Thứ Tư, 17 tháng 9, 2008

thơ năm cũ

Người yêu thời chia cách


bên nhà ai tiếng nhạc reo
lời vang động trưa Gia định
ngày mai
xin anh thắp lên một ngọn đèn
soi giùm tôi trên đường
về cõi đồng phục xanh
xin em hát nốt một khúc trầm
tiếng thoảng đời sương khói

ngày mai kia mộng quá khứ nàng
Ph.
những đêm cười trên con kinh đen
những sớm mai chờ thu về dưới hiên căn nhà ván ẩm

còn gì thân mến nhau
lời sương đục cổ thành
mùa xuân đi qua rất cô đơn
hồn muối mặn

chiều ven dòng sông
nghe ai hát bên kia kỳ đài
cờ rung trên đầu gió
ngậm ngùi ra đi
ngậm ngùi trở lại

thương ai ngủ sầu như vết dao khô
trong buổi chiều sương mưa lạc
thương ai ngồi trên băng đá xuân
chân rời xa nơi khốn khó
tay với níu dương trần
ôm bài ca lận đận

tôi đợi người chiều nay
đò ngang xuôi nước xanh
qua cầu lệ khóc
trân gian ơi có hay mùa xuân đang
tình không
dấu chạm buồn giữa vầng trán
sâu nát mặt mày
người yêu ơi có hay mưa chiều nay đang
ngâm hồ trường trên bến cũ
kẻ nào say hết nửa trăng ngày
đêm vô biên mù loang mực xạ
tôi đợi người kín ngõ mưa xan
hồn chưa đậu ngọn

trong cõi xưa chiều mặc áo nhung đen
tình cũ kỹ một mùa đông vướng
mãi thiên thu
thắp ngọn đèn thứ hai mươi mốt
nhìn suốt con đường
âm thầm như mối hận

người yêu ơi năm tôi trở về
bên kia bờ sông đôi hàng cây khô vẫy chào
nói lời từ biệt
lệ sao đang
rửa mặt nghìn trùng
người yêu ơi xin rũ áo sương chiều
theo mây về ủ đời cô quạnh
thương nhớ một mai sau

(1971)


Một sớm quê nhà

Rưng rưng nhớ lạc chân về
Một loài mây nuối thương thề không tan
Trăm con gió dậy phương ngàn
Cây tương tư cũng đôi hàng lệ khô
Sớm đông chớm mộng ngựa thồ
Rong cương tưởng mất mấy đời thanh niên
Chim xa nhớ ngọn cây hiền
Thong reo cũ giấc ngủ miền trái cây
Buồn buồn lá muộn bay bay
Hay hoang vu tới nơi này ru mê
Rưng rưng nhớ lạc tay về
Cầm thanh xuân tưởng bốn bề khói hương



Mùa thu xa xứ

Chiều nay tóc rụng quê người
Ván thiên thu gõ mấy lời tịch lieu
Bên đêm non mới yêu kiều
Lòng như đã mở trăm chiều nhớ mong

Chiều nay thân ngã vườn không
Dư âm nào thỏang trong đồng hoang xưa
Say mê hương nhỏ bốn mùa
Ngậm làn cỏ mịn nhạc thưa âm thầm

Chiều nay nhìn mặt lỗi lầm
Tình con bấc lụn dưới trần than tro
Quay lưng tưởng đã lên đò
Rời xa bến muộn một lời kêu thương

Chiều nay thân thế vô thường
Trăm năm chưa hết mà thương nhớ dài
Nhớ vườn ai ngủ tương lai
Đêm qua chưa lớn về ngày chưa khôn

Chiều nay mưa tạt xa cồn
Bờ cô đơn đứng tay còn vẫy theo
Mưa ơi có giạt qua đèo
Vọng lời thương nhớ qua đèo từ khi …

(Tuần báo Khởi Hành số 34 ngày 18-12-1969 - Nguyễn Miên Thảo chép lại)

Từ Hoài Tấn






Thứ Hai, 15 tháng 9, 2008

Những bài sáu tám (5)

MỪNG VỀ NHÀ MỚI Ở TÂN BÌNH

Nhà ta chỉ có một gian
Rộng vừa thước bảy bề ngang lọt lòng
Cũng tường vôi vữa cửa song
Mái tôn hâm hấp vợ chồng cái con
Ở ăn một cuộc vuông tròn
Có nhau như thuở vẫn còn chân quê
Cả trời cao gió bốn bề
Những đêm trăng lạc lối về ghé thăm
Ơn đời một kiếp trăm năm
Năm dài tháng rộng chỗ nằm một khuôn
Buồn chi giấc mộng ao vườn
Nhà vui ấm mấy thước vuông cũng tình

Saigon 1995


CHIA PHẦN

Chia em chút nắng cuối ngày
Thương thì để bụng đừng bày biện ra
Có khi đất lở trời xa
Tay không níu được bay là tà rơi
Đừng rơi về chỗ bụi đời
Thân em mai mảnh ai mờ mâng niu
Chia em chút nhớ nhung chiều
Đêm sâu vời vợi anh nhiều đa đoan
Mai rồi em nhớ ta chăng ?

TIỄN ĐƯA CHU THỊ GA SÀI GÒN CHIỀU 27 TẾT

Em về bên ấy nửa quê hương
Theo con trăng cuối năm buồn
Cô đơn
Lên tàu còi rúc
Tay buông
Mắt em chớm lệ
Đoạn trường chia xa
Ta còn đứng lặng sân ga
Em đi rồi
Giữa phù hoa mịt mùng


TẶNG NGUYỄN THỊ

Ta chia em cả cuộc đời
Buồn vui mấy cuộc khóc cười ấy thôi
Ta chia em cả con người
Chiếu chăn rơm rạ cũng rồi mười năm
Ta chia em trọn một lần
Để mai em bước nhẹ nhàng sang sông


TẶNG THU HỒNG THỊ

Chiêm bao mị mộng một ngày
Em như giữa cõi mờ say dương trần
Có cô hàng xóm thật gần
Khi ta uống chút tần ngần không vui
Không vui sao cứ mĩm cười
Hay là còn bận dáng ngồi làm duyên
Chiêm bao lã lướt
Nàng tiên
Nghê thường vũ khúc
Đảo điên mấy tầng
Đó đây nọ ấy xa gần
Chao nghiêng đuôi mắt là nàng
Vậy chăng ?


BÊN CỬA SỔ

qua song cửa ngó cuộc đời
là em thuở trước miệng cười nên thơ
là anh năm ấy nằm co
những ngày đi học phất phơ ai người
qua song cửa ngó cuộc đời
mới nghe thoắt đã một lời trống không


CHIỀU MƯA

quán nằm bên lộ người không
một cơn mưa xuống giữa lòng thôn quê
chiều trôi ly rượu dầm dề
nhâm nhi dòng lệ bốn bề tịch liêu


CHIỀU MƯA KHÁC

Cơn mưa vừa xuống giữa chiều
Đàn ai hàng xóm dáng kiều diễm xưa
Để ngồi lệ giọt lưa thưa
Cho xong một trận cơn mưa đầu mùa


HỎI NGƯỜI

Khi cười một chút rêu xanh
Dấu in trên những ngọn ngành cuộc vui
Khi buồn một chút than ôi
Sấu chia hai lối núi đồi ngổn ngang
Có ai trên đó bàng hoàng
Đi hay ở lại trần gian với người


TRONG ĐỒNG

Vàng ngày con mắt che ngang
Một mình ta
Với lời vang trên đồng
Ai chờ nơi ấy
Ai trông nơi này
Nhớ thương chuyện cũ bèo mây
Lòng man mác
Những hàng cây ngậm ngùi


HAI LẦN QUA BẮC CẦN THƠ
Gởi tặng Tôn Nữ T.P.

Ngày 3 tháng 1 năm 1992

Đưa em về tới Cần Thơ
Rượu bầu lưng nửa nghẹn lời từ ly
Mối tình có cũng đôi khi
Như chim xa núi đường đi dặm dài
Thôi em lần nữa chia tay
Sầu ta ở lại chiều nay trên phà

Ngày 8 tháng 8 năm 1992

Chiều xanh như nước Cửu Long
Ai về bên ấy để lòng bên nay
Sầu mong nữa có chia hai
Tình vui thoáng chốc liêu trai dại người
Em đi biển đã xa bờ
Ta đành ở lại Cần Thơ ngậm ngùi

Từ Hoài Tấn

Công bố hai tác phẩm chưa in của Bùi Giáng




Kỷ niệm 10 năm ngày thi sĩ Bùi Giáng đi vào cõi "ngàn thu rớt hột" (17.8 Mậu Dần - 17.8 Mậu Tý), gia đình thi sĩ đã cho xuất bản tập di cảo thứ 6 của ông. Đó là tập thơ Rớt hột phiêu bồng được in lần đầu bởi NXB Văn Nghệ, phát hành chính thức vào hôm nay (thứ sáu 12.9).
Tập thơ gồm 100 bài Bùi Giáng viết vào những năm cuối đời, báo trước ngày đi khỏi "mộng trường" dằng dặc, đúng kiểu của ông: "Anh sẽ chết như chưa bao giờ chết/Anh sẽ về thăm viếng các em ôi/Em khốn khổ như ngàn thu mỏi mệt/Anh chào em, anh chết suốt thiên thâu/Là chết giỡn cho vui chơi tuế nguyệt...". Quả thật, thi sĩ coi chuyện chết là "chết giỡn" chứ không phải "chết thật". Nên trong các bài thơ cuối cùng, viết về tuổi đời chồng chất như "non cao" và suối vàng thì đang trút nước, ông vẫn thản nhiên "mừng rỡ với lá cây" mà bước tới bên rừng. Rồi ông lại ngó qua phần số của người khác, lại thấy những người "em gái nhỏ" mai kia cũng sẽ phai tàn như hoa, nên ông viết bài Các em ôi, nói rằng các em "sẽ chết như anh" nhưng đừng lo, khi chết các em nằm cũng đẹp: "Một mai em sẽ lìa đời... Em đi em đứng em nằm/Toàn nhiên em đẹp nguyệt rằm thiên thu...".
Đọc mấy bài trong di cảo Rớt hột phiêu bồng, có thể thấy Bùi Giáng đã "chết giỡn", rất hợp với tinh thần "thị chư pháp không tướng, bất sinh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm" của Bát Nhã Ba-la-mật-đa tâm kinh.
Theo tinh thần đó, các chư pháp ở quanh ta như gió thổi, mây bay, núi cao, sông rộng đều là "không tướng" và con người thật ra cũng "không sanh không chết" như Bùi Giáng viết về sinh mệnh, về phong thái lộng lẫy của một "giọt sương đời": "Ông chúc phúc ngàn thu con rất đẹp/Rất vui buồn với tình mộng chia xa .../Con sẽ đứng sẽ đi sẽ vùng vẫy/Sẽ huy hoàng như một giọt sương sa...".
Một giọt sương cũng huy hoàng nếu hiểu lẽ vô sanh. Nhưng một bầu trời xuân cũng sẽ âm u nếu con người cứ "trụ" vào cái ngã của mình mà đòi bất tử! Theo Bùi Giáng, con người như vậy thật đáng tiếc: "Anh tiếc lắm, tiếc cho em, em hỡi/Tiếc tận cùng từ sa mạc thiên thu/Anh gục đầu nhắm mắt khóc hu hu/Rồi can lệ ngẩng đầu mắt ráo hoảnh...".
Vì sao vừa khóc "hu hu" xong, Bùi Giáng lại ngẩng lên "mắt ráo hoảnh"? Có lẽ với ông, khóc là khóc theo phàm tình, thương cảm, còn "ráo hoảnh" vì thấy sanh tử, mất còn, được thua, vinh nhục... chẳng có gì đáng cười đáng khóc. Phải chăng vì thế, Bùi Giáng đã im lặng, một mình sống trong đất địa của chơn tâm vào một ngày xuân của tỉnh giác: "Mùa xuân tao ngộ bất ngờ/Ngồi im lặng viết bài thơ một mình". Cái tứ "vô sanh" ấy bàng bạc suốt trong Rớt hột phiêu bồng.
Cũng trong dịp này, lần đầu tiên tác phẩm nổi tiếng L'école des femmes của André Gide do Bùi Giáng dịch dưới nhan đề Trường học đờn bà sẽ ra mắt độc giả cả nước. Dịch phẩm gần 350 trang này nằm trong di cảo Bùi Giáng, do NXB Văn hóa Sài Gòn ấn hành lần thứ nhất, với phong cách dịch "ngẫu nhĩ trùng lai" tuyệt chiêu của Bùi Giáng.

Bùi Giáng có điên thật không?


< -- Chân dung Bùi Giáng - Ảnh Đào Trung Phụng

Nguyễn Thanh Hoài và cuốn Trường học đờn bà do Bùi Giáng dịch mới in lần đầu - Ảnh : Giao Hưởng ---->

Câu hỏi trên một lần nữa xin phép được nêu lên với anh Nguyễn Thanh Hoài - người cháu từng sống gần gũi nhất với thi sĩ Bùi Giáng trong những năm tháng cuối đời ông tại căn nhà nằm trong một đường hẻm thuộc Q.Bình Thạnh, TP.HCM.

* Là người sống cạnh thi sĩ Bùi Giáng suốt 18 năm cho đến khi thi sĩ qua đời, hẳn anh biết rõ và nhớ rõ sinh hoạt thường ngày của tác giả Mưa nguồn?
- Vâng, tôi nhớ rất rõ về sinh hoạt thường ngày mà người trong nhà xem là có phần "bất thường" của ông cụ. Cứ mỗi sáng ông thức dậy rất sớm, khoảng 3 - 4 giờ, yên lặng ngồi thiền khoảng một tiếng đồng hồ. Sau đó ông bắt đầu lên tiếng, khi thì kể chuyện xưa, chuyện nay một mình, khi thì đọc dăm bài thơ với giọng sang sảng. Đôi lúc ông lại mắng này mắng nọ, to tiếng như để đánh thức cả nhà dậy cùng. Sau này có lần ông nói với tôi rằng ông không muốn mọi người "ngủ nướng", vì ông cho rằng bầu thanh khí dồn tụ ngẫu nhiên, đậm đặc vào buổi sáng sớm, không dậy mà hưởng thì rất uổng. Ông la hét một thôi một hồi rồi leo rào để đi ra đường. Thường thường nơi đặt chân đầu tiên trong ngày của ông là một quán cà phê "cóc" nào đó. Ông gọi cà phê đen để uống và để nhìn thiên hạ qua lại lúc đèn đường còn sáng cho tới khi mặt trời lên. Đó là thú vui không thay đổi của ông suốt mấy chục năm cuối đời.
Những sáng sớm ấy, ông thường rủ rê con cháu đi theo, nhưng giờ đó còn quá sớm không ai đi được. Vì thế ông đơn độc ra đường, hễ uống xong ly cà phê là ông chuyển qua uống rượu và rong chơi khắp Sài Gòn bất kể mưa nắng. Ông đi bộ là chính, nhiều khi đi suốt ngày - nếu có về nhà cũng chỉ nghỉ chân một lát, sau đó lại tiếp tục ra khỏi nhà, là đà lãng đãng trên đường trong cơn nửa say nửa tỉnh. Khi nào về nhà, ông thường mang quà phân phát cho mấy cháu nhỏ trong nhà, cất những bài thơ đã làm, ăn qua loa vài miếng cơm, rồi... đi nữa! Nếp sinh hoạt đó cứ đều đặn lặp đi lặp lại cho đến khuya ông mới chịu dừng bước. Thông thường trước khi đi nghỉ, dầu nhâm nhi rượu trắng suốt ngày ông vẫn ngồi thiền khoảng một tiếng mới ngả lưng xuống giường. Còn như những lúc quá say thì "bạ đâu ông nằm đó", những lúc ấy gia đình phải ẵm ông vào phòng mới được.

* Trong thời biểu rong chơi đó, có khi nào thi sĩ Bùi Giáng phá lệ để ở nhà khóa cửa phòng văn không?
- Dĩ nhiên, những ngày đau ốm ông không đi đâu được nên phải ở nhà. Song ông không ở "phòng văn" mà treo võng giữa hai gốc cây ngoài sân để đu đưa "thưởng thức cơn sốt mùa hè" đang nhập vào cơ thể. Một điều khá đặc biệt nữa là sinh hoạt rong chơi của ông như được diễn ra theo một chu kỳ riêng. Nếu đi rong chơi 2 tháng, 2 tháng tiếp theo ông chỉ ở nhà, không bước chân ra đường và không nói một lời nào với bất kỳ ai, dù là người trong nhà. Ông chỉ gật đầu khi đồng ý và lắc đầu khi từ chối điều gì. Ông im lặng, lủi thủi chăm sóc cây cối trong vườn. Một bữa, ông lấy đá khoanh một khoảng đất nhỏ để trồng rau muống, rau lang. Trong vườn có nhiều cây ăn trái như mít, xoài, mãng cầu, vú sữa, đều được ông nâng niu, chăm sóc kỹ lưỡng. Những giờ "rảnh rỗi" ở nhà, không phiêu bồng phố thị, ông lại lục lọi quần áo rách ra để khâu vá, hoặc giặt giũ áo quần, sắp xếp lại căn phòng bừa bộn.
Ông rất thương những người bán ve chai, nên đi tới nơi nào ông cũng ngó quanh ngó quất xem có món nào người ta vứt đi để góp nhặt. Những thứ nào còn xài được, bán được, từ chai xì dầu đến miếng nhựa bên đường, ông đều lượm bỏ vào bao mang về nhà chất đó, đợi đến khi mấy cô mua ve chai đi qua nhà, ông gọi vào trân trọng đem ra tặng mấy cô ấy. Ông nói mấy cô ấy tuy số phận và công việc có cực nhọc, nhưng so với các nữ hoàng, các nàng công chúa, các tài tử xinê nổi tiếng như Marilyn Monroe, hoặc Brigitte Bardot, thì thân xác dung nhan có khác gì nhau?
Cái tâm bình đẳng nơi ông không chỉ đối với tài tử giai nhân và những người đẹp ve chai trẻ già bé lớn, mà dường như hết thảy ai ai ông cũng xem như nhau, không phân biệt thành phần, tuổi tác. Đối với ai, ông cũng xem là "ngẫu nhĩ tồn sinh" nhất là khi uống rượu như ông từng hét trước sân nhà: Rồi đây tôi sẽ nhớ nhung. Cái ly rượu đế vô cùng trần gian. Có người vô tình hỏi ông uống suốt ngày làm chi vậy, ông khoa tay đọc mấy câu: Bấy nay gặp gỡ cười chào. Con đâu có biết cái đầu tiên ông. Nghĩa là ông rất phiêu bồng. Đầu tiên rất mực cuối cùng ông điên...

* Như thế thì thi sĩ của chúng ta "điên rất là sáng suốt" chứ anh?
- Theo tôi, ông chỉ "điên" có lúc, có ngày... Mà thật ra, tôi nghĩ, trong thẳm sâu của đời sống thi ca và thực tế sinh hoạt thiền mỗi sáng mỗi tối của ông thì không thể nói là ông "điên" được. Là người sống gần gũi với ông từ năm 1985 cho đến khi ông qua đời, nên tôi biết nhiều chuyện riêng mà ông kể vào những lúc ngồi bên nhau và tôi rất quý trọng, rất thương ông.
Có một lần tôi hỏi ông: "Cháu thấy bác còn tỉnh táo và khôn hơn người ta cả trăm lần nhưng ai cũng nghĩ bác "điên", cháu thấy bác "giả bộ" hay thật"! Nghe vậy ông đáp: "Tao là con trai cả ở trong nhà, nhưng vì mẹ tao làm vợ thứ, nên tao trở thành con thứ sáu, gọi là Sáu Giáng. Tuy thế, vì tao là anh cả nên trong nhà từ chuyện nhỏ cho đến chuyện lớn, tụi nó đều bắt tao phải đứng ra giải quyết, nên chi thôi tao điên cho nhẹ người. Vì vô lẽ ăn rồi cứ đứng ra giải quyết ba chuyện trời ơi, đã điên thì làm sao mà đứng ra giải hòa cho được".
Nói thì nói thế, chứ ông "điên" vì mọi người chung quanh và vì thế giới này còn có hằng hà sa số người "quá tỉnh" trong giấc mộng kim tiền, danh vọng. Tôi đã nghiệm ra điều đó sau khi đọc trong những bài thơ để lại chưa in của ông có bài nhan đề là Tôi. Bài này ông nói về cái điên của mình: Tôi nay bảy mấy tuổi trời. Mà điên chín chục tuổi đời tôi điên. Lúc đầu dạo dưới mái hiên. Lúc nằm ngửa lúc nằm nghiêng ngủ vùi.
Cứ như bài ấy, ông bước ra đường phố, hoặc khi về nhà, ngâm nga ra vẻ điên, cười khóc ra vẻ mất hồn, nhưng có một con người mang "tâm thể" khác, một con người "không làm bạn với muôn pháp", vẫn từng phút từng giây ở trong ông và quan sát ông, nên ông đã tự viết về cái điên của mình như sau: Ngồi nhổm dậy, khóc sụt sùi. Trẻ con càng rũ rượi cười càng tăng. Rằng ông giả bộ đáng khen. Thật là giỏi lắm phải chăng già khùng? Qua những gì ông đã sống và tôi chứng kiến hằng ngày, cũng như qua những gì ông viết chưa in, còn để lại trong một valy đầy bản thảo, tôi có thể khẳng định rằng Bùi Giáng không quá điên như người đời vẫn nghĩ.

* Trong valy bản thảo chưa in đó, gia đình định tiếp tục giới thiệu xuất bản ra sao trong thời gian tới?
- Thời gian đến, nếu điều kiện cho phép, chúng tôi sẽ giới thiệu những di cảo còn lại, bao gồm nhiều thể loại, trong đó có thơ với các tập do ông đặt sẵn nhan đề, như: Xin quên quá khứ; Trúc Mai; Thơ điên Bùi Giáng; Uống rượu gió mây; Tâm sự tuổi già; Thơ minh họa, Thơ Bùi Giáng. Số thơ chưa đặt tựa của ông để lại còn rất nhiều... Mong rằng sau những tác phẩm mới được công bố, bạn đọc sẽ hiểu sâu thêm về ông - một thi sĩ tự nhận mình vĩnh viễn trung niên và rong chơi mãi mãi...

* Rất cám ơn anh.

Giao Hưởng

Tưởng niệm Bùi Giáng
Nhân kỷ niệm 10 năm ngày mất của thi sĩ Bùi Giáng (1998-2008), một triển lãm mang tên Mùa xuân đang đợi bước ai đi vào khai mạc lúc 9 giờ ngày 14.9 tại Trung tâm Văn hóa - Thể thao Q.Tân Bình (448 Hoàng Văn Thụ, TP.HCM). Triển lãm gồm 30 tác phẩm gồm tranh, tượng chân dung Bùi Giáng của họa sĩ Mai Tuấn, thư pháp trích thơ Bùi Giáng (Bùi Hiến viết), ảnh tư liệu về Bùi Giáng (của Đào Trung Phụng và Ngọc Duy). Cùng ngày, cùng giờ lễ tưởng niệm thi sĩ Bùi Giáng cũng diễn ra ở hai nơi: Nhà thờ tộc Bùi (ấp I, xã Vĩnh Lộc A, huyện Bình Chánh) dành cho gia quyến và ở nghĩa trang Gò Dưa dành cho các văn nghệ sĩ.
H.Đ.N

http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/200837/20080913212518.aspx

Thơ 1971

NGẤT NGƯỞNG BÊN TRỜI

Hồn ta đã mấy lần mây trắng
Phảng phất đời em trăm bến xưa
Hồn ta có một thời phiêu lãng
Trú thân buồn vương ngọn lưa thưa

Đến bên em ta già thêm chút
Cho đủ ngày vô vọng yêu ai
Đến bên em ta sầu thêm chút
Sầu hắt hiu xô mấy đời cây

Hỡi em sao mà ly rượu mặn
Uống chưa tàn ta muốn bay
Hỡi em sao mà ly rượu ấy
Hết một đời rồi thêm một đời say

Bên trời xuân bước ta chờ khách
Lạc mấy nghìn năm nhớ tới đây
Bên trời ta ngủ em đừng thức
Dễ một ngày vui tận ngất ngây



HỠI BÉ THƠ XUÂN

Chiều đã xuân như vết rượu hồng
Trên bàn tay ai đưa qua sông
Chim chết một ngày ngoài nội cỏ
Sớm mai thức dậy hót vang lừng
Tôi mơ là cánh chim cô độc
Trong vườn hoa ngủ rất thong dong
Tôi theo ai tới ngày vô tận
Thả một đời sau bên kia sông

Giấu trong môi hạt lệ đầu mùa
Ôi Phương của những ngày ly biệt
Cầm tay người nói mấy ngày xưa
Dưới nhà cũ một đêm tha thiết
Tôi mơ là lá của cây thu
Rơi một giờ không ai hay biết
Tâm hồn chờ giây phút hoang vu
Rừng mở cửa thơm giờ sinh tái

Em thân yêu ơi bước lại bên này
Nhìn mặt tôi dưới dòng nước biếc
Xuân của đòi như khói mây
Chiều nay bay qua trời rượu mật

TỪ HOÀI TẤN
(Ý Thức, Xuân Ất Hợi 1971)

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2008

Những bài sáu tám (4)

MỘT CHIỀU THU

Chiều thu ôi với chiều thu
Có em đi giữa sương mù cố hương
Sầu lòng vạn cổ tơ vương
Tình anh năm trước náu nương ngậm ngùi
Một chiều thu lỡ chiều thu
Mắt em có dõi chờ mưa thiên đường



KHI NGHE

Khi nghe rớt giọt mưa đầu
Mùa xưa đã tới tinh cầu cô đơn
Ngàn thu còn chút vấn vương
Hoa lừng khe suối lưng nương đồi chiều
Khi nghe trong gió tình yêu
Thì thầm nhẹ những ngày xiêu lạc lòng
Một mai ta buớc ngang đồng
Một mai ta ngủ giữa hồn cỏ cây
Khi nghe trong buổi cuối ngày
Mưa êm ái giọt đã đầy mương sâu



MƯA – KHI TRỞ VỀ

Tiếng mưa trên mái tôn – về
Đây là những tiếng u mê của đời
Tiếng mưa như có một lời
Yêu thương cũ đã xa rồi cỏ cây


Ta về còn chút thơ bay

Nghe hiu quạnh những ngày say lật hồn


QUÁN VẮNG

Trưa ngồi – nắng gió mông lung
Đời thưa phên liếp những trông cùng chờ
Tưởng ta vừa tới bến bờ
Nào hay chân vẫn dật dờ hư không
Đôi mắt em cửa vô cùng
Bàng hoàng là của một lần khép đi
Trưa ngồi – uống rượu sầu bi
Cầu xin cụ Nguyễn Du “chi” mấy dòng



THĂM MỘ THÂN PHỤ CHIỀU 25 TẾT

Quê người nấm đất che thân
Trăm năm ngọn cỏ khô vàng lắt lay
Tiền vàng bạc giấy lầu đài
Nén hương thắp tưởng những ngày còn không

(Nghĩa trang Tân Phú, Hậu Nghĩa)



GIÂY PHÚT BÊN NGƯỜI

Nắng xô qua ngọn ngách dừa
Chiều vàng ai bỏ quên bờ cỏ xanh
Tình về nẻo phố loanh quanh
Tóc ai vương xõa dưới ghềnh đá xa
Yêu người mấy độ ra hoa
Bạc tuần trăng khuyết luống tà mộng xưa
Nắng xô qua ngọn ngách dừa
Tình ru niềm nỗi đã vừa lòng ai ?



GỞI MỘT PHƯƠNG

Nhớ em như những ngày này
Mưa đầu trên phố sầu dày trên tay
Gởi vàng cho lá lìa cây
Gởi tình cho kẻ sắp bày chia xa
Mai kia mốt nọ cũng là
Nhớ ai ai nhớ chờ ai ai chờ



Dạ khúc tặng P. khi còn ở Blao

Đêm nằm nhớ mộng ngàn năm
Nẻo phường phố ấy mưa lầm lạc rơi
Đời vui chừng đó nụ cười
Cát vàng sa mạc nhớ vời biển xưa
Từng ngày thơm phấn hương đưa
Một mùa rơi rụng gió đùa lách lau

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2008

Những bài sáu tám (3)

KHI Ở NÚI VỀ ĐỒNG BẰNG

Về đây cõi quạnh hồn không
Que hương thắp với nỗi lòng tiếc thương
Trên vai dính bụi sa trường
Ngậm ngùi trông những phấn hương cuộc đời
Về đây câm bặt tiếng cười
Những con sóng biếc đã rời tuổi xuân
Ôi đường niên thiếu lầm than
So vai lệch với ngày mênh mang sầu
Về đây còn nỗi lo âu
Mai ta lại chiến trường sầu rã chân
Mai ta lại nhớ tình nhân
Những đêm núi trắng lệ dầm với sương
Mai ta …,thôi nghĩ thêm buồn


GIAO THỜI

Mái hiên động bóng trăng tà
Thư sinh ôm mớ sách và nghiên khô
Bút lông tuơ ngọn căm thù
Nương khuya nằm dáng nghìn thu cúi đầu
Mai chờ nhuộm lại tóc râu
Xuống đời chân thấp bạc mầu phù vân


HÃY CHO TÔI, RẤT NHIỀU LẦN

Hãy cho tôi tiếng âm thầm
Của nghìn năm nữa cung đàn hư không
Hãy cho tôi điệu muôn trùng
Của chìm khuất cõi mênh mông hận thù
Hãy cho tôi tới thiên thu
Của nhân gian đã mịt mù bể dâu
Hãy cho tôi khẽ nghiêng đầu
Chào thân thế mới thay mầu tử sinh


CHIỀU DỊU DÀNG

Chiều trên dốc núi người ngồi
Biển xưa vỗ dưới chân trời đá xanh
Trong môi êm giọt tan tành
Những ngày thu với muôn vàn lẻ loi

Chiều trong quán vắng người ngồi
Gió thiên sơ thổi xuống đời lạnh căm
Bỗng lòng heo hút trăm năm
Mưa chiêm bao dạt dào dâng nước về

Chiều hôn môi kẻ điên mê
Chiều bay lượn giữa người về hân hoan
Thôi em đừng nhớ trăng tàn
Yêu chiều, hãy hát lời vàng nhạc ru


MƯA THÁNG SÁU

Buồn tôi bước nhỏ qua đời
Cỏ lau xưa, hát xuống đồi lầm than
Chào em phơ phất bên ngàn
Mai chờ trăm nước dâng ngang rừng già
Bao giờ sương của bao la
Nở hoa dưới bóng trăng tà phù vân
Mưa qua, lòng mộng đêm gần
Có em một cõi, một lần hư không


TÌNH THÁNG BẨY

Anh chờ giữa nắng xuân xanh
Vai nghiêng áo lệch bên cành nhân sinh
Anh chờ giữa gió mông mênh
Tà xưa bóng ngã cuối ghềnh sương hôm
Mai, đem hồn mộng qua sông
Cười môi khẽ mở một dòng thơ bay


Từ Hoài Tấn