|
PHÉP LẠ CHO MỘT TÌNH YÊU ÔI MẠNG XÃ HỘI
Một ngày vào tháng bảy Như mọi ngày trong một năm Nếu không có một ngày là ngày sinh của tôi Thì chẳng gì đáng nhớ Các bạn, những người quen thân hay sơ Lên mạng xã hội chúc mừng tôi Cũng không gì đáng để nói Nếu không có một lời chúc của một người phụ nữ quen (lại kèm theo hình ảnh chụp chung tôi và người đó lúc ghé thăm một quán cà phê sáu bảy năm trước) Như thế bão táp nổi lên Nàng cho nổi một trận giông lớn Tôi yêu cầu người quen rút xuống, họ phân trần không phải họ là do nhà mạng họ đưa lên cũng như những người có tham gia mỗi lần có dịp kỷ niệm gì đó, mình không thích thì hủy, tuy nhiên họ cũng gởi lời xin lỗi vì đã làm phiền gia đình Tôi nghĩ chuyện chi là trò chơi thực tế ảo Nhưng cơn giận của nàng không nghĩ vậy Giông tố đã và đang làm sụp đổ ngôi nhà của chúng tôi mới xây dựng lại ba bốn năm nay. Tôi chống đỡ hết khả năng của tôi Nhưng không ăn thua Không dễ để làm cho nàng bỏ qua như là chuyện bình thường trên mạng xã hội Ôi mạng xã hội Ngươi làm ta khốn khổ rồi Nàng đập bỏ những đồ vật liên quan tới tôi Nàng đem cho hết những quần áo giày mới mua để dành cho tôi Cho đến những tập thơ của tôi cũng được cho vào thùng rác trước đó đã được xé vụn Tôi thuyết minh, giải trình các kiểu, thậm chí năn nỉ nàng bình tâm xem xét lại Nhưng không ăn thua Tôi xin đầu hàng Nhưng tôi không rút lui Tôi ở đó chịu trận cơn bão này và nói với mình cho bỏ cái tật đua đòi tham gia mạng xã hội
Bão giông rồi cũng sẽ tan, tôi hy vọng như thế, Ở quê tôi cũng quen chịu những mùa giông bão hàng năm rồi Nên giờ này gặp thì sẽ chịu đựng được Sẽ qua sẽ qua Tôi sẽ xây cất lại ngôi nhà chung của chúng tôi Sẽ kiên cố hơn, bền vững hơn Bởi vì Tôi có tình yêu sâu nặng với nàng Và nàng cũng vậy (qua hai thế kỷ rồi đó)
Tôi tin vào phép lạ của tình yêu Như một nhà văn nào đã viết: vẻ đẹp của tình yêu cứu rỗi cả thế giới Nhưng tôi giờ mong tình yêu sẽ cứu rỗi tôi, tình yêu của chúng tôi, vượt qua cơn bão
Các bạn cũng nên xem lại chuyện vào mạng xã hội có đem lại bình yên cho cuộc sống riêng tư của mình (đừng để dở khóc dở cười như tôi) Và đối với phụ nữ thì chắc phải cẩn thận như ông bà dạy: kính như viễn chi, vậy
Tháng 7-22
NỖI CÔ ĐƠN ĐẸP ĐẼ
Khi nhỏ tôi sống một mình Với một căn nhà Tôi tự lo mọi việc Dù tôi mới 6 tuổi
Tôi đi bô hằng ngày Học lớp năm trường tiểu học của các Chị ở làng trên Buổi sáng quỳ trên ghế đọc kinh Kính Mừng trước khi học Dù tôi theo đạo Phật Tôi giỏi nên các Chị thương Và được lãnh thưởng Nhưng cuối năm học tôi phải từ giã các Chị Tôi theo gia đình vào Nam
Tôi vô Nam Gia đình tôi ở một địa điểm khu dinh điền quận Tánh Linh tỉnh Bình Tuy Tôi lại sống một mình ở Sài Gòn Học lớp Nhì trường tiểu học Trương Minh Giảng quận 3 Tôi ở nhà dì tôi đường Trần Quang Diệu Tôi được gặp cha tôi mỗi tháng một lần lúc ông đi lấy hàng tạp hóa ở Chợ Lớn về cho mẹ tôi bán Ba giờ sáng cha tôi thường chở tôi theo để trông đồ trong lúc ông vào chợ Tôi ngồi một mình không dám ngủ gật Tôi cảm thấy sung sướng khi mình được phụ giúp gia đình một việc nhỏ Tôi sống dưới ánh sáng của một vì sao cô đôc Vui hay buồn không biết Hay có khi cũng không cần thiết Vì chúng chẳng có ý nghĩa gì với tôi Tôi tự nhiên như đó là tôi Như khi tôi ở làng một mình Năm 6 tuổi
Khi tôi lớn Có thể một vài người con gái để ý và yêu tôi Nhưng tôi không hề biết và yêu lại Có lẽ phần vì tôi nhát gan Phần muốn thu mình trong vỏ bọc của sự cô quạnh
Khi bạn có được nỗi cô đơn Bạn đừng nưng niu nó Vì sẽ làm bạn xa cách với mọi người Và cuối cùng bạn chỉ còn một mình bạn
Nỗi cô đơn đôi khi thật đẹp đẽ Nhưng chỉ để trang sức thêm cho cuộc sống
TÌNH YÊU THỜI GIÀ
Sự lơ đãng đôi khi bạn quên Rằng mình không còn trẻ Tình yêu cũng làm bạn quên Rằng mình đã già Người yêu của bạn cũng không còn trẻ Nhưng tinh yêu luôn luôn mới Luôn luôn trẻ Vì tình yêu không có tuổi
Khi già bạn thường hay quên Bạn làm người yêu không vừa long Với cái tính nghễnh ngãng của bạn Nhưng bạn chân thật Bạn yêu thiệt Và bạn không biết lừa dối (sự lừa dối sớm muộn cũng bị phát hiện)
Bạn không cón trẻ Đó là sự thật Nhưng bạn thường quên sự thật đó Vì bạn đang yêu
HOÀNG HÔN
Khi mặt trời tắt nắng, là hoàng hôn Ai cũng nghĩ vậy Nhưng không phải Mặt trời vẫn chiếu sáng bên kia địa cầu Nơi người yêu tôi sống Có ngày và đêm Và có sự xa cách Giữa người yêu và tôi Có lẽ cũng vì thế Nàng hay giận tôi Và chúng tôi không nói chuyện với nhau suốt mấy ngày Mặt trời vẫn ở bên này thì đêm tối bên kia
Chỉ còn cách Để hoàng hôn là hoàng hôn Tôi với nàng phải sống cùng nhau dưới một mái nhà chung một bầu trời Vì tình yêu của nàng với tôi không thể khác được
ĐỪNG TẠO RA SỰ XA CÁCH KHI BẠN ĐANG YÊU
Bằng cách nào đó bạn tạo ra một sự xa cách với người yêu Một câu nói đùa Một lần lỡ hẹn Một sự lơ đãng vô tình Một sự lừa dối giả tạo Và sự im lặng sau đó
Như vậy bạn đã tạo nên một tình trạng giới nghiêm toàn cầu Nàng sẽ thiết quân luật bạn Bạn không thể vẫy vùng hay cũng Không thể thoát ra sự trói buộc vô hình Bạn sẽ nhuốm bệnh Sẽ không có ai cho bạn uống thuốc Bạn nằm đó và sẽ nghĩ đến Ngày thế giới diệt vong
Bằng cách nào đó bạn tạo ra cơn giận hờn của người yêu Vài ba ngày Hay một tuần chẳng hạn Bạn sẽ chịu không nổi Bạn sẽ la làng khi nàng giận thiệt Nàng yên lặng Nàng khóa máy Còn bạn đứt liên lạc
Vậy nên Đừng tìm cách tạo ra sự xa cách với người yêu Không cần thiết phải làm như thế Khi yêu nhau Buồn hay vui cũng vậy Phải có nhau Mỗi người không thể là một thế giới
NẾU ANH NHÌN EM, KHI ẤY
Khi em nhìn anh Vượt qua những dãy bàn ghế của lớp học Qua bạn bè của chúng ta Nhìn len lén Không ai biết Đôi mắt ấy gởi về ai tình cảm đầu tiên Của một người con gái mới lớn Vừa hôm qua em bước qua tuổi mười sáu
Anh có biết không Không Anh không biết tới hàng chục năm sau Cũng không biết Tình yêu của người con gái nhỏ Cái nhìn gởi hết tình càm đầu đời Của em – khi mười sáu tuổi
Nếu anh nhìn em, khi ấy Gặp đôi mắt em Điều gì sẽ xảy ra Chắc là khởi đầu một cái gì đó Tựa như một câu chuyện tinh lãng mạn chẳng hạn
Nếu anh nhìn em, khi ấy Cuộc đời chắc sẽ thay đổi Sẽ không rời xa em Không rời xa Huế Không lao đao qua những con đường trần ai Không ngày tháng năm vơ vất trong những khu rừng tràm bưng biền Những trảng bàng ngút mắt Sẽ không như thế Bởi số phần sẽ khác
Em có còn nhìn anh Đôi mắt ngày xưa Dõi theo cuộc hành trình vô định của đời anh Nghiệp dĩ của cuộc sống anh Đeo đẳng những ngày phiêu bạt
Khi em nhìn anh, năm ấy Những năm đất nước thanh bình Những con đường thôn xóm thơ mộng Nơi hò hẹn cho những đôi lứa yêu nhau Những cuôc tình vụng dại của tuổi học trò Những năm ấy, đã không có anh Em cô đơn với từng đêm khắc khoải Những năm ấy đã không có anh, người con trai nhà quê không biết gì về mối tình của người con gái thị thành Để từ đó, ra đi Không nhớ gì cả Về đôi mắt của ngày ấy
Tôi đã đi rất xa Vào trong cuộc chiến Tôi đã đi rất lâu Kiếp lưu đày của thế hệ Tôi đã đi không có ngày về trong những khu rừng sâu nước độc Tôi đã chìm ngĩm vào nỗi vô vọng tương lai Năm tháng bi thương của đất nước Tôi đã nhớ gì về đôi mắt
Nếu anh nhìn em, khi ấy Định mệnh sẽ đưa chúng ta đi đâu về đâu Có phài như lòng mong mỏi Có phải sẽ được cùng em trên những lối đường thơ mộng của Nội thành Những chiều hẹn hò bên bờ sông trong xanh thời niên thiếu Bắt đầu một tình yêu
Nhưng em ơi, cuộc sống sẽ không bao giờ có chữ nếu Nếu là gì nếu không là thế Thì sẽ không có anh và em Của ngày hội ngộ hôm nay Trên xứ sở chúng ta không thể ngờ không nghĩ ra được Từ những năm tháng ấy ...
Sài Gòn 10/2021
SÀI GÒN SAU NHỮNG HÀNG RÀO PHONG TỎA
Từ 13/5/2021 tôi ở nhà Tôi không ra khỏi cửa Tôi không thấy đường phố Tạm biệt quán cà phê ở bờ kè đường Hoàng Sa Tạm biệt những người bạn lâu năm ở 27 Nguyễn thị Diệu Không còn những buổi sáng trở dậy vội vàng, háo hức, diện đồ đẹp Ra đường đi uống cà phê Với bè bạn quen thuộc
Tôi ở nhà Xa dần những thú vui Nằm võng đong đưa tối ngày Cơn đại dịch lại tới Khốc liệt hơn Gây nhiều tổn thương hơn Không chừa một ai
Tôi đọc tin hàng ngày trên mạng Những người bạn quen biết lần lượt qua đời vì dịch bệnh Bất ngờ, buồn và phải chấp nhận Những người bạn mới thấy đó, từng vui đùa, dạo chơi, trò chuyện với nhiều kỷ niệm Nhìn lại với nỗi tiếc thương Dầu biết mỗi người trước sau đều phải một lần bước qua cầu sinh tử ấy
Mỗi ngày tôi bắt đầu bằng tô mỳ gói Vài cọng rau giá Tôi nghĩ dạ dày tôi đang chịu đựng một cuộc kháng chiến trường kỳ Tôi ổn Và mong mọi người cũng ổn như tôi vậy
Nhưng không phải như thế Những khu nhà trọ đang kêu cứu Dịch đã xâm nhập Những người nhập cư đang đánh đu với cuộc sống bên bờ vực không an toàn Những lời kêu gọi từ đám đông Những chia xớt cuộc sống Dù một chút Dù nhỏ nhoi Như chia xẻ sự hy vọng của nhu cầu tồn tại
Sài Gòn đã mất an toàn Không còn là đất lành để chim về đậu Sài Gòn trong cơn đau yếu trầm trọng Nhưng người đang muốn dời đi cũng không được ở lại cũng không xong
Sài Gòn nhìn thấy bởi hàng rào phong tỏa bịt kín những con đường ngõ hẻm “ai ở đâu ở đó , cấm ra đường nếu không có việc cần thiết” Ở thì được nhưng ăn bằng gì Không ra đường thì được nhưng việc gì gọi là cần thiết Sư bất hợp lý được giải thích bằng những nghị định thông tư dài ngoằng mệt mỏi Những anh lính được chuyển đổi nhiệm vụ làm chức năng của người phụ nữ đi chợ, nôi trợ… Thời đại của những trò tréo ngoe Bao gồm sự hỗn loạn của nhân cách
Sài Gòn của những tháng trời nhìn qua khung cửa sổ hẹp Ôi Sài Gòn Ôi hòn ngọc viễn đông Chỉ là nhà giam không song sắt
Sài Gòn đã bị thương nặng Sài Gòn được nhớ về như là kỷ niệm quá khứ Sài Gòn đâu còn những con phố những vỉa hè thân quen anh Ba anh Tư đi đâu mất Sài Gòn chốn hoang vu bây giờ Im lặng mùi tử khí của bệnh dịch Sài Gòn tôi yêu chỉ là sự hồi tưởng cay đắng Sài Gòn, tại sao Không phải là thành phố khác
Vượt qua 100 ngày, những giới hạn không còn ý nghĩa gì nữa 100, 200 hay nhiều hơn Cũng chỉ là những cột mốc Không thề tính bằng sự nghèo đói Đang từng ngày từng giờ Như dây cung đã căng đến độ chót Chực chờ bật ra Bứt thoát Trở thành sự cứu rỗi cần thiết
Sài Gòn sẽ trở lại Và như thế Sài Gòn vừa trở lại Như đứa trẻ mới tập đi Mọi thứ đều phải bất đầu lại Cho dù Giữa ngổn ngang Con người tiếp tục đứng dậy Sống và sống Bắt đầu từ những nụ cười chào Không bắt tay Không thể nhìn rõ mặt Bắt đầu như tia nắng mai Cuộc sống không bao giờ dừng lại
Bắt đầu Lòng tôi vẫn nguyên vẹn một tình yêu Sài Gòn Sài Gòn của tôi một ngày sống lại
02/10/2021 Sài Gòn sau một ngày dở bỏ phong tỏa
CÀ PHÊ CÓ NGON KHÔNG
Cà phê chiều Anh uống Bây giờ ở Mỹ 2 giờ sáng Em đang ngủ Không ai thưởng thức cùng anh Đành phải một mình vậy Cũng như thường lệ thôi Lúc nào cũng một mình Nỗi cô đơn đeo đẳng
Có em Chừ cũng như không Vì em ở xa quá Hẹn rồi mấy năm chưa gặp được Em hờn giận Anh cũng chịu Em trách móc đủ điều Anh bó tay Không thể giải thích được Làm răng giải thích được Em biết vì sao rồi Không phải riêng mình em và anh Cả thế giới phải chịu Dịch
Năm ngoái rồi năm nay Tháng Năm, tháng Sáu, tháng Bảy … Cho đến giờ tháng Mười Chưa thấy chi hết Tàu bay còn nằm ụ, chưa vượt qua đại dương Em và anh còn hơn cả Ngưu Lang Chức Nữ Mấy năm chưa được gặp nhau Không biết tình ai có phai nhạt
Tháng Mười cũng sắp qua Tháng Mười Một, tháng Mười Hai Noel rồi hết năm Em vẫn còn nơi đó Anh vẫn ở nơi này Uống tách cà phê chiều Mỗi buổi chiều Nhớ em chi lạ
10/2021 KHÔNG BAO GIỜ QUÊN NĂM THÁNG ẤY
Em nghe không Những ngày dài Không có tiếng chim Ngoài đường vắng vẻ ngựa xe Dòng người đã biến mất Không tiếng động Tất cả là bức tranh tĩnh vật Không sinh khí Đó là những ngày dài Ở thành phố này Cuộc sống dừng lại
Ngày ngày tôi vẫn nghe tiếng nói em Bên kia bờ đại dương Về một cuộc hò hẹn dang dở Năm rồi năm qua Bầu trời chưa mở cửa Thời gian đã bị đóng băng Không có ánh mặt trời để tan chảy Thế giới âm u và đen tối Những ngọn gió của chết chóc hàng ngày Mùa đại dịch
Như lời nguyền của Đấng Sáng Thế Con người phải trải qua kiếp nạn từng ấy năm của một chu kỳ sinh thái Cuộc sống của nhân loại sẽ được làm mới lại Với những giá trị đạo đức được phục hồi Sau một chuỗi bị đánh mất Mặt đất lại được phục sinh những loài hoa hương sắc mới Mọi thứ lại được bắt đầu Buổi hừng đông của thế giới
Em nghe không Những ngày dài qua rồi Tôi vẫn còn được nghe Tiếng núi non âm vang sông suối từng giờ Những lời thắm thiết Về tình thương đích thực bất diệt Của con người
PTháng 10/2021
KHI MỞ CỬA, TA VỀ QUÊ
Khi mở cửa, chúng ta trở về Quê của chúng ta nhà mái lá Rau vườn đôi bữa cũng bình yên Gạo đồng ấm no ngày tháng lại
Khi mở cửa, chúng ta lại về Không đi đâu nữa ở cùng quê Miếng cơm manh áo đâu đòi hỏi Chiều vui mấy chén rượu bên hè
Khi mở cửa, chúng ta về ngay Có nơi nào đẹp bằng nơi này Lòng ta cũng nhẹ bay cùng gió Đoạn trần ai bỏ lại bên ngày
Mở cửa rồi, ta ở lại quê Ruộng đồng sông nước với xuồng ghe Vài câu hò ơ nương sóng nhỏ Mạn bờ lau lách Qua rồi một thuở ngựa xe Sài Gòn đầu tháng 10/21 CUỘC TÌNH NƠI ĐẬP ĐÁ
Gởi tặng KPN
Năm 1971 ở Đập Đá Gặp em trong xóm thôn Hô Lâu Sau cái chết của Mẹ ở cao nguyên Tôi không nhìn thấy ai hết Tôi hinh như đang đi trên hư không Với nỗi đau quá lớn Tôi không nhìn thấy em , nụ cười chào của em Hinh như tôi có gật đầu Hinh như tôi có cười Không biết nữa
Năm 1971 tôi ở tiều khu Thừa Thiên Đại đội truyền tin diện địa Tôi là sĩ quan cáp Tôi ở trọ trong Thành Nội 11 Đinh Công Tráng nhà chị Thọ Tôi đi làm như công chức thỉnh thoảng cũng trực chỉ huy Cuộc chiến vẫn còn khốc liệt
Năm 1971 Mẹ tôi mất vào dịp Tết, 13 tháng Giêng, đang còn Tết Không thể kể cho được nỗi đau này vượt quá sức chịu đựng của tôi Không thể một phút giây một ngày một tháng hay một năm, là cả đời không nguôi được
Năm 1971 tôi gặp em ngõ vào nhà cậu tôi, ngôi nhà tôi ở trọ thời gian học đệ Nhất Tôi trải qua Tết Mậu Thân ở đó, tôi chạy tản cư ở đó, tôi ngủ ở Trưởng Kiêu Mẫu Huế cả tháng trời Tôi gặp định mệnh tôi ở đó nhưng không biết Tôi chạm mặt tình yêu lớn nhất đời tôi ở đó mà không hay
Rất nhiều năm rất nhiều năm sau đó Tôi sống lao đao với số phận của tôi ba chìm bảy nổi Thời gian dài tôi sống không biết mình là ai Không biết minh là con người hay con vật Tôi sống vô tri và ngu muội trong nỗi ê chề của cơm áo Tôi đùa vui với nỗi vô vọng từng ngày Cho đến khi trở lại Sài Gòn
Tôi trở lại Sài Gòn Tôi trở lại với cuộc sống của tôi giờ không toàn vẹn nữa Nhưng được an ủi một phần vẫn còn vài người bạn cũ Tôi dần dần nhớ lại cuộc đời minh Nhớ lại em Nhớ buổi chiêu ở Đập Đá ngõ thôn Hô Lâu Nhớ lại tình yêu của em (sau này em nói đã thầm yêu từ khi mới 15 tuổi) Tôi đã không biết không hay gì vê những giọt nước mắt nhòe trang vở hàng đêm nơi căn nhà ngoại ô Huế Rồi chừng ấy bao nhiêu năm – gần một đời người Ai đã lãng quên ai
Đầu tháng 5 năm 2019 Buổi sáng của mùa hè Tôi đặt bước chân lần đầu tiên trên đất Mỹ 6 giờ rưỡi sáng hạ cánh phi trường Los Angeles Hai tiếng sau tàu mới đến nhà ga Bắt đầu những tháng ngày trên đất Mỹ
Bắt đầu lại với em Từ giọt nước mắt òa vỡ ở nơi hẹn Chợ ABC của em Nỗi mừng khôn tả Bắt đầu lại với em Nơi xa xôi Tưởng đã không bao giờ còn thấy được nhau Từ buổi chiều ở ngõ thôn Hô Lâu Đập Đá
Bắt đầu lại như chưa bao giờ bắt đầu Những tuần trăng mật Những đồi hoa vàng Công viên Vườn Hồng ở Maryland Rừng hoa Hồng vàng yêu thích của em Một ngày dạo quanh thủ đô Mỹ
Bắt đầu lại không phải cái bắt đầu của năm 1971, năm em chuẩn bị bước vào cuộc sống của đôi lứa, của một người vợ, một người mẹ, một phụ nữ Huế chính chuyên truyền thống Bắt đầu từ năm đó tôi xa quê hương phiêu lãng những bến bờ phương Nam xa xôi Bắt đầu một sự mất tích của một mối tình thơ dại tuổi học trò
Tôi đã đứng trên đất Mỹ cùng em Bên những ngọn đồi hoa vàng ở Irvine Tưởng như là giấc mơ Không phải nơi con ngõ thôn Hô Lâu ở Đập Đá Huế Bởi đây là chốn thiên đường của chúng ta Đất Trời dành cho mối tình của chúng ta Sau ngần ấy năm Nửa thế kỷ thất lạc nhau
Sài Gòn ngày gỡ phong tỏa 01/10/2021
MÙA XUÂN, NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ EM
Tình yêu đôi khi cũng phải nghỉ mệt Như trên đường dài Ghé vào một quán nước Như đi trên một dòng sông Tạm dừng ở một ngã ba Chờ con nước lớn Vì không thể tiếp cuộc hành trình trên dòng nước ngược
Tinh yêu thì dài Mà cuộc đời thì hữu hạn Yêu biết mấy cho vừa Với trái tim bé nhỏ
Khi cô đơn mới biết lòng nhớ nhung Khi vắng người tình mới tha thiết ngày gặp gỡ
Trên những đường hoa Sáng nay tôi đi Trên những con đường hoa Mùa Xuân tới Những con đường lặng vắng Chỉ còn hoa Trên mọi ngả đường Hoa Và tôi Cùng đi với mùa Xuân Nhưng không có em Không có em Mùa Xuân vẫn về Tình yêu vẫn nở Như hoa tràn ngập những con đường Hoa chỉ có một mùa để khoe sắc Mùa Xuân chỉ có một lần trong năm Nhưng tình yêu tôi Bất diệt như thời gian Vì tình tôi yêu em Chỉ một lần của một đời Và một đời tôi thì không có đời khác
Những ngày không có em Em đã rong chơi một nơi nào khác Tôi chỉ có tình yêu tôi Cô đơn như những ngày thơ ấu sống một mình Cô đơn như cuộc đời tôi vốn vậy Tình yêu tôi cũng cô đơn
Chỉ còn lại mùa Xuân Vui lấy một mình
TỪ HOÀI TẤN Mùa Xuân 2020
TÌNH YÊU THỜI DỊCH BỆNH
Buổi sáng ngủ dậy trễ hơn một giờ như thường ngày Thời gian ở nhà dài dặc làm gì cũng không hết Nằm một chút Ngơi một chút Thư giãn một chút Nghĩ không làm phiền ai
Nhưng có đó Làm phiền một người Làm một người lo Vì dậy trễ không gởi tin nhắn sớm Lo rồi giận Im lặng cả ngày Gọi không nghe trả lời Chuông có reo Không ai bắt máy Nhiều lần trong ngày Có lẽ bị cúp điện Hay đi đâu đó để máy ở nhà Không hợp lý Phone thường mang theo Sao không nghe Không hiểu nổi Từ một chuyện “không có gì ầm ỹ”
Nhưng có đó Vì message không được đọc liền Trưa mới xem Như vậy không được Như vậy là xem thường Ví dụ có chuyện khẩn cấp thi sao Biết nhắn tin cho ai Nàng nói vậy
Đó là lý do một ngày im lặng
Đó là tình yêu thời cách ly Hai người ở hai bán cầu
Ôi trái đất Ôi đại dương Đã làm tôi với nàng xa cách không gian Dẫu ngày nào cũng gặp
Ôi tình yêu Ôi mùa dịch bệnh Đã kéo dài thời gian tôi về với nàng nơi xứ sở ấy
Sài Gòn 8/4/2020
TRÒ CHUYỆN VỚI NGƯỜI YÊU QUA ĐẠI DƯƠNG
Mỗi buổi sáng như lệ thường Lời chúc lành đầu ngày Để em yên tâm Là anh còn nhớ tới em Nhớ tình yêu của em Nỗi mong chờ của em Vẫn nguyên vẹn như từ hơn năm mươi năm trước Ngày ấy Cô nữ sinh áo trắng học trò Thầm nhớ mong anh chàng học chung cười có chiếc răng khểnh Cô yêu nụ cười đó Cô mang theo nụ cười đó suốt cuộc đời Cô mang theo hình bóng đó qua bên kia đại dương Cô vẫn yêu nụ cười đó
Chúng ta như là những con thuyền Lưu lạc trên đại dương mênh mông Sóng gió xô dạt Không biết về đâu Không còn nhìn thấy nhau Trong cơn biến động của đất nước g Mỗi người đã chọn một con đường Trong cuộc hành trình thất lạc
Em lận đận với chồng con Ta lao đao vì cuộc sống Nhiều năm và nhiều năm Tưởng như đã quên Tưởng đã quên Không còn nhớ tới nhau dù chỉ một lần Vì cuộc sống khắc nghiệt Vì áo cơm Vì sự bình an cần thiết Trong guồng quay không ngưng nghỉ Không còn ai nhớ tới ai
Và như thế Hơn nửa thế kỷ
Cho đến một tình cờ Vào một ngày cuối năm Một năm bình thường Ta tìm thấy nhau Qua một tấm ảnh trên trang mạng xã hội Đó là khoảnh khắc của định mệnh Của cuối đời nhau Để bắt đầu một cuộc đời khác Của tình yêu xưa ấy Đã được nối dài một tình yêu khác Tôi đã gặp lại em Vào một ngày vào tháng năm Bên nhau Hạnh phúc chưa bao giờ tuyệt vời như thế
Quê hương mới của em Quê nhà của tôi Cách một đại dương Giờ đã được gần nhau Vì tình yêu không còn cách biệt không gian hay thời gian Tình yêu nối dài hai thế kỷ Nối liền hai đất nước Tôi vẫn gặp em Trò chuyện cùng em Như những năm thất lạc nhau kia chưa hề có
Gởi lời yêu qua đại dương Bình an cho hai phía Để một ngày ta bên nhau Tình yêu không còn là khoảng cách Em yêu
Sài Gòn Mùa dịch 2020
PHỐ TRONG NHÀ
Tháng tư năm nay 2020 Nếu không có dịch bệnh Tôi sẽ không ở nhà Tôi không đi ra phố mỗi sáng Tôi không gặp các bạn hàng ngày Tôi pha cà phê Tôi đọc báo Tôi dạo một vòng online Có gì lạ không Hay không có gì lạ Chỉ là hàng ngày trên thế giới Nhiều người chết vì dịch bệnh Loài người đang trải qua một cuộc đại khủng hoảng Không nói trước được điều gì cả Ngoài sự bất lực Thật ra thế giới này không hoàn hảo Chỉ là những áp đặt
Nhiều ngày tôi ở trong nhà Đầu trống rỗng Tôi không làm gì cả Hay không muốn làm gì cả Vì sự bất lực của trí tuệ Tôi đi loanh quanh trong nhà Tôi nghĩ tôi đang đi dạo đâu đó
Tôi thấy tôi không vui lắm Và cũng không buồn Tôi soi gương Râu nhiều ngày không cạo Tôi nghĩ tôi sẽ theo Thánh Ala Về miền đất hứa Tôi sẽ kết hôn với bốn bà vợ Tôi sẽ có nhiều con Tôi sẽ có một xã hội thu nhỏ Chắc chắn sẽ không có dịch bệnh
Tháng tư qua rồi tháng năm Không có gì thay đổi Tôi dạo chơi quạnh nhà nhiều vòng mỗi ngày Như trong phố
TÌNH CA CỦA HY VỌNG
Một ngày vào tháng bảy Năm nào đó Tôi ở bên kia đại dương Tôi ôm cây đàn cũ không dây Tôi hát một bài không tên (Không có bài đầu tiên hay bài cuối cùng) Chỉ là bài hát của một ngọn nến trong bóng tối Bài hát của những năm tháng bẹp dí dưới gót sắt của thời đại (thời của lũ súc vật) Bài hát của sự lừa đảo được coi là chân lý Bài hát của những tên ác nhân được tụng ca là nhà từ thiện Bài hát của những nhà ngục không có cửa
Tôi sống tự lãng quên mình Như nỗi bất lực trước tình thế Đừng nói tới những kẻ giả trang người trung thực Những kẻ hoá thân trong vũng bùn lầy Hô hào những lối thoát vinh dự của tên tôi mọi - người đầy tớ của danh vọng
Một ngày nào đó Năm nào đó Sẽ có con đường của của chúng ta Của loài người Ngọn lửa lớn sẽ đốt cháy bóng tối Con người tái sinh là con người đích thực Bài hát sẽ được cất lên Những sợi dây đàn gắn lại Tình ca Vẻ đẹp của sự bất diệt Niềm tin
TÌNH CỜ BUỔI SÁNG
Mưa sáng nay không phải là sự tình cờ Trời nhiều mây thấp Hơi ẩm của tháng bảy Mùa này ở miền Nam Ngày nắng yếu Những cơn mưa không hẹn giờ Bất chợt và đi qua nhanh Cũng như cơn gió chướng của ngày tháng năm trên dòng sông Quất ngược tay chèo mũi Một thời phiêu dạt ở đồng bằng
(Anh nhớ nụ hôn vội đêm qua Lúc nửa khuya Em thì thầm những lời vô nghĩa)
Buổi sáng thường có những cơn mưa bất ngờ Những người bạn không đến cuộc hẹn vì thời tiết Nhưng niềm vui vẫn có trong sự cô đơn Một mình hạnh phúc Vì tình yêu của tôi ở nơi xa xôi Luôn nồng nàn ấm
Không phải là sự tình cờ trong buổi sáng hôm nay Như cơn mưa Đó là ước mơ từ đêm trước Là tình yêu em (xa xôi kia) Nguồn mạch của ái ân bất tận
Không phải là sự tình cờ Tôi có mười lăm năm Lao đao ở miền Tây
Không phải là sự tình cờ Tôi chìm nghỉm trong men rượu Nhiều năm quên lãng cuộc đời
Không phải là sự tình cờ Tôi có một gia đình Như tất cả mọi điều bình thường
Không phải là sự tình cờ Tình yêu em Đã, như là, kiếp trước Hồi sinh tôi
Cũng không phải là sự tình cờ Như cơn mưa sáng nay Tôi một mình trong quán
Không phải là sự tình cờ Tôi và em (nơi xa xôi)
TỪ HOÀI TẤN Sài Gòn 08 tháng bảy 2020
TIẾNG NÓI
Hình như con người đã quên tiếng nói của mình Từ tiếng khóc chào đời Từ những tiếng gọi cha gọi mẹ Từ những ngày đánh vần tập đọc với cô giáo đầu tiên Từ những ngôi trường của thuở thiếu niên Từ những e ấp lời tỏ tình trong lần đầu gặp mặt trong cái cầm tay người khác phái
Tiếng nói đã ra đi khi ta trưởng thành Khi ta lập gia đình Khi ta trở thành cụ
Một ngày nào đó Ta sẽ không thể nhớ lại tiếng nói của mình Là tiếng nói của ai đó Như người xa lạ Đó không phải là ta
Tiếng nói của một người Như cuộc sống của người đó Tiếng nói của một người Sao có thể quên Cũng như Quên cuộc đời mình
Tiếng nói Không và có Không của loài thú Có của con người Nhưng thời đại này Đã đảo ngược Tiếng nói chỉ là sự phù phiếm giả tạo Sự lướt qua đầu môi Âm thanh của sự ngờ vực và dổi trá Tiếng nói được trang bị vỏ bọc nhân nghĩa Sự hiếm ác rất hiền từ Tiếng nói: không và có Hay chẳng là gì cả Bởi không có thực Từ khi Rời bỏ CON NGƯỜI (viết hoa)
Sài Gòn 2020/7/09 CÀ PHÊ CHIỀU
Anh uống cà phê anh nhớ em Bao giờ ta lại được về bên Bao giờ ta hôn đôi môi ấy Cho bỏ lòng thương nhớ những đêm
Mùa hè năm trước ta gặp nhau Tình duyên như ngỡ buổi ban đầu Đêm ngắn lời yêu dài như mộng Thiên đường không phải ở xa đâu
Ngày tháng cũng dài như nỗi đợi Một vài năm đã lỡ buổi hẹn hò Ai biết thời gian xa lâu thế Năm chờ năm nữa đến khi mô ...
Chiều nay nhìn giọt cà phê xuống Nỗi nhớ mong về em quá xa Lời hẹn hôm nào ta vẫn nhớ Còn chờ ngày ... bên ấy cùng ai
MƯA SÀI GÒN NHỚ IRVINE
Gởi KPN
Mưa Sài Gòn nhớ xa xôi Irvine Ngày đầu thu phiền muộn ở phương này Hỏi đám mây kia có xuôi về nơi ấy Em ngồi lặng buồn như tượng bên song
Nỗi nhớ dâng tràn theo năm tháng Người đi ước hẹn buổi trùng phùng Năm qua hết một vòng thương nhớ Chưa thấy người về núi vẫn cách sông
Mùa dịch chưa qua còn nỗi đợi Bao giờ cho hết khoảng cách ngăn Bao giờ ta lại cùng nhau tới Địa đàng êm ái của trăm năm
Mưa Sài Gòn nhớ Irvine xa Tôi hứa cùng em trở lại nhà Đường hoa vàng ấy bàn chân nhỏ Một cánh hồng yêu trao thiết tha
Tôi nhớ em bên trời phương ấy Có một lần tôi đã ghé qua Mai tôi về cầm tay em nói Từ nay thôi đã hết chia xa Sài Gòn không còn nhớ Irvine
Sài Gòn mùa mưa Tháng 8/2020
SÁU TÁM VALENTINE
Gởi KPN
Gởi em một đóa hồng vàng Tình anh theo gió mây ngàn về quanh Lời yêu đã gởi trời xanh Hẹn hò đã thuở còn thanh niên đời Tình ta trên sóng ngàn khơi Muôn năm như biển vỗ lời thủy chung Gởi em chỉ một đóa hổng Như tình anh chỉ một lòng trước sau
BUỔI SÁNG TRONG MÙA DỊCH
Như mọi ngày Mỗi sáng tôi thức dậy 6 giờ Vung tay vài chục phút Đánh răng rửa mặt vệ sinh Thay áo quần (hơi diện một chút) Ra đường Về một chỗ quen của bằng hữu Năm ba người Chuyện xa chuyện gần Chuyện trên trời dưới đất Vài giờ Rồi chia tay Hẹn ngày mai tiếp
Nhưng mấy bữa nay Dịch bệnh ở Trung Hoa Có nguy cơ lây lan cả thế giới Tôi vẫn đi như mọi ngày Nhưng bằng hữu thưa thớt Vài người Một số bạn gọi điện nói vợ không cho đi, sợ lây nhiễm Quán cũng vắng Mọi việc hầu như ngừng trệ Nhưng biết làm sao được Tình cảnh chung Ai muốn vậy
Tôi uống cà phê Như thường ngày Nhưng bữa nay không thấy ngon Có vẻ lạt lẻo Vì không có bạn Tôi sục sạo online Không có gì vui Toàn dịch bệnh Có làm gì cũng đã xảy ra Chỉ còn cách ngăn bớt lại Chờ qua mùa
Tôi chat với em tìm nỗi vui Với người yêu Giờ biết làm gì nữa
Mùa dịch rồi sẽ qua Tôi biết vậy Nhưng hôm nay Nó đang còn Và tôi ngồi quán Một mình Trong buổi sáng này
3/20
MÙA XUÂN, NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ EM
Tình yêu đôi khi cũng phải nghỉ mệt Như trên đường dài Ghé vào một quán nước Như đi trên một dòng sông Tạm dừng ở một ngã ba Chờ con nước lớn Vì không thể tiếp cuộc hành trình trên dòng nước ngược
Tinh yêu thì dài Mà cuộc đời thì hữu hạn Yêu biết mấy cho vừa Với trái tim bé nhỏ
Khi cô đơn mới biết lòng nhớ nhung Khi vắng người tình mới tha thiết ngày gặp gỡ
Trên những đường hoa Sáng nay tôi đi Trên những con đường hoa Mùa Xuân tới Những con đường lặng vắng Chỉ còn hoa Trên mọi ngả đường Hoa Và tôi Cùng đi với mùa Xuân Nhưng không có em Không có em Mùa Xuân vẫn về Tình yêu vẫn nở Như hoa tràn ngập những con đường Hoa chỉ có một mùa để khoe sắc Mùa Xuân chỉ có một lần trong năm Nhưng tình yêu tôi Bất diệt như thời gian Vì tình tôi yêu em Chỉ một lần của một đời Và một đời tôi thì không có đời khác
Những ngày không có em Em đã rong chơi một nơi nào khác Tôi chỉ có tình yêu tôi Cô đơn như những ngày thơ ấu sống một mình Cô đơn như cuộc đời tôi vốn vậy Tình yêu tôi cũng cô đơn
Chỉ còn lại mùa Xuân Vui lấy một mình
Mùa Xuân 2020
Tháng NGÀY DÀI
Như thấy ta đứng chờ ai Bên sông vắng Ngày qua rồi Không còn ánh nắng Một người nào đã tan vào bóng đêm Mất dấu
Như thấy ta đứng chờ em Bên trạm dừng Những chiếc xe đi qua không đỗ lại Không có ai bước xuống Không có cuộc hẹn nào Biệt tăm
Như thấy ta đứng cô độc giữa cuộc đời Nhiều năm qua Rồi nhiều năm qua Không ai biết
Ngày không thể dài hơn Khi vắng em Thời gian rồi chẳng có ý nghĩa gì Khi vắng em
Như thấy ta đứng ở đây Nơi này Là kẻ vô hình Tội nghiệp
THT
HƯỚNG VỀ NGƯỠNG QUANG
Myanmar Myanmar Kyal Sin Kyal Sin Lịch sử dừng lại Khóc thương em Lịch sử viết những dòng đẫm máu Máu của em Người con gái Myanmaro Myanmar Myanmar
Everything Will Be OK Mọi thứ rồi sẽ ổn Như dòng máu em đã thấm ướt lòng đất tổ quốc Như làn sóng yêu nước càng lúc càng mạnh mẽ Như biển người dồn dập đi về phía trước đối mặt với bạo quyền Không dừng lại Rồi mọi thứ sẽ ổn Cuộc sống vốn bình yên như đã có sẽ trở lại Tội ác sẽ bị trừng phạt Những con thú dữ sẽ bị đuổi về rừng (nơi chúng bị săn đuổi suốt đời)
Em đã ngã xuống Người vẫn tiếp tục ngã xuống Từng ngày
Nhưng như điều tự nhiên của cuộc sống Cái ác sẽ bị tiêu diệt Mọi thứ rồi sẽ ổn Con mắt của thế giới hướng về Ngưỡng Quang Nơi chân lý sẽ trở lại Con người sẽ trở lại Sự thật sẽ được khai sáng
Everything Will Be OK Xin đặt đóa hoa Vĩnh Cửu lên sự hy sinh của em ước vọng của em Kyal Sin Kyal Sin Myanmar Myanmar Bất diệt Kyal Sin Kyal Sin Everything Will Be OK
@ (Kyal Sin, cô gái 19 tuổi có tên thường gọi là Angel, hôm 3/3 tham gia biểu tình đã bị quân đội Myanmar bắn chết) · Ngưỡng Quang: Tên phiên âm Việt của Rangoon (Yangon, Ragoon) thủ đô trước đây của Miền Điện - Myanmar THÁNG NGÀY SA MẠC HOÁ
Khi bắt đầu qua thế kỷ hai mươi mốt Những báo hiệu của khí hậu và thời tiết Quay ngược kim đồng hồ Vẫn không trở lại được quá khứ Ngày xưa qua Sự dịch chuyển của thời gian và không gian Luôn như thế
Bên trên những con đường Không bến trạm Sa mạc hoá chuyến đi Con đường không phải con đường Những dấu mốc biên mất trong tầm mắt Vẻ đẹp chợt trở nên hoang vu Nỗi vô vọng nơi đích đến
Em xa anh chừng ấy thôi Bằng một tấm vé tàu Nhưng giờ trở nên vô dụng
Em xa anh chỉ một màn hình Gần nhưng xa vời vợi Không chạm được vào em Nhìn ngắm cho đỡ tức
Con quỷ xuống Trần gian đã hơn nửa năm Chưa có dấu hiệu ngừng chết chóc Lưỡi hái của nó chưa chịu dừng lại Tang tóc cả thế giới Chưa ai có thể đưa nó trở lại địa ngục Vị anh hùng còn ngủ ở thời trung cổ Lưỡi gươm hiệp sĩ rỉ sét trong những hang động của ký ức
Mỗi một ngày qua đi Hy vọng của con người không bao giờ ngủ quên Thao thức cũng năm tháng Nếu đã có sự khởi đầu thì phải có lúc kết thúc Bình an cho thế giới và loài người
Em lại về bên anh, cùng nhau Forever in love
Sài Gòn tháng 7/20 STAY AT HOME
Ở nhà Nằm nhà Ăn nhà Uống cà phê nhà Chơi nhà Đọc sách nhà Nghe nhạc nhà Ngủ nhà
Làm gì cũng ở nhà
Người tình xa xôi Không yêu nhà được Nên nhà gởi thơ tình
Mong cho mau qua mùa dịch Để đi khỏi nhà Xa nhà Gặp bạn bốn phương Là nhà Gặp người yêu xa xôi kia Để trở thành một nhà Khi ấy Ở nhà bao lâu cũng được
NỤ HÔN Ở SILVER SPRING
Mùa này Maryland không nắng Tháng 5 vẫn còn Xuân Nhưng hơi gió đầu ngày vẫn làm ta se mình Cùng em bước dạo Công viên Calverton Galway Quận Montgomery Con đường dốc thoải Ngày êm ả Chiều dịu dàng Khẽ vòng tay qua em Hôn nhẹ lên má Hôn nồng nàn lên môi Cuộc tình chúng ta đã qua hơn nửa thế kỷ
Anh từ một nơi xa xôi Rất xa xôi Không ngờ rằng gặp em nơi đây Một đất nước xa xăm Cách một đại dương Đất nước thân thuộc với chúng ta qua cuộc ciến tranh dài mấy chục năm Đất nước tưởng rằng làm chúng ta chia ly Nhưng đã cho ta ngày hội ngộ Để bây giờ được hôn em, nơi đây,Silver Spring, một hạt nhỏ của quận Montgomery, tiểu bang Maryland MD, nước Mỹ Tưởng chừng như giấc mộng
Khu vườn hồng Fragrance Garden Những nàng tiên ở thiên đường Một chiều ghé lại Rực rỡ những cánh hồng vàng đượm Những cánh hồng sắc đỏ tươi thắm Hoa và người Sắc và hương Bên cây cầu nhỏ nhìn cuộc đời trôi qua, rất nhẹ Và rất nhẹ Một lời yêu em Và rất êm Một nụ hôn của mối tình nồng “…If we hold on together I know our dreams will never die …” (Diana Ross – If we hold on together)
TỪ HOÀI TẤN Maryland MD tháng 5/2019 NHỮNG CON ĐƯỜNG Ở LAKE FOREST – IRVINE
Còn mùa Xuân Tôi vượt qua Thái Bình Dương Một ngày đẹp trời trên trái đất Thời gian ở bên này là quá khứ ở bên kia 12 tiếng
Tôi đến vào mủa Xuân Vừa bắt đầu mùa Xuân Vì em Với em Vì những nhớ nhung chất ngất từ giữa thế kỷ trước Những ngày thơ dại bên cửa Phủ Những ngày âm thầm nhìn ai, ai không hay biết Những ngày mong đợi một ánh mắt ai nhìn, ai biết Những đêm lệ nhòe trang tập vở Những ngày đi học bên mái trường thơ ngây nép bên cửa lớp lén gởi ánh mắt đằm thắm cho ai, ai biết Tôi không biết Chỉ mỗi mình em biết Từ giữa thế kỷ trước Bao nhiêu tang thương đã đi qua Rất nhiều năm chia xa Bây giờ tôi mới biết Tôi vừa mới biết em ơi
Tôi về đây Nơi em Những con đường ở Lake Forest Irvine California Nước Mỹ Bông hồng vàng đã nở Bên ngọn đồi Nơi em Tôi yêu đóa hồng vàng Như yêu em Dầu một nửa cuộc đời đã xa cách
Tôi không nằm mơ ở Irvine Tôi đang cùng em Con đường nhỏ quanh những luống hoa vàng Tôi cùng em Nằm giữa đám cỏ xanh Mùi thơm đất mới Nắm tay em, nghe hơi ấm Của một tình yêu quá đỗi dịu dàng
Những con đường xanh những ngọn đồi Lake Forest – Irvine Nắng vàng ở đó Đêm rất chậm và Ngày rất lâu Cuộc tình không bao giờ kết thúc
Tôi đến một ngày Rồi sẽ xa một ngày Tôi gặp em Rồi sẽ chia tay em Tôi trở về bên kia đại dương Tôi lại băng qua Thái Bình Dương Vì tôi phải trở vê Cuộc sống tôi còn ở đó Tôi bỏ lại đây tình tôi Cho em Để một ngày tôi trở lại Chắc rằng tôi trở lại Cùng em Vì em là cuộc đời tôi tỉnh yêu tôi Sẽ bước dạo mỗi ngày cùng em trên những con đường xinh đẹp ở Lake Forest – Irvine Mãi mãi
TỪ HOÀI TẤN Sài Gòn 12/2019
TÌNH YÊU TÔI
em xa tôi nửa quả địa cầu nhưng rất gần gũi vì ngày ngày vẫn ở bên tôi nhờ công nghệ internet em cười nói với tôi như thật, ở bên cạnh thậm chí còn hôn tôi dẫu chỉ qua màn hình nhưng rất đáng yêu
có khi em cũng bỏ tôi đôi ba ngày không hề nghe và thấy em off phone em tắt internet tôi chịu, không liên lạc với em được tôi cáu tôi buồn phiền tôi gởi message cho em nói tôi đổ bệnh vì nhớ em
em hờn giận vì cái tính lãng đãng của tôi đang nói chuyện với em nhưng đầu óc lại nghĩ chuyện khác em nói như vầy là tổn thương em em nói gì tôi cũng không biết lại còn hỏi đi hỏi lại em giận hết mấy ngày nhưng thấy tôi đau khồ lại hỏi anh đã chừa cái tính của anh chưa tôi không biết tôi có cái tính gì như em nói từ lâu tôi vẫn như thế tôi không có gì thay đổi cả tôi yêu em mỗi ngày yêu em nhiều ngày yêu em cho đến hết đời em dư biết nhưng không hiểu em bảo tôi phải yêu em như thế nào để em chịu không biết tôi phải như thế nào để thể hiện tình yêu với em như em muốn
em nói lâu lâu em phải giận vài ngày phải bỏ tôi vài lần cho bỏ ghét cho đỡ tức tối cái tính khí của tôi (cái tình gì thì chỉ có trời biết em biết) vì em nói như vậy tôi mới làm thơ cho em em nói tôi là gã thi sỹ lười biếng yêu em mà không làm được bài thơ nào cho em cả
xa hay gần em vẫn ở bên tôi từng giờ từng phút (ngay cả trong giấc ngủ) tôi vẫn yêu em từng giớ từng phút em là bài thơ của tôi là tình yêu bất diệt của tôi rồi làm răng tôi diễn thành lời hay viết ra giấy được
TỪ HOÀI TẤN
THƠ GỞI CÁC BẠN TÔI, KHI TRỞ VỀ NHÀ SAU MỘT THÁNG Ở MỸ
khuya một ngày đầu tháng sáu năm hai không mười chin tôi về đến sân bay Tân Sơn Nhất thì ra chuyện đi Mỹ cũng không có gì lớn lao đi rồi về bình thường thôi chỉ là ngồi máy bay quá lâu – gần 24 giờ thấy băng qua Thái Bình Dương qua màn hình trước mặt
tôi đã gặp các bạn cũ ở Mỹ không có gì vui ngoài buổi sáng gặp nhau ở cái quán cà phê quen thuộc với ly cà phê đen 5 đô la Mỹ cũng không có gì nói cuộc sống mòn của những người già không có việc gì để làm cũng chằng ai thuê làm vì lớn tuổi may mắn nhập quốc tịch có tiền già hoặc tiền hưu của mấy chục năm làm việc (số này rất ít) quẩn quanh ngôi nhà lưu động mua rẻ của chính phủ có rất ít chỗ trống để trồng vài chậu bông chiều chiều ra ngó chơi đỡ buồn
bạn tôi, họa sỹ, ngày ngày chờ bán tranh để có tiền về thăm quê bức tranh hai ngàn rưỡi đô la Mỹ may mắn có một anh người Pháp mua cũng chẳng đủ để về quê thôi hẹn lần khác ở đây hiếm có người mua tranh vẽ, để đó, làm cái bảo tàng nho nhỏ vậy lâu lâu mượn được chỗ triển lãm, mời bạn bè, làm vài ly rượu chung vui gọi là sinh hoạt nghệ thuật
bạn tôi, nhà thơ, có tên tuổi hồi ở trong nước qua đây chẳng làm được bài nào (nói : không có hứng, lo cày kiếm sống trước đã) thỉnh thoảng dở lại mấy bài thơ cũ đọc, thấy nhạt nhẽo, buồn cười, bèn dẹp luôn ôi thơ với thẩn, thêm mệt !
bạn tôi, nhà báo kinh niên ở Sài Gòn, qua đây cũng làm báo làm báo ở đây cũng dễ, chỉ cần có tiền nhưng báo khó bán, nhờ chạy quảng cáo cho các nhà hàng quán xá để họ tặng miễn phí cho thực khách ngày này qua ngày khác, cũng sống được báo chí sách vở xuất bản ở đây khó kiếm người đọc nhưng các nhà thơ nhà văn của chúng ta không bỏ niềm đam mê được in rồi gởi cho amazon, ai mua thì đặt hàng trên mạng thời đại của những chiếc điện thoại thông minh, mua sách báo chi cho tốn kém
bạn tôi, người bạn thơ ấu ở làng quê cũ, qua đây từ mấy chục năm trước trải qua mấy đời vợ, vài ba cô tình nhân bây giờ chẳng sống với cô nào cả thuê phòng ở một mình cũng có việc làm công việc khá đơn giản : chăm sóc người già, tư vấn sức khỏe cho các vị ấy ngày làm hai buổi, trưa và chiều dĩ nhiên do các công ty dịch vụ trả lương theo giờ sống tạm được có thời gian rảnh buổi tối lên internet, nói chuyện với cả thế giới
bạn tôi, tay nhậu kiệt xuất trước đây ở Sài Gòn, một trong tứ quậy vùng quận 1 qua Mỹ theo chương trinh HO – 25 năm trước – khi đã trên 50 tuổi cũng chẳng làm gì nhận được trợ cấp toàn phần vì bác sỷ khám chẩn đoán là điên ở Mỹ cũng giống như Việt Nam thôi, bia bọt đây là thứ thiệt và còn ngon tuyệt, tha hồ nhậu cuối tuần mấy ông thần kêu réo nhau họp mặt (weekend mà, cứ tận hưởng) lâu lâu cũng có người vắng mặt, do “đi họp”
bạn tôi khá nhiều ở Cali, gần nửa cái quận Westminster rải rác Santa Ana, San Diego, San Jose, Sacramento … ở khắp các tiểu bang của Mỹ qua Mỹ chính thức hay không chính thức thì cũng là những kẻ lưu dân thời đại mới dù muốn hay không thế hệ chúng tôi là thế hệ phiền muộn của nỗi thất bại
hòa nhập hay không hòa nhập chẳng có gì quan trọng các bạn đã bình an ở nơi nào cũng đươc hãy vui đi, ngày mai không phải là ngày hôm trước
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét