
Tôi chờ nàng hết đêm nay
Tôi mong nàng cho tới ngày mai
Vì tôi yêu nàng và nàng sẽ trở lại
XIN CHỜ NHAU Ở CUỐI ĐƯỜNG
Tạm biệt phường kinh kỳ
Phấn son vừa phai nhạt
Áo phơ phất ngày đi
Buồn ướt đầy đôi mắt
Hẹn hò như gió mây
Tan rồi trong phút chốc
Vui ấy cũng vơi đầy
Sầu mong chi là lượt
Yêu nhau trong mùa đông
Choàng vai thêm hơi ấm
Cho lòng em thơm hương
Dạt dào tình hôm sớm
Mai bước nhỏ về xa
Chưa hẹn ngày gặp lại
Em xa lòng ta xa
Đau lòng ta xa ngái
Người có khi cũng bận
Sinh kế đời lao lung
Ta trăm lần đổi vận
Cũng bằng như hư không
Chờ nhau cứ chờ nhau
Phố vàng phai nỗi nhớ
Nước đã chảy qua cầu
Hoàng hoa tàn ngoài ngõ
Bài thơ xưa em viết
Trọn con tim em bện
Lưới tinh nợ chưa dứt
Chờ nhau đến cuối đời
(Đường cong Thơ Võ thị Như Mai)
Xin chờ nhau chờ nhau
Chút lòng thương nhớ đợi
Dầu dãi nài dai uigày xưa sau
Vẫn là ngày rất mới
Chờ nhau xin chờ nhau
Một trăm năm là mấy
Một ngàn năm là bao
Khi tình ta vạn đại
Xin chờ nhau ở cuối đường trần
Em ơi
NĂM HỌC MỚI
Tôi lái xe đưa nàng tới trường
Hôm nay ngày khai giảng niên học mới
Nàng trở lại với đám trẻ con của nàng
Nàng sẽ vui đùa với chúng
Còn tôi sẽ về công việc nội trợ cho nàng
Tôi đi chợ nấu nướng rồi để đó
Vì 4, 5 giờ chiều tôi đi đón nàng về dùng bữa tối
Có khi nàng đi ăn với bạn thì gọi báo về
Tôi sẽ ăn một mình
Ngoài việc làm người giúp việc cho nàng
Tôi lãnh vài dự án thiết kế nhỏ để làm ở nhà (tôi có bằng kỹ sư thiết kế nhưng không đi p
Chúng tôi phải sắp xếp như vậy vì chuẩn bị cho tương lai nàng sẽ có em bé
Chúng tôi quyết định sẽ có một đứa thôi cho bố mẹ hai bên vui lòng
Mùa hè vừa qua nàng đi du lịch, về quê hương thăm bà con
Nàng đi một tháng, tôi kẹt công việc nên không đi phải lo hoàn thành dự án còn dang dở
Chỉ gặp nàng hàng ngày trên điện thoại vì tôi rất yêu nàng và nhớ nàng
Niên học mới bắt đầu rồi
Đời sống trở về nhịp điệu bình thường
Chúng tôi cũng có một cuộc sống bình thường
Dù rất nhỏ nhoi nhưng hạnh phúc vì luôn bên nhau
Và yêu nhau
Chúng tôi sẽ giữ mãi tình yêu đó
TÌNH MỘT PHÍA
Tôi yêu một người phụ nữ
Nhưng nàng không hề yêu tôi
Nàng bảo đã yêu một lần rồi giờ không yêu nữa
Tôi tôn trọng ý của nàng, không bao giờ nhắc lại
Mặc dù lỏng rất buồn và thất vọng
Hàng ngây tôi vẫn gặp nàng
Nàng xác định chỉ làm bạn và không yêu nhau, nếu muốn tiếp tục
Tôi chỉ còn biết về nẳm cô đơn ở nhà đôi khi ca cải lương cho đỡ buồn
Tuy không hay nhưng bà hàng xóm lại thích và ₫òi giới thiệu tôi vào đội văn nghệ ở phường xóm
Kiều thất tinh này chắc không lâu được
Tôi mua vé tàu đi ra khỏi nước
Tôi lênh đênh trên tàu biển cả tháng, bị ói suốt không ăn uống gì được
Nước tôi đến không cần visa nhưng đi trên biển gần một tháng
Đến nơi tôi nằm vùi ở khách sạn mấy ngay không dậy nổi
Bạn tôi lái tàu viễn dương, đã qua lại hai chuyến thúc dục tội vể
Tôi cũng hết tiền nên phải theo nó
Tới về lại nhà cũ, tôi ở một mình nên không có gì thay đổi
Nàng gọi hỏi thăm và rủ đi cà phê
Tôi sẽ không đi đâu nữa
Tôi ở lại với mối tinh một mình của tôi
Dù sao cũng được gặp nàng hàng ngày
Được chở nàng đi đâu đỏ
Với tiếng cười ngon lành của nàng
Dĩ nhiên tôi sẽ không bao giờ hết yêu nàng
KHI YÊU NHAU THÌ PHẢI NHÌN THẲNG VÀO MẮT NHAU
Thật ra yêu nhau thì rất dễ xa nhau
Phải xa nhau thì mới được gần nhau
Đã gần nhau rồi chắc sẽ yêu nhau hơn
Khi đó không có NO chỉ có YES
Cuộc sống tôi và nàng xa cách đã ba năm
Tôi nghĩ Tết này nàng sẽ về khi hợp đồng hết hạn
Nhưng mọi việc không theo kế hoạch
Nàng phải gia hạn một năm và việc mua nhà mới phải dừng lại, không xong
Hôm nay nàng đã giận tôi
Vì tôi nói nàng hãy kết thúc sớm bên đó
Các Công ty ở đây cũng cần nàng
Và tôi phải thay đổi công việc
Nàng giận tỏi thì khó lảm hoà
Tôi đã trải qua rồi khi mới quen
Thời gian giận it nhất ba tháng
Đến khi tôi “cắn cỏ ngậm vành” xin tha thứ mới êm
Cuối năm biết bao nhiêu việc
Tôi một mình loay hoay mãi không xong
Thôi bỏ hết không tham công tiếc việc
Năm nào cũng vậy Tết như không
Ở phương Tây đâu có Tết như mình
Nàng chỉ nghi một ngày muốn về cũng không được
Tôi dầu có “nhất bộ nhất bái” thì chẳng khác thằng điên
Tôi không gặp nàng làm sao nói chuyện
Vì vậy khi yêu nhau thì hãy nhìn thẳng vào mắt nhau
Đừng nên sống mỗi người một ngã
Có gần nhau sẽ ý hợp tâm đầu
Đời có bao nhiêu năm mà nay hờn mai dỗi
Nhìn vào mắt nhau là tình yêu muôn thuở
Hãy bỏ qua để cùng bên nhau cho đến bạc đầu
ĐÁ XANH
Một ngày bặt tin nàng
Không nhắn tin không email không phôn phiềc không online, off hết
Như sống trên một hoang đảo
Em ở nơi nào không biết
Chi thấy sự im lặng đến bực minh
Tôi phải làm sao
“Tôi muốn già cùng em
Tôi muốn chết trong tay em”
Another day without your smile
Another day just passes
……….
I wanna grow old with you
I wanna die lying in your arms
Bài hát thật vô nghĩa
Vì nó không liên quan tới nàng
Như tôi nghĩ
Chỉ còn lại viên đá xanh trên mặt hồ
Tôi ngồi với bạn
Tôi sẽ yêu bạn rất thật tình
Bởi bạn là đá xanh
Không rơi lệ như tôi
Bạn không có tim
Không có cảm xúc
Tôi mặc sức nói lời yêu
Bao nhiêu cũng được
Và tôi muốn chết hay sống cũng chẳng liên quan gì đến
Vì bạn là viên đá xanh
“NGƯỜI KHÓ KHĂN“
Buổi sáng tôi đi làm nặng trĩu đầu óc mênh mang suýt tông vào người đi đường
Chẳng là đêm hôm trước tôi và nàng tranh cãi một vài vấn đề không đi đến thống nhất
Cho đến giờ đi ngủ tôi và nàng vẫn chúc nhau ngủ ngon
Tôi nói “Em ngủ ngon, người khó khăn”
Đơn giản tôi nghĩ nàng khó chịu không chấp nhận ý kiến người khác cho nên tôi và nàng không bao giờ đồng thuận ngoại trừ tình yêu
Tôi nghĩ là không có gì nên đi ngủ
Nhưng một lúc
Tôi giựt mình khi thấy nàng đứng trước mặt tôi với vẻ mặt giận dữ
Nàng thốt ra :
Terrible !
Anh chúc ngủ ngon rồi nói là người khó khăn
Giống như cho một cái tát vào mặt ý
Tôi kinh ngạc một hồi
Tôi giải thích cho nàng về ý của tôi không phải như nàng nghĩ
Nhưng nàng đã giận rồi thì có bao giờ nghe ai
Người khó khăn, đâu có trầm trọng như nàng nghĩ
Một lần tôi được vợ chồng người bạn mời cơm
Trong bữa ăn ông chồng cẳn nhằn gì đó về thức ăn
Bà vợ nói người khó khăn người sao kén ăn !
Tôi nghĩ mình nói cũng theo nghĩa đó thôi
Nhưng nàng vẫn hầm hầm
“đàn ông đàn ang mà mắng đàn bà thế này…“
Tôi nói lời xin lỗi nàng nhiều lần
Nàng bảo:
Người ta thường tha thứ lỗi lầm nhưng họ sẽ không quên
Đó là tình huống của những người từng quý nhau
Còn mình như hai người lạ nên cũng không có gì đáng nhớ hay đáng nói trong việc này nên anh chả có lỗi gì mà xin
(Nàng giận thì nói vậy thôi, tôi và nàng về chung sống với nhau đã được gắn một tháng))
Tôi nghĩ không xong
Tôi đem chăn gối ra sofa ngủ vậy
Nửa đêm tôi vẫn không ngủ được
Tôi vào phòng lấy vài bộ đồ bỏ vào túi xách
Tôi nói trong khi nàng nằm quay mặt vào trong :
Anh dọn ra ngoài một thời gian
Khi nào em vui vẻ anh sẽ về lại
Con đường đêm vắng quạnh
Tôi buồn
Tôi về căn phòng trọ của tôi trước đây
Tôi không ngủ lại được
Nàng sẽ nguôi ngoai thôi
Và tôi sẽ trở lại
Vì tôi rất yêu nàng
Xa nàng lâu tôi cũng không chịu nổi
Tôi nhớ nàng vô cùng
P/S: Tôi xin hỏi quý vị tôi nói như vậy có “kinh khủng” như nàng nghĩ không. Xin hãy minh oan cho tôi.
VỀ TÌNH YÊU
Tôi dọn đến ở chung với nàng
Vi nhiều lý do trong đó có chuyện gia đình tôi không tổ chức đám cưới với nàng
Nàng muốn tôi đến nhà nàng cho dễ chăm sóc theo lời nàng
(Hay để quản lý tôi vì tánh tỏi cũng va-ga-bông lắm)
Nàng là số một nên tôi luôn nghe lời
Công việc của nàng toản thời gian phải luôn có mặt
Tôi làm theo công việc và tùy mùa không ổn định lắm nên thu nhập trong nhà do một tay nàng điều phối
ĐI chợ hàng tuần vào chủ nhật nàng đi một mình có khi tôi rảnh thì theo xách đồ
Nang làm đồ ăn rất ngon
Chỉ khi nào giận tôi nàng cho ăn trứng luộc và dưa leo cà tuần
Tôi phải trốn đi ăn cơm xã hội ngoài đường
Tới làm đổ ăn cũng được
Nhung nàng cấm vào bếp
Một ngày nọ nàng đề nghị hợp tác trong một dự án văn hóa của nàng: xây dựng một làng văn hóa có nhiều loại hình phục vụ cộng đồng
Tôi phụ trách thiết kế
Nàng thuê thêm mấy người nữa
Nửa chừng tôi nói với nàng tôi rút vi không đồng ý với phương pháp thực hiện của mấy người nàng thuê
Tôi thường làm việc một mình nên làm chung voi người khác không quen
Nàng giận lắm và tôi dọn đồ ra khỏi nhà
Tôi với nàng không hạp nhau trên nhiều chuyện nữa
Thương bất đồng ý kiến liên tục
Tôi nói chuyện với nàng
Nàng phần tích chi trong 4 câu tôi nói ra thì đã có 4 điểm bắt đổng rồi
Như vậy câu chuyện sẽ là mỗi người một hướng không ai nghe ai
Dĩ nhiên là lẽ phải luôn đứng về phía nàng
Ông bà xưa có nói yêu nhau lắm thì cắn nhau đau
Tôi nghiệm rất đúng
Vì tôi quá đỗi yêu nàng
Và nàng cũng vậy
Tôi không thể thiếu nàng dù chỉ một giây một phút
Như thế phải chăng đó là tình yêu !?
THÁNG CHẠP TÌM EM TRONG CÁNH CHIM
Tháng chạp về
Năm cũng sắp tàn
Em phương xa còn bận
Chưa nghĩ tới ngày về quê
Bao năm tha hương
Cũng là cuộc sống
Mẹ mất ở quê nhà
Không còn ai hôm sớm
Trông ngóng chờ cơm
Hay những ngày đông giá rét
Bếp lửa ấm tình mẹ con
Em phiêu bạt phương trời xa
Non sông cách trở
Lưu luyến chi lòng
Năm tháng nhớ mong
Người yêu đôi lần nói chia tay
Còn chưa dứt
Lệ chưa rơi xuống vạt áo lụa thời xuân
Mà tình ngắn dài câu ly biệt
Tôi chỉ còn biết nhìn em
Qua trùng dương ngút mắt
Dẫu chờ hai ba năm
Không quên lời hẹn ước
Ta sẽ cùng nhau
Cùng nhau bên nhau
Không bao giờ chia cách
Tháng chạp mùa Xuân tới
Em xa đã biệt ngàn
Rừng lau vang tiếng gọi
Chim về lúc hôn hoảng
Nhưng em còn bên nớ
Có nghe lòng anh mong
Tháng chạp gần qua hết
Xin thôi mưa thôi gió bão bùng
Xin trời xanh mây trắng
Để cánh chim còn về rộng đường bay
Mùa Xuân sẽ qua rất vội
Em có về hay không
KHÔNG BAO GIỜ NÓI LỜI TỪ BIỆT
Tôi đã ra khỏi nhà được một tuần
Tôi phải về để lấy một vài thứ lặt vặt vì mua cũng khá nhiều tiền
Tôi có nhắn tin cho nàng biết và nói thêm là tôi đã đóng tiền nhà ở thêm một tháng
Và như vậy nàng cứ tổ chức cuộc sống và công việc theo ý mình
Tạm thời tôi không về trong thời gian này, tuy nhiên khi nàng cần gọi thì tôi vẫn có mặt
Tôi nghĩ chúng tôi nên không gặp nhau một thời gian để điều chỉnh mối quan hệ này
Riêng tôi cần tỉnh táo lại, thời gian qua tôi đã hơi nóng nảy xốc nổi.
Tôi nghĩ mình yêu nàng như thế là ổn, nhưng tinh yêu cần thêm những thứ khác nữa và tôi sẽ phải đi tìm
Tôi nghĩ sau một tháng chúng tôi không hoà hợp nhau được thì có thể tôi trở lại quê nhà, vì công việc tôi không ràng buộc gì cả
Nàng thì vướng hợp đồng 5 năm
Tôi buồn khi nghĩ tới chuyện hai đứa xa nhau, viễn cảnh không cưới nhau được
Thế giới không có tình yêu thì sẽ như thế nào nhỉ
Thế giới không có tình yêu sẽ không có sự sống
Chúng tôi không yêu nhau không thành đôi thì đã làm ngược ý chi của Đấng Sáng Thế
Thể giới không nhau: anh không có em thì còn ý nghĩa gì nữa
Tôi không thể bỏ cuộc trong cuộc tình này
Bởi nàng là tất cả của tôi
Nhưng cho dẫu như thế nào, Chúa đã nói “tinh yêu mạnh hơn cái chết …” Tôi phải vượt qua
Tôi yêu nàng hơn bản thân tôi
Chúng tôi yêu nhau và vẫn luôn hướng về nhau
Sự xa cách này sẽ sớm chấm dứt
Và chúng tôi sẽ bên nhau trọn đời
Tam biệt để gắn kết bền chặt hơn với tình yêu ấy
Không bao giờ nói lời từ biệt
MƠ MAI
Đêm thơm ngoài cửa sổ
Vầng trăng khuya đi tìm
Buồn dài theo đại lộ
Hàng cây không tiếng chim
Em ngàn năm có đợi
Dài đêm có thức thao
Mùa Xuân mong có tới
Để lòng ta hư hao
Yêu em ta đã trót
Vào chơi trò đu dây
Người quản trò đâu mất
Ta rơi ngoài đường bay
Yêu em ta không biết
Thế kỷ qua lâu rồi
Ta là người thuở trước
Lạc lõng ở trên đời
Ta mơ như là mơ
Tình cũng chỉ là mơ
Người và ta xa quá
Khi mô tới bến bờ
Tình yêu là gi nhỉ
Ta không yêu thì sao
Trăm năm còn chưa nghĩ
Nói chi tới ngày sau
Ta mơ chỉ là mơ mai
Ngày dài rồi cũng qua hết
Ta còn nhiều buổi mơ mai
Tình yêu không bao giờ chết
TRƯỚC KHI THẾ KỶ KHÉP LẠI
(Võ Thị Như Mai)
em chọn anh như chọn bến bờ
sau những mùa giông bão
thời gian lướt qua vạt áo
nhẹ như cơn gió lay
thế kỷ nghiêng mình tay nắm chặt tay
tình yêu hiện diện và biến mất
chúng ta những kẻ lữ hành
mượn ánh sáng từ mặt trời đang tắt
khoảng cách ngôn từ trầm mặc
khẽ cúi mình hóa đại dương xanh
những cánh thư dỗ dành
thương hoài bàn tay vẫy
Định mệnh nới lỏng chân như
chao ánh mắt tình đầy
Em không còn lạc lối
khi giọng anh vang vọng đâu đây
anh dựng ngôi nhà
cho những cánh chim tìm về tổ
nếu thế gian bỏ quên em và anh
chắc chắn tình yêu sẽ nhớ
nếu tĩnh lặng vướng vào hơi thở
trái tim vẫn đập nhịp yêu
hãy chọn em khoảnh khắc của chiều
khi chúng mình còn tồn tại
những vì sao xa ngái
nhận ra khuôn mặt tình nhân
và phút giây rực rỡ trong ngần
đủ nồng nàn để hóa thành vĩnh cửu
VTNM
BEFORE THE CENTURY CLOSES
(Vo Thi Nhu Mai, Australia)
I choose you as one chooses a shore after long storms
Time thins around us, fragile as the wind over a meadow
The centuries lean forward, listening to our stories
Love is presence before disappearance
We are travelers borrowing light from a fading sun
Even distance learns our language and bends
Oceans become letters waving between our hands
Fate loosens its grip when you look at me
I am no longer lost when your voice finds me
You make a home for the birds to fly back
If the world forgets us, love will remember
If meditation comes, our hearts will speak first
Choose me now, while we are still human
While stars still recognize our faces
I am yours in this brief, burning moment
And this moment is forever enough
MÙA XUÂN CỦA TÔI
Mùa Xuân tôi là Nàng
Nàng không có ở đây
Nên mùa Xuân không đến
Tôi vui cùng cỏ cây
Cùng con chim lẻ bạn
Tôi với Nàng xa nhau
Nhiều năm rồi cách biệt
Xuân có đến hay không
Cũng không hề hay biết
Chỉ khi mùa mưa về
Nàng sẽ quay trở lại
Năm nay dẫu không về
Thì chờ sang năm tới
Tôi biết làm sao hơn
Mỗi chiều ra trước ngõ
Bóng Nàng xa trên đường
Hay chỉ là hình ảo
Mùa Xuân hôm nay đến
Nàng nơi phương trời xa
Có nghe lòng bịn rịn
Là tình tôi thiết tha
Nàng - Mùa Xuân tôi ơi
Ở bên kia sông núi
Ở bên kia cuộc đời
Có nghe tinh réo gọi
Của người yêu xa xôi
CÂU CHUYỆN 10 NĂM
Tôi nói với Nàng tôi chung sống với nàng 10 năm nữa
Sau đó tôi mất tích
Có thể tôi đi vào núi
Hay thuê thuyền ra một đảo hoang nào đó ngoài biển
Dĩ nhiên tôi sẽ không để ai biết
Kể cả nàng
Tôi đã làm đúng như ý chí tôi
Như ngày đầu gặp Nàng
Trước sau tôi là kẻ vô danh
Cho nên không cần thiết phải lưu lại dấu vết
(Điều này tôi đã giải thích với nàng để nàng khỏi bận lòng, nàng hoàn toàn tự do khi không còn tôi)
Nàng sẽ không chịu và bằng mọi cách giữ tôi lại
Vì chúng tôi rất yêu nhau và hòa thuận
Chúng tôi còn muốn sẽ cùng nhau già đi và mất
Nhưng bằng cách nào đó tôi sẽ đi trước nàng và nàng sẽ không hay biết (thế là tốt nhất)
Tôi nghĩ thầm chúng tôi còn 10 năm để bên nhau
Nên tôi sẽ yêu nàng mỗi ngày một nhiều hơn
Nàng nói trước khi thế kỷ này khép lại biết đâu trái đất này không còn
Và 10 năm của tôi sẽ không kịp
“Nếu thế gian bỏ quên chúng ta ta
Thì tình yêu vẫn nhớ”
Tôi chỉ tưởng tượng như thế về việc ra đi của tôi
Tôi không bao giờ nói với nàng
Tôi muốn một ngày nào đó tôi sẽ thực hiện ý muốn của tôi
Không một ai biết (kể cả nàng)
Tôi sẽ làm tất cả mọi thứ bây giờ
Vì nàng
Như thế tôi sẽ không hối tiếc
CHỈ LÀ CƠN GIÓ THOẢNG
Buổi sáng nàng gọi điện cho tôi báo vòi nước ở nhà bị hỏng kêu tôi về sửa
Tôi phải hẹn gặp khách lại buổi chiều để đi mua đồ về thay
Tôi trở lại nhà nàng sau hai tuần
Tôi vào phòng ngủ
Rất bừa bộn
Và tôi phải ra tay dọn dẹp một lúc
Hồi ở nhà nàng không bao giờ xếp đồ, tôi làm cảl
Tôi yêu chiều nàng nên sao cũng được
Chỉ có điều nàng phải làm bữa sáng cho hai người
Chúng tôi phải ra khỏi nhà lúc 7:30 AM
Và chỉ có thể gặp nhau vào buổi tối
Tôi gọi điện cho nàng nói đã làm xong việc nàng nhờ
Nàng bảo tôi chiều tan sở ghé chở nàng đi ăn cơm cùng
Như vậy chắc đã hết giận
Thường nàng không giận lâu
Nhiều lắm là một tháng
Vì nàng nhớ tôi
Nàng nói: chúng ta rời bỏ quê hương qua đây làm việc, nên bỏ qua những chuyện vặt vãnh, lo cho tương lai.
Chúng tôi dự tính định cư lâu dài ở đây nếu điều kiện thuận lợi
Chúng tôi qua đây chưa được một năm
Đây là quốc gia thuộc vùng Bắc Âu nên cũng dễ chịu
Chúng tôi sẽ cuới nhau sinh con và lập nghiệp tại chỗ
Nhưng bây giờ mỗi người phải ổn định đã
Chiều tối tôi và nàng ghé một nhà hàng Việt
Lâu rồi mới thưởng thức lại hương vị quê nhà qua những món ăn dân dã
Nàng ăn có vẻ ngon miệng và hài lòng
Khi ra về tôi đưa chìa khoá xe cho nàng và nói nàng hãy dùng đi làm hàng ngày, tôi thường làm ở nhà không cần thiết
Nàng ngập ngừng rồi có vẻ e thẹn nói tôi về nhà ở với nàng
Tôi cười nói để sau đi
Tôi sẽ về với nàng, đó là trách nhiệm của tôi
Tôi tạm biệt nàng ở trạm xe buýt
Tôi trở về căn phòng trọ của tôi, lòng nhẹ nhõm
Chỉ là một cơn gió lạnh thoảng qua hạnh phúc của chúng tôi
Tôi có viết đâu đó rằng
Chỉ là cơn gió thoảng thì làm chi phải phiền lòng
Mọi sự rồi cũng về Không
TB:
Tôi sẽ còn viết về cuộc sống của đôi bạn trẻ quen biết đã chọn sinh sống và lập nghiệp ở xứ người, những buồn vui cảm xúc thật mà tôi được chứng kiến.
CHÚNG TA LÀ HAI THẾ GIỚI
Chúng ta là hai thế giới
Nên tạm biệt nhau
Không có gì phải hối tiếc
Mỗi lời tôi nói ra
Đều có sự bất đồng với em
Như vậy câu chuyện của chúng ta
Là một chuỗi khác biệt hoàn toàn
Không có điểm nào đồng nhất
Vậy thì chúng ta nên xa nhau
Đừng trở thành kẻ thù của nhau trong tương lai, chắc chắn vậy
Dù mối quan hệ chúng ta ngắn ngủi mà sâu sắc
Dấu ấn đẹp của đời tôi
Em có cuộc sống của em
Hoạt động không ngừng với nhiều hoài bão và tham vọng của em
Với hàng vạn người hâm mộ ca ngợi và ủng hộ
Tôi cho là rất thành công
Nhưng đó không phải là con đường của tôi
Ai lại không hài lòng
(Và dĩ nhiên có chút kiêu hãnh)
Tôi xa lạ và không thể tham gia vào những hinh thức hoạt động đó
Tôi đứng ngoài nhưng không phản ứng, vì đó là màu sắc của cuộc sống phái có
Dù chúng ta mang cùng chung ước vọng
Nhưng đường đi tới rất khác
Vì thế chúng ta phải xa nhau
Chúng ta là hai thế giới
Bây giờ và ngày sau cũng vậy
CHÚNG TA LÀ HAI ĐƯỜNG THẲNG SONG SONG
Khi gặp mặt em lần đầu trong một cái quán nhỏ trên con đường cũ tôi đã sống ở đó nhiều năm trước đây
Trong một buổi ra mắt tác phẩm của người bạn
Tôi chọn một chiếc ghế ở góc nhà
Đã lâu tôi không tham gia vào những chỗ đông người vì thấy minh lạc lõng trong một không gian sinh hoạt tôi đã từ bỏ rất lâu
Em đã tới chỗ tôi và hỏi tên tôi
Tôi trả lời em tôi chỉ là kẻ vô danh
Và em bỏ đi
Một lúc sau em quay lại
Có lẽ nghe một vài người biết tôi và nói cho em
Em xin lỗi và muốn phỏng vấn
Em kéo tôi ra ngoài đường, chụp hình phỏng vấn
Em hỏi tôi có vui không và có quen biết nhiều người ở đây không
Tôi trả lời theo ý em
Tôi có một cuộc hẹn với em sau đó một ngày
Vào buổi sáng ở một nơi quen thuộc với em
Nhưng tôi là lần đầu
Tôi đã cầm tay em
Tôi nhìn đôi môi em tôi muốn hôn vào đó
Tôi đã nghe tiếng sóng dội vào lòng tôi nhịp tràn cảm xúc
Và từ khi ấy em đã mang linh hồn tôi theo em trên những con đường mai hậu
Em đã mang tình yêu tôi qua bên kia đại dương
Tôi thành người thất lạc
Tôi sẽ không theo người
Tôi sẽ lên cao nguyên và nhảy xuống vực
Tôi và em chỉ còn một con đường
Không còn con đường nào khác
Chỉ có như thế
Ta sẽ cùng về nơi hạnh phúc
Vì anh và em sẽ không còn là hai đường thẳng song song
Chúng ta đã gặp nhau
MỘT CUỘC TÌNH KẾT THÚC
Mỗi sáng tôi thường nghe bầy chim cười khúc khích trên ngọn cây táo trước nhà
Chúng nhạo tôi với bộ dạng bảnh bao ngày nào cũng ra đứng trước cổng rào
Chờ
Không biết chờ ai
Tôi lượm mấy viên sỏi cơm quăng đuổi chúng
Một lát chúng trở lại nhiều hơn nữa
Chúng lại cười
Tôi bỏ vào nhà thì chúng im lặng
Tôi phải chạy hết tốc lực mới ra khỏi
Để không nghe tiếng chúng nữa
Tôi đi lang thang cho đến trưa
Khi tôi về thì bầy chim đi đâu mất
Tôi vào nhà lấy ít gạo
Tôi bỏ ở ngoài sân
Tôi chờ chúng quay lại
Vì tôi buồn
Một cuộc tình đã kết thúc
HÃY YÊU NHAU VÌ HÔM NAY LÀ NGÀY VALENTINE
Nghĩ yêu em là điều không thể
Em xa và ta cũng cách xa
Qua một đại dương xanh sông hồ núi biếc
Nhiều năm qua chỉ còn thấy nhau là hình ảnh nhạt nhòa
Nghĩ yêu Em cũng là điều có thể
Có ai ngăn cản được tình yêu
Ta là con người không là cây cỏ
Có buồn vui có đau khổ sớm chiều
Hãy yêu nhau Em ơi ngày bất tận
Là ngày tình yêu muôn thuở của loài người
Mai kia trái đất này có diệt
Thì tình yêu người đã hoà tan mất tăm hơi
Ta biết yêu em có phần tội lỗi
Nhưng làm sao ta kiềm chế được lòng mình
Khi em giữa ngàn khơi lạc lối
Ta nỡ lòng nào ngồi đứng sao yên
Hãy yêu nhau em ơi chờ chi nữa
Sóng xô bờ cát cũng tan tành
Biển chờ mong đã đến ngày khô cạn
Con thuỷ triều không kịp đến lấp nhanh
Trong một năm chỉ có hôm này
Ta yêu nhau cho kịp ngày lành tháng tốt
Cho dù mai kia mây trắng còn bay
Ta giữ mãi tình yêu này như một lời thề thốt
TÔI YÊU EM NHƯNG KHÔNG THỂ CÙNG CHUNG CÔNG VIỆC CỦA EM
Tôi và nàng có hai công việc khác nhau
Nàng làm trong nhà, tôi làm ngoài đường
Nàng ở trong mát, tôi suốt ngày ngoài trời
Tuy vậy nàng nóng nảy tôi nguội tanh
Nhưng chúng tôi yêu nhau
Tôi chiều chuộng nàng nhiều hơn
Vì tôi sợ không giữ được nàng
Rất nhiều anh tán tỉnh nàng
Tôi nói với nàng điều đó thì nàng cười anh lo làm gì Em là của anh rồi không ai làm em xiêu đổ được
“Anh có vị trí thật đặc biệt trong trái tim em”
Tôi cảm động khi nàng nói vậy
Nhưng tôi sẽ sớm kết hôn với nàng
Khi công việc của tôi ồn định
Tôi yêu nàng nhưng không thể làm việc chung
Nàng có tham vọng lớn là người của cộng đồng
Và muốn sự nghiệp lan tỏa rộng khắp mọi thành phần xã hội
Tôi chỉ là người thợ yêu nghề, an phận, ít thay đổi
Nàng cho tôi kém cỏi nhưng tôi nói tôi ủng hộ công việc của nàng, tôi sẵn sàng hy sinh đứng sau cho nàng vượt lên thành công
Tôi yêu em nhưng không thể cùng chung công việc của em
Chúng ta hãy tự do, it nhất là trong công việc và hoàn toàn tự do trong cách nhận định về cuộc sống của mình
Có lẽ như vậy, theo tôi, tình yêu chúng tôi sẽ bền vững
NGÀY XUÂN Ở NGOẠI THÀNH NHỚ CỐ HƯƠNG
Không còn những cơn gió heo may buổi sớm
Mặt trời và tia nắng đầu ngày xua tan màn sương mỏng
Hơi ấm của nàng còn thoảng hương đâu đó quanh người
Đêm qua nàng trở về bên ta hàn huyên một tối
Mà lòng ta say khướt liêu xiêu
Trong cơn mộng dài nhớ nhung ngày xưa ấy
Khi mỗi ngày theo nàng về tận cửa Phù nhà nàng
Đôi mắt nàng ở sau lưng vạt áo lụa ngà vẫn nhìn ta như không như cô
Ngày ấy cậu học trò mới lớn chơn chất hiền hòa như dòng Hương lặng lờ trôi quanh năm
Mang cuộc tình si như gió dậy trong lòng
Nàng và ta đã chia lìa theo số phận của cơn gió bụi
Nàng đi phương Tây
Ta về Nam
Hai ngã đường không bao giờ gặp lại
Mà cõi tình chung muôn thuở vẫn bên lòng
Tôi đạp xe vào phố
Hai bên đường đầy hoa tươi, từ các miền quê xa xôi lên mời dân đón Tết
Anh nông dân ngồi bó gối chờ khách
Đôi mắt buồn theo mưa nắng cuộc đời
Chiếc ghe bành đậu sát bờ kênh chờ dòng nước lớn xuôi ra sông lớn để về đồng bằng
Một vườn hoa đã ở lại thảnh phố cùng ăn Tết
Tôi ghé vào mời anh cà phê cùng nói chuyện bao đồng về thời thế
Tôi đi giữa các lối hoa để nhớ vườn bông huệ trắng ở nhà tôi khi còn nhỏ
Ngôi nhà tranh của cha mẹ tôi đã xa trên nửa thế kỷ từ khi bước chân vào Nam
Vào Nam vào Nam lỏng trăm mối nhện
Khi người rời bỏ què hương
Mấy ai có nụ cười vui
Lòng nặng như viên đá xanh
Trôi xa bờ bến
Khóc giùm cho ai kia
Một đời tóc trắng
Cố hương cánh buồm xa
Quê nhà ảo ảnh
Mà con mắt sâu nỗi đợi chờ
Ngày về là chuyện cồ tích
Đêm xuân nơi ngoại thành
Ta còn bầu rượu nhỏ
Em nằm trên tấm phản, ngủ
Một minh ta gõ nhịp xuân hành ca
Trong ánh sáng ngàn sao lấp lánh
Thương nhớ cố hương xa
GIẬN
Hôm nay là đúng ba ngày tới không thể nói chuyện được với nàng
Vì nàng khóa trang của nàng luôn trang FB của tôi
Sáng hôm đó nàng gọi cho tới lúc tôi đang ngồi uống cà phê với bạn
Nàng nói em lock của anh rồi
Tôi hỏi mới khi sáng đây mà
Tôi hỏi tại sao
Nàng trả lời: GIẬN !
Tôi không biết nàng giận gì
Chỉ biết là GIẬN
Phụ nữ giận vì nhiều nguyên nhân
Nhưng đối với tôi
Tôi là nguyên nhân
Tôi là người vụng về không biết ga-lăng
Tôi rất kém vụ này
Cũng đúng thôi
Thời trẻ tôi là thằng nhát gan và thật xấu hổ khi chưa có cô bồ đúng nghĩa nào
Quanh năm chỉ là tên mơ mộng vớ vẩn
Tôi nói chuyện với nàng cũng dở tệ thường bị chê
Nhưng nàng biết tôi yêu nàng nên không ngại chỉ bảo tôi như cô giáo dạy mẫu giáo
Nàng không thích dùng phone vì thường ngồi bàn làm việc và sử dụng máy tính để bàn
Tôi vô phương liên lạc với nàng, chỉ khi nàng gọi
Vậy làm sao để nàng hết giận
Nàng là người mạnh mẽ nên có năn nỉ cũng như không
Nàng đòi phạt tôi 2 tuần rồi thêm 2 tuần nữa là một tháng
Vì không thể liên lạc được nên đành chờ
Thời gian
Thời gian thôi
Mong chỉ ít ngày nữa là nàng hết giận
Vì:
- Nàng là người vui vẻ rất tốt với mọi người
- Tôi rất yêu nàng
- Nàng cũng rất yêu tôi vì nàng nói tôi là người nàng chọn cho dù thế kỷ này có sụp đổ qua đi
- Nàng nói tôi có vị trí thật đặc biệt trong trái tim nàng (tôi không biết vị trí nào)
- Và mọi lý do tôi tự nghĩ ra
Hy vọng vậy
Thời gian sẽ qua nhanh
Thời gian sẽ ngắn lại
NÀNG sẽ hết giận
Tôi lại về bên nàng
(Tốt nhất là đừng để người phụ nữ của mình giận)
CƯỜI
Trưa hôm nay tôi đang chuẩn bị đưa ông Táo về trời thì nàng gọi qua phone
Ngày 23 tháng Chạp
Nàng vẫn đi làm
Tôi chạy về nhà mua ít đồ ở siêu thị gần đó để cúng đưa ông Táo theo tục lệ ông bà để lại
Dù xa quê nhà nhưng tôi cũng sắm đủ nhang đèn vàng bạc kẹo thèo lèo.. và mấy con cá chép bằng giấy
Tôi tự bày biện rồi lấy bài khấn ra
Tôi thắp hương, đọc nghiêm chỉnh
Tôi mong chúng tôi hòa thuận vui vẻ trong năm mới
Và xinh đẹp như nụ cười của Nàng sáng nay
Tôi chờ để đốt giấy vàng bạc hoàn thành thủ tục
Tôi dọn dẹp nhà một chút rồi trở về phòng trọ
Chiều nàng về sẽ nghi ngơi không cần làm chi cả
Tôi nằm tôi nhớ nụ cười của nàng trên khuôn mặt xinh xắn ấy
Tôi yêu nàng nhiều hơn
Tôi nghĩ có lẽ nàng không còn giận nữa
Tôi sẽ về nhà
Tôi sẽ gọi cho nàng trước
Nàng đồng ý thì tôi lại đón tại sở làm
Chúng tôi sẽ có lại những ngày tháng êm đềm cũ
Và mỗi ngày tôi được thấy nàng cười
Nụ cười nàng đã cứu rỗi linh hồn tôi
Trong những ngày xa xứ
THƠ TỰ PHÁN
Bài số 1
YÊU, CÓ CHI MÀ THẮC MẮC
Yêu, có chi mà thắc mắc
Cũng bình thường thôi
Dĩ nhiên là khác giống
Nếu không thì homo
Yêu, cũng là nghĩa vụ sinh tồn
Báo hiếu với song đường
Không đắc tội với tạo hóa
Yêu, cũng vui có chi mà buồn
Yêu, có khi cũng sướng
Và cũng có khổ
Khổ ít sướng nhiều
Thế cũng được đi
Yêu, có chi mà thắc mắc
Yêu nhiều vào
Nhiều thì sẽ có kết quả
Một thằng cu tý chẳng hạn
Yêu, có chi mà thắc mắc
Cười hay khóc cũng vậy thôi
Yêu mà
Có tinh ma quỷ quái gì đâu
Yêu, là hiền khô rồi
Yêu, rất tốt
Yêu, rất cần
(Ai có yêu thì viết tiếp)
THƠ TỰ PHÁN
Lời nói đầu cần thiết
Phật dạy rằng …..
Chúa nói rằng …
Đức Muhammad trong kinh Coran có viết rằng ….
Ngài Dalai Lama có nói. …
……….
Đó là kim chỉ nam, là kinh tụng cho niềm tin của nhân loại, của chúng ta đây
Nhưng ta tại sao lại không khao khát mở một dòng thơ:
THƠ TỰ PHÁN
Nghĩa là:
Không phán xét bất cứ một ai, một sinh vật nào sai hay đúng
Không dùng chủ quan hay khách quan để nhận định một sự kiện gì
Hoàn toàn tự do và tự chịu trách nhiệm viết những dòng thơ tự phán mình cho là có lý có sự suy tư sâu sắc có thể được nhiều người ủng hộ hoặc viết tiếp một cách dễ dàng. Và tất nhiên không có chù quyền ở đây
Bản tuyên bố về dòng thơ tự phán này sẽ luôn được tiếp tục bổ sung và hoàn thiện dần bởi quý vị
Ngày 23 tháng Chạp năm Ất Tỵ (10/2/2026)
THƠ TỰ PHÁN
Bài số 2
LẤY VỢ
Tôi 40 tuổi chưa vợ
10 năm trước khi mẹ tôi mất dặn bảo tôi phải lấy vợ sinh con nối dõi tông đường
Tôi kiếm không có người nào cả và cũng không có ai chịu làm vợ tôi
Người ta nói vợ chồng là duyên số do Trời định
Vậy thì chờ ông Trời
Tôi khăn gói về quê ở
Hy vọng hoàn thành di nguyện của mẹ
Nhưng cũng không ra gi
Phụ nữ bây giờ thích sống một mình hoặc làm mẹ đơn thân
Tôi lại thất bại
Tôi suy nghĩ nhiều ngày
Rồi quyết định vào chùa
(Dĩ nhiên là chùa quen)
Làm bạn với sắc sắc không không
Tôi xin lỗi mẹ tôi
Tôi cầu nguyện cho mẹ tôi
Đời là bể khổ
Lấy vợ khổ thêm
Xin được làm huề thượng
TÌM VỢ
Tôi ở chùa không lâu
Hòa thượng trụ trì là cậu tôi, khuyên tôi hoàn tục để tiếp tục báo hiếu mẹ tôi
Là lấy vợ
Một ngày đẹp trời tôi vào dành lễ Phật, bái biệt sư phụ rồi xuống núi
Tôi buồn nhưng không khóc
Đầu óc tôi trống rỗng
Tôi đi xuống núi mà không biết mình đi đâu
Tôi phải đi xe ôm ra quốc lộ mới có xe đò về thành phố
Tôi cũng không biết sẽ làm gì trong những ngày sắp tới
Tôi sẽ phải về căn nhà của tôi ở ngoại thành đang cho thuê
Tạm trú một thời gian
Tôi sẽ vạch kế hoạch tìm vợ
Trong vòng nửa năm
Nửa năm còn lại tổ chức đám cưới
Nếu không được nữa
Tôi quyết định rồi
Tôi sẽ nhảy xuống biển
Mất tích
MY LADY
Hôm nay là ngày Tinh Yêu
Tôi nhớ Nâng
Nàng là My Lady
Lady là Nàng
“Em nói NÀNG là em đó”
Từ khi ấy tôi gọi em là nàng
Nàng của tôi bặt tin gần tuần nay
Tôi gọi nàng không bắt máy mặc dù có đổ chuông
Không biết nàng có bệnh gì hay không
Vi nàng ở một mình với đứa cháu nhỏ, nó không biết gọi điện
Tôi muốn mua vé đi qua bên ấy nhưng gần Tết không mua được
Tôi đã nhờ người quen ở gần đó (cách cả trăm miles) đến thăm hỏi giùm tôi, chưa có tin hồi đáp
Tôi sốt ruột
Tôi nhìn cái máy iPad vô dụng chẳng giúp gì được
My Lady
Nàng ở đâu làm gì
Có biết tôi bây giờ như thế nào không
Tôi buồn
Tôi muốn cuộc tình này kết thúc
Tôi buồn
Tôi nghĩ chúng ta là hai thế giới
Nhưng Nàng là My Lady
Và tôi yêu Nàng
Đã có những giây phút khủng hoảng nhất thời như thế
Vì Tôi luôn yêu Nàng
Tôi vẫn chờ Nàng
Hôm nay là Valentine’s Day
Loving you forever
XUÂN NGOẠI THÀNH
Đường Liên Khu sắc đỏ sắc xanh
Nườm nượp người lui tới
Em dầu có xa anh
Cầm bằng như nước chảy mây trôi
Qua rồi một thời mộng về hoa
Buồn chìm lẻ bạn
Tiếng kêu thương trong bóng nhạt nhòa
Tình đau người đất khách
Lòng sớm nghe bài ca chia tay
Trong quán trọ biên thuỳ lỗi nhịp phách
Đàn khảy khúc tương tư
Đưa người sang thuyền khác
Giọng lạc cung trầm
Bến ly tao ai ngồi trong gió bấc
Nghe lạnh buốt một mùa đông
Ngoại thành ngoại thành
Hoa đầy lối
Vắng người đi
Người đi về chốn nào không thấy
Chỉ bóng mịt mù trong sương mai
Có phải buồn đã đủ trăm năm
Nên gió ngàn khơi rớt ở chỗ nằm
Và cánh hoa đã sầu nhan sắc
Một chút lòng như có bâng khuâng
Ngoại thành ngoại thành
Ở ngoài thành như trong thành
Xuân có khi cũng tới
Xuân có khi cũng không
Người trong thành người ngoài thành
Cũng như người khi ấy
Đã là gió mây bay
Xuân ngoại thành
Ở ngoài thành - Xuân
29 Tết ngồi ở quán cafe Sala
Không có ngày 30
Mai mùng 1 Tết
Tôi chờ một tin xa
Nhiều ngày qua bặt dạng
Là Nàng
Nàng không liên lạc với tôi nữa
Dù mỗi sớm mai thức dậy tôi không quên gởi lời chào
Chuyện không có gì ghê gớm cả
Tôi và nàng không hề cãi nhau
Nàng bảo tôi coi thường nàng
Tôi cũng không hiểu coi thường nàng là sao
Coi thường cái gì
Nàng không nói và cứ thế là off tất cả
Nhiều ngày, khoảng một tuần
Tôi không cố gắng kiếm tìm nữa
Tôi nghĩ như vậy cũng được
Vì chúng tôi hoàn toàn tự do
Nhưng tôi nghĩ có những điều tôi nhận ra rằng
Nàng yêu tôi
Và tôi cũng vậy, có khi hơn nàng nữa
Nàng có khuyên tôi tu dưỡng tâm tánh
Để hoà hợp với nàng
Nhưng tôi chỉ cười trừ
Tôi nói tôi đã vào chùa
Và đã theo lời khuyên của sư phụ
Tôi phải nhập thế
Vì nợ trần rất nặng
Tôi đã xuống núi
Hòa vào cuộc đời
Đã gặp Em
Cây Sala của tôi
Nàng của tôi
(Ý nàng phải gọi như thế)
Tôi là người phàm phu
Một người như mọi người
Không có gì khác
Nên tôi nói với nàng đừng bắt tôi làm gì khác
Tôi tự do
Tôi không hoá thân thành kẻ khác
Tôi sống tự nhiên như nhiên
Như hoa cỏ
Tôi cũng có ngày tàn phai
Và biến mất
Tôi muốn được yêu như lòng tôi yêu
Ngày cuối năm
Một mình hay không một mình
Cũng là ngày cuối năm
Sẽ hết
Và năm mới về
Cây Sala đã ra hoa
Tình yêu cũng sẽ mới tinh
Tôi nghĩ vậy
ĐẾN RỒI NÀNG XUÂN ƠI
Hôm nay tôi đã có nàng
Có môi Xuân thắm với ngàn lời yêu
Có cơn mơ đến lúc chiều
Là em trong dáng yêu kiều năm xưa
Mộng ngày cho tới đêm lưa
Em ơi thổi hết mong chờ sang canh
Hôm nay môi ngọt xuân lành
Đừng ngần ngại hãy vai gần mến thương
CHIỀU MÙNG 3 TẾT MỘT MÌNH TRONG MỘT QUÁN CÀ PHÊ Ở BÀU CÁT SÀI GÒN TẠM BIỆT MỘT NGƯỜI
Đường dài ngựa nản chân bon
Ngày chưa qua hết ta còn nơi đây
Chờ em đã hết cơn say
Mưa ngoài hiên tạt mặt mày phù du
Yêu em có một mùa thu
Đường đi không tới sương mù vây quanh
Yêu em như mộng không thành
Về bên non núi cũng đành phôi pha
Chiều nay cũng vậy, mình ta
Em nơi ấy có xót xa tình người
Buồn ta theo gió ra khơi
Chỉ là cơn mộng một thời đã qua
NOT TIME TO SAY GOODBYE
Sẽ có một ngày tới sẽ nói lời tạm biệt em
Khi trời và đất giao hòa là một
Khi mặt trăng nuốt lấy mặt
trời
Ánh sáng đã tắt
Khi ấy tôi sẽ nói lời từ biệt em
Để tan vào hư vô
Mỗi ngày tôi ra đứng đợi ở bờ biển chờ thủy triều lên
Tôi sẽ theo con sóng đầu tiên rút ra khơi
Tôi sẽ trầm mình và mất tích
Khi đó tôi sẽ nói lời từ biệt em
Tôi sẽ gởi tình yêu tôi theo sóng vô bờ
Em sẽ thấy trái tim tôi còn nhịp đập
Tôi không thể không yêu em khi còn sống
Bởi tình chúng ta không phải tầm thường
Đã vượt qua giới hạn của cải chết
Đã vượt qua nhiều kiếp để tái sinh
Vì tình yêu mạnh mẽ hơn tất cả
Và cũng vì thế
NOT TIME TO SAY GOODBYE
EVERLASTING LOVE
NHỮNG BÔNG HOA TƯƠI ĐẸP SẼ THEO NGƯỜI
Đường tháng chạp vui khi người trở lai
Những bông hoa tươi đẹp sẽ theo về mùa xuân ấy
Bước khẽ nhẹ cho những cánh hoa được nằm yên khoe sắc
Mùa Xuân đến người biết hay không
Những bông hoa tươi đẹp của ngày yêu nhau
Ta đã thương mến chúng
Như khi đã cùng nhau
Nắm tay nhau bước qua con mương nhỏ trên đường về
Có biết vào những năm tháng trắng
Xuân về không biết cả xuân di
Người cũng như nhiều năm biệt dạng
Không nhớ ngày nói tiếng phân kỳ
Em cười cho hồn ta bay lên không
Trái tim đập nhịp gì chẳng hiểu nổi
Vì tình yêu em ngợp cả một góc trời
Những bông hoa tươi đẹp sẽ theo người
Như mùa Xuân sẽ qua trong thoáng chốc
Em sẽ về bên ấy cùng ai
Hay sẽ cùng ai bên ấy
Mộng thường mơ khi về sáng
Trước lúc bình minh lên
Ta trần trụi lòng nhớ thương
Tội cho gã thất tình lãng mạn
Còn mơ màng buổi ấy tương tư
Như những bông hoa tươi đẹp theo người
Mùa vàng đã hết
C
VỀ BÊN NÚI NON SAY
Mộng tan rồi cánh hoa yêu
Gởi lại tháng ngày lạc lối
Mùa đông lạnh mấy phương chiều
Người đi cũng đành cam nổi
Tôi về bên náu nương người
Em ơi hãy cùng tôi nhé
Là tên lãng tử quy hồi
Tình nồng cơn say rất nhẹ
Mắt em một trời gió lộng
Đã qua mưa bão cuộc đời
Vết thương xưa chưa lành lặn
Nhưng không lưu luyến nữa rồi
Cho tôi bước vào đời em
Chỉ là phút giây đồng điệu
Em và tôi như mưa xuống ngày mong
Tìm thầy nhau một chút ấm lòng
Cho tôi như vừa mới bắt đầu
Những năm của tuổi ngây thơ
Đời còn đẹp lắm còn mơ mộng
Tình còn nguyên vẹn gã trai tơ
Có em rồi không đi đâu nữa
Quanh quẩn cùng em bên núi non
Cây rừng còn muốn cùng tôi hát
Khúc thiên nhiên muôn thuở nhất đồng
Tôi đã về rồi em
Bên núi non say
Tình khúc của mộng đời
Bất tuyệt tình em
TÌNH YÊU CỦA TÔI VỚI NÀNG CÓ TRỜI ĐẤT CHỨNG GIÁM
Toi đã gặp nàng trong một buổi họp mặt cuối năm của hội cựu sinh viên của mấy chục năm trước
Khi chúng tôi còn trẻ
Nàng hoc dưới tôi hơn hai khoá (khoảng 8,9 năm gì đó)
Trong buổi họp nàng không nói gỉ
Tôi đã lén chụp được 4 tấm hình nàng ngồi xoã tóc rất đẹp
Và sau đó tôi tương tư nàng
Tôi nhờ mấy người bạn hỏi tên nàng
Nàng vừa tỉnh khác chuyển đến học khóa học sư phạm hai ba năm gì đó
Nàng thuê trọ với vài người bạn ở gần trường, tất cả đang làm đơn xin vào cư xá của trường chờ xét duyệt
Tôi không biết làm sao để quen được nàng
Tôi đã đi làm không có lý do gi để về trường gặp nàng
Cuối cùng tôi cũng được gặp nàng qua cô em họ học chung khóa với nàng
Buổi hẹn đầu chúng tôi ngồi im lặng
Tôi mất hết lời nói chuẩn bị trước ở nhà
Rồi chia tay
Mấy hôm sau tôi nhắn tin cho nàng hẹn gặp nhưng nàng bận
Một tháng nữa tôi phải đánh liều đến trường đợi nàng tan học mới gặp được
Tôi nói muốn kết bạn với nàng
Nàng đồng ý chỉ làm bạn chứ không là gì khác
Tôi chịu (phải chịu chiều theo nàng)
Nàng ra giao kết: trong lúc đi với nhau không được đụng chạm bất cứ nơi nào trên cơ thể nàng, không cầm tay, không đi sát nhau và dĩ nhiên là không được hôn hít gì rồi
Nói tóm lại như tôi khôi hài là hai đạo hữu đồng tu đạo
Rồi thời gian cũng qua mau
Tôi phải chuyển đi nơi khác một năm
Nàng lên năm hai
Và quan trọng và bất ngờ hơn là chúng tôi đã yêu nhau
Chúng tôi đã thấy nhớ nhau rất nhiều khi xa nhau
Nhưng không thể gặp nhau
Chúng tôi cũng chưa tỏ tình với nhau
Và như đã cam kết chưa hề đụng chạm nhau bất cứ vị trí nào trên cơ thể nàng
Nhưng về phía tôi, tôi vẫn nghe và cảm thấy hơi hướm của nàng bên tôi, một mùi hương thuần khiết không thể nào quên
Một năm sẽ qua
Nàng sẽ ra trường
Tôi sẽ trở lại sở làm sau thời gian công tác
Tôi nhất định rồi
Tôi vận dụng 100% công lực để nói rất hùng hồn la tôi yêu nàng và tôi sẽ hỏi cưới nàng
Tôi không thể sống thiếu nàng
Chắc chắn các kiểu giao kết trước đây sẽ hủy bỏ
Và nàng dĩ nhiên cho tôi cầm tay (để đeo nhẫn) và hôn nàng (trong lễ cưới)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét