Thứ Năm, 26 tháng 3, 2009

Thơ NGUYỄN BẮC SƠN


Người hoa khôi áo rách

rồi một hôm gió bấc có ai ngờ
ai lãng đãng ngờ chi cơn gió bấc
cây bạch đàn trước cửa nhà em đang còn hay đã mất
sao anh hình dung như có vết thương
đang loang ra trong vũng nước vô thường
truyền tín hiệu đến ngậm ngùi vô tận
anh có nghe chuyện đời em lận đận
những chuyến đi buôn những chuyến xe đò
tiếng nói sau lưng lời chua chát nhỏ to
dòng lệ em khô nhưng vẫn là dòng lệ mặn
đã qua chưa ôi cái thời đăng đẳng
đứng bên kia sông cũng ngó thấy điêu tàn
băng giá chuyển mình băng giá mau tan
tiếc câu thơ anh không đủ làm cho đời em ấm cúng
tiếc loài người bày ra xích xiềng huyễn mộng
đến nỗi quên mình là hạt giống vô biên
câu chuyện tình như ngọn gió miên miên
thổi ấm Kinh Thi thổi lạnh hồn Kinh Dịch

Mùa thu đi ngang qua cây phong du

Khi nhớ mình, ta muốn ghé ta thăm
Ngôi nhà gần ngôi nhà xa vạn dặm
Con đường tình cờ cội nguồn sâu thẳm
Từ sinh cung của bà mẹ mênh mông
Ai xui ngôi nhà em cất bên kia sông
Khiến đời anh cứ mãi qua cầu cứ trèo lên dốc

Bầu trời quá cao phải chăng vì lòng mình quá thấp
Chiều mù sương vì tình yêu mù sương
Ai xui ngôi nhà em cất ở ngã tư đường
Khiến đời anh cứ ngập ngừng ba ngả
Con phố thân quen bất ngờ con phố lạ
Nơi hàng cây rụng tiếng tắc kè kêu
Nơi lầu cao khung cửa sổ đìu hiu
Soi thấp thoáng ngọn đèn hoa thiếu nữ
Những sợi tóc rụng trên chồng sách cũ
Vì thanh xuân theo nước lũ trường giang
Những chuyến xe đò đêm đêm băng ngang
Rớt tiếng động khơi nỗi sầu viễn xứ
Bầy chim én đã bắt đầu tư lự
Ngủ âm thầm trên những đường dây cao
Đi ngang qua, đi ngang qua, đi ngang qua

Đi ngang qua không dừng trong đời nhau
Hẹn gặp nhau ở nhất nguyên thế kỷ.

Nguyễn Bắc Sơn tự hoạ
ta sống đời như một kẻ nhàn du
trôi qua tháng, trôi qua ngày, trôi trên cuộc đời huyễn mộng
trôi từ chiếc nôi ra đến nấm mồ
trên trái đất có rừng gìa núi non cùng sông biển
trong Nguyễn Bắc Sơn có một kẻ làm thơ
kẻ làm thơ đôi khi biến thành du đãng
hoặc nhà thơ theo khí hậu từng mùa
bạn bè đã chia xa ta khề khà cùng sách vở
mất bảy năm trời ta hiểu Thích Ca
ôi nụ cười đã từng đêm mất ngủ
những ngày ăn gạo lứt muối mè chữa bệnh
tắm mình trong dòng triết học cực Ðông
những ngày xem Zen là lẽ sống
hạnh phúc về như nước lấp đầy sông
ta đổi mới ta nồng nàn sức sống
như mùa mưa phân phối ruộng đồng xanh
ta dự định gĩa từ vai khán gỉa
nối vòng tay vòng tay lớn Việt Nam

http://caothoaichau.blogspot.com

Cao Thoại Châu: Những điều nghe về hai Sơn

Cả hai Sơn tôi chỉ nghe, biết mà chưa quen- hiểu theo nghĩa giao du. Hai Sơn sống bão bùng mỗi Sơn một cách, nhưng cả hai đều là những cây đinh đóng vào thi ca, nhất là thi ca Sài Gòn trước 75. Hai Sơn khuấy động lao vun vút như mũi tên, còn tôi như con ốc thu mình trong vỏ, e lệ không muốn có mặt trong những sinh hoạt văn nghệ ngoài chuyện viết trong cô độcvì thế mà chúng tôi không tìm nhau ngoài đời. Nhưng nghe về hai Sơn thì nhiều.
Ngày còn nhỏ mới làm thơ, biết Sao Trên Rừng- một bút hiệu của Nguyễn Đức Sơn- mấy chục năm sau biết Sơn :núi”- một cách gọi của một số người viết ở Sài Gòn sau 75. Nhiều năm không gặp, khoảng 1990 tình cờ gặp tại một toà báo, Sơn “núi” cầm theo một sấp bài viết tay photocopy nhiều bản mang đi phát không cho anh em. Trong đó Sơn “chửi” tùm lum, có chỗ rất hách, có chỗ khá tục- y như cái tính anh thời trước. Lúc đó nghe anh em nói Sơn đưa gia đình vào tuốt một cái am ở Blao, sống cách biệt với xã hội về mọi thứ từ nhiều năm. Nghe vậy, khi gặp lại tôi hơi ngạc nhiên, đi vào núi xa thẳm mà sao vợ Sơn vẫn sinh nhiều con! Và sao những thông tin văn nghệ Sơn có được lại rất xác thực và cập nhật!
Nguyễn Bắc Sơn tôi cũng chỉ gặp một lần ở Phan Thiết năm 1995 khi Hội VHNT Long An đưa người ra giao lưu ngoài ấy. Sơn có vẻ e lệ, nói năng nhỏ nhẹ và dường như khiêm tốn.Quanh bàn nhậu, người ta giới thiệu tôi, Sơn mở to mắt nói “ Tổ sư Bồ Đề đấy”. Không hiểu anh nói như thế nghĩa là gi. Trong đôi mắt kỳ lạ của Sơn và trong không khí văn nghệ tỉnh lẻ đầy giáo điều, bó hẹp thời ấy, tôi đã mường tượng ra những gì Sơn đang trải qua.Từ đấy không gặp lại nữa, chỉ nghe khá nhiều tin về Sơn.
Cả hai Sơn đều náo động, chơi tận cùng, mỗi người theo cách riêng, nhưng thơ hai Sơn, với tôi đều là những phénomène ấn tượng

http://caothoaichau.blogspot.com

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2009

Thơ

TRONG CÔ ĐƠN


Những giấc mơ điên
Ngập ngụa
Bầy chim sẻ làm tình trên cột điện xám
Chiều lăn lộn bên mái hiên
Không có em ngồi đây buồn thấy mẹ

Mỗi ngày sự sống cất bước với tiếng gà gáy
Trong ngõ tối thâm vạt áo sáng người con gái có khuôn mặt bia đá
“Bóng tối chỉ là sự thiếu vắng của ánh sáng”
Albert Einstein
Nỗi buồn chỉ là sự thiếu vắng của niềm vui
Không có em
Còn giấc mơ điên
Ngày hai mặt
Tùy chọn

Lặng im ngoài trái đất này
Sự cô đơn sâu

TỪ HOÀI TẤN

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2009

NHỮNG NGÔI NHÀ THUÊ Ở ĐƯỜNG SỐ 37

Năm chin mươi tư tôi rời bỏ làng quê
Thuê một căn nhà ở đường số 37
Quận Tân Bình
Ngang ba mét dài năm mét
Chúng tôi có mười lăm mét vuông để sống và bày biện cuộc sống
Tủ giường bếp kệ sách
Không quên bàn thờ bố mẹ ở nơi trang trọng nhất
Chúng tôi ngày ngày ra vào như những chú ong thợ miệt mài
Tiếng cười đùa tiếng học bài tiếng la hét và hầu như lúc nào cũng có tiếng chửi lộn


Nơi có những người lớn vắng mặt suốt ngày
Chỉ gặp nhau vào buổi tối
Đám trẻ con lăn lóc ở con hẻm bề ngang hơn một thước
Vật lộn với trái banh nhựa


Chúng tôi sống lặng lẽ mơ ước trong gió bụi của khốn khổ
Hàng đêm nhìn lên khoảng trời xanh
Thì thầm cầu nguyện và mong đợi phép lạ


Thành phố chúng tôi sống
Hằng hà nhà cao tầng
Rất nhiều khu công nghiệp mở
Những con đường đất đỏ thay dần bằng nhựa bê tông
Và mỗi ngày đám dân đồng bằng đổ về tìm việc
Miếng đất nhỏ hẹp dần
Những ao rau muống được san lấp
Những khu mộ đào xới lên để di dời đi chỗ khác
Kẻ chết phải nhường chỗ cho người sống
Và mỗi người được chia mấy mét vuông để thở
Như cùng với sự sản sinh đồng thời là sự hủy diệt



Những ngôi nhà thuê lan dần với sự mở rộng thành phố
Nhiều quận huyện mới mở và phố phường mọc lên
Đát đai không tính thành sào mà được tính từng mét
Trái tim mọi người không còn chỗ cho sự nhân từ
Bạo lực của cuộc sống ngày đêm như con kinh đen chảy giữa lòng đô thị, cưu mang bã rác của trần gian
Tôi sống như tự vả vào miệng mình
Những lời dối trá về sự thật


Đến khi nào sẽ không còn sống ở những ngôi nhà thuê tăm tối ven kinh
Tôi sẽ thức suốt ánh sao khuya
Hy vọng như niềm vui trong những ngày cuối tháng


TỪ HOÀI TẤN
4.2000

ATAO - thơ VƯƠNG TỪ

Atao

thơ

hồi ức: trần thế châu

Quảng Đức 1989

Tựa

Ta bình sinh xin ăn thiếu bị

Hôn mê sâu trong hèm bã thị phi

Cảm duyên người cho cơm rượu tiện nghi

Còn tặng cả thêm thơ

Ngẫu hứng

Bèn dốc hết cuồng ngu

Kính cẩn mà bỡn hoa

Tạ lòng

Tưởng rằng thừa hứng

Dựa nương vần điệu

Duỗi tay phóng bút là xong

Nào ngờ chớp mắt đã qua đêm

Đuối sức

Rõ ràng bì bõm giữa bùn sâu

Thêm ngậm ngùi mà cười lớn

Văn chương dẫu ngang tầm thánh giải

Cũng chẳng đủ mua vui

May ra bằng bóng của trăng suông

Ngấn tích trong mộng

Hòa Khánh 1989

Trân Trọng

Vương Từ


Vịt

Như vịt nghe sấm

Chẳng thực chẳng mơ

Sấm chớp mây mưa

Trửng trơ đầu vịt

Tập

Kỳ diệu như nhiên

Tập tành sai thêm

Ngậm ngùi thiên cổ

Ơi thánh ơi hiền

Làm

Mịt mù thành trụ hoại không

Tha hồ xẻ núi lấp dòng sông xưa

Thói văn minh dám ai chừa ?

Núi xương sông máu còn lưa hãi hùng !

Thơ

Một nguồn không trước không sau

Mà chồi nụ nẩy mà cầu sang sông

Trăng soi sáng đáy bùn trong

Tồn sinh kỳ diệu là không nên trò

Ba láp

Cười mình ba láp làm sao

Khi say hụt đất vác sào quơ trăng

Dưới sông Lý Bạch la rằng

Ta ôm trăng những nghìn năm chớ đùa

Sao lục

Diệu pháp tám vạn tư

Ai ngờ chuyện thiếu dư

Cứ hỏi người sao lục

Ngoại lệ những thiền sư

Tặng

Thôi đừng chôm chỉa nữa

Cứ tha hồ nằm ngửa

Trời đất tặng một bầu

Thổ nạp cho thả cửa !

Vua

Những ông vua thuở trước

Bây giờ ở đâu ta

Sử xanh còn nguyên đấy

Có dám mà diễn ca ?

Lành

Dữ lành xin chớ biện phân

May ra còn có đôi phần tiện nghi

Âm dương máy tạo huyền vi

Nheo con mắt ngó có khi nghiêng trời

Vương

Cảm ứng dung thông rạng đức vương

Ngai vàng ấn tín loạn cương thường

Đáy bùn ngọc ẩn sen chồi nụ

Địa ngục đi lên há lạc đường

Chân dung vẽ bằng dao

Trương Thìn


Từ

Tỉnh say nào biết ai mình

Sức thừa đùa với lưu linh một từ

Tửu đức tụng sao ậm ừ

Sáng danh tửu đạo như chưa có người

Ta

Có ta trời đất mừng thay

Không ta tháng rộng năm dài mà chi

Đề huề tạo hóa ngôi chia

Ngọc châu xuống giá gánh về nặng vai

Vừa

Chuyển thân trong một tiếng vừa

Hồn nhiên lóng lặng như chưa có gì

Mà trăm ngàn kiếp qua đi

Không thừa không thiếu vừa khi chưa là

Mới

Càng thêm năm tháng càng thêm mới

Càng đắm trầm luân càng nhẹ ra

Cuộc đời muôn mặt không sống tới ?

Đâu chỉ mười phương giản dị là

Khảy mỏ

Vịt ơi khảy mỏ ra đi

Nhảy ngay xuống nước cần gì học bơi

Nhìn lên bờ thấy con người

Đứng đi quờ quạng khóc cười ngẩn ngơ

Thấy

Biết bao châu báu trong mơ

Chôn sâu vào mộng phòng hờ mai sau

Bán buôn thơ túi rượu bầu

Nửa lời ái ngại còn xao xuyến lòng

Một

Nói im thêm khéo điêu ngoa

Cước quyền dao súng cũng là du côn

Rượu tăm ta ướp xác hồn

Thiêu ta thơm cả càn khôn ai thèm

Màu

Trời trăng pha sắc đất dâng hương

Rau cháo ơn sâu đến dị thường

Thù tạc tro than cùng khói tỏa

Trời trăng pha sắc đất dâng hương

Xanh

Cát đằng tùng bá đua xanh

Lỡ từ phân định giới ranh cỏi bờ

Từ thiên tài đến ngu khờ

Ngo ngoe nhu cá trong lồng thương ơi

Xanh

Thương ai xám xanh

Những ngày thiếu đói

Có một trái lành

Chúa chưa hề nói

Ngây ngô

Ngây ngô hết khóc lại cười

Hết say lại xỉn cuộc đời ra chi

Ngỡ ngàng vương mối đại nghi

Thánh hiền quên mất những khi dại khờ

Có mà không phải chăng a

Hồn nhiên đáy nước trăng tà thảnh thơi

Ta ngang dọc giữa đất trời

Gặp em tươi khóc úa cười ngụy chưa

Ngông

Sống chết lòng quên đẹp nết ngông

Cười ta lẩm cẩm chửa nên khùng

Lỡ nghe Tiên Phật khua lời mộng

Chẳng kịp bưng tai mãi thẹn thùng

Nghênh

Sá gì nghiệp trước duyên sau

Sức tàn cạn hủ nghiêng bầu như chơi

Tìm chi góc biển chân trời

Long lanh nắng ủ sương mai bên hè

Bỗng

Đất im đợi giọt sấm xuân

Ta yên lòng đợi người câm ngỏ lời

Em về như ánh sao rơi

Rõ ra là đã thế rồi nhiên như

Vang

Ngôi Lời từ được tấn phong

Đã thành cá chậu chim lồng mua vui

Nghiến răng hay méo môi cười

Chắc chi khỏa lấp được vài âm u

Vang

Tỉnh say có khác chi mà

Tử sinh thiên cổ chưa qua ánh cười

Nhớ thầm vang một tiếng ơi

Mới hay không có chưa rồi ớ em

Chào anh

Chào nhau chưa kịp tròn lời

Nẻo về xuôi ngượi tơi bời biển dâu

Cạn tàu ráo máng chi nhau

Hò ơ tiếc sợi dây gàu tính sai

Thêm

Ngàn tay ngàn mắt không thêm

Vô tâm vô niệm chẳng nên ước nguyền

Ơi thuyền quyên hỡi thuyền quyên

Xem ta múa túy lúy quyền tỉnh queo

Xị

Xị là bản vị

Của giới lưu linh

Cân đo đong dếm

Rất mực siêu hình

Nữa

Từ đáy mộ sâu nhắm mắt nhìn

Trăm ngàn ảo ảnh rõ như in

Cỏ hoa tiếp cuộc tồn sinh nhé

Đành đoạn tay người trắng của tin

Đi

Mừng ai vũ trụ du hành

Riêng ta nửa bước đi quanh cũng lười

Mừng ai sinh tử qua rồi

Riêng ta cảm cúm lai rai sá gì

Chú

Nguồn thiêng vũ trụ mãi truyền

Chưa tương ưng chỉ não phiền mà thôi

Cây khô chú cũng nên chồi

Đôi bờ bên lở bên bồi bởi đâu

Kha kha

Kha kha vọng tiếng kha kha

Phải là tiếng Phật tiếng ma hú người

Phật ma khác giọng chung lời

Rạch ròi thỏa sức khóc cười kha kha

Đục

Tinh khô khí kiệt thần suy

Linh đơn diệu quyết ích gì cho ai

Còn lưa cái mặt xưa nay

Cần chi son phấn dồi mài mới xinh

Trong

Nhìn qua lưới chống bốn mươi

Thương em dẫu thấy mặt người rất vuông

Trăm ngàn năm một thoáng buồn

Chuông u minh lặng cõi nguồn chưa khơi

Lành

Buông dao là Phật dễ gì đâu

Khép mở tồn sinh mỗi nhiệm mầu

Ngán nỗi đầu thừa đuôi lại thẹo

Xị chai be hũ khác chi bầu


BẠT

Người xưa làm thơ cảm đến quỷ thần

Trời đất cùng thiên cổ

Tôi nay đọc lại những bài thơ tặng bạn già trong một cơn say càng thêm ái ngại, chẳng dám trao. Thoáng ngập ngừng mà đã năm năm.

Tập thơ này hoàn thành được là nhờ bạn tôi: Trần Thế Châu, đã không tiếc thời gian, tâm sức để chăm chút giúp tôi từng trang bản thảo, rồi đánh máy và đặt tên cho tập thơ.

Và lạ thay, ban tôi vốn chẳng mấy thích thơ

Mà lạ thật, có khi với cả chính mình

Lạ cả chân tay lẫn thịt da

Lạ ơi khuôn mặt tháng ngày qua

Bóng trăng ngày cũ còn in dấu

Chẳng nhớ thương chi lệ cứ nhòa

Tôi mãi lang thang, đi mãi mà không qua khỏi cái thương, cái nhớ, cái bóng của mình, trong niềm kinh dị rất đổi dịu dàng

Ô hô tận thế ngày hôm qua

Như mắt em tươi trong veo ra

Ta thấy bóng mình nhòa vách núi

Đỉnh trời sông biển dịu dàng xa

Ôi, biết mấy là trân trọng, tri ân.

Lầu Gió 19-05-1993

Vương Từ

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2009

Cao Thoại Châu: Mời Em Uống Rượu

Có những đêm trường gợi tiếc thương
Có ta lấy tóc đếm ưu phiền
Có ta nâng trái sầu chín rã
Có lệ ta hòa chung hơi men

Có mắt ta là ly rượu nhỏ
Có đời ta là quán cô hồn
Và có ta đang ngồi trong quán
Uống cho tàn cho mạt kiếp nhân sinh

Cũng có đau thương làm vui bạn nhỏ
Có hoang đàng tìm thấy giữa cơn say
Có tuyệt vọng trên vành ly rực sáng
Và có em buồn ta cõng trên vai

Có nắng chiều đang rơi ngoài bãi
Bãi nắng chiều xa không bóng người
Chứng kiến giờ ta lên cơn hấp hối

Ta đội nón đi mời em uống rượu
Cuộc tình sầu thôi hãy gác qua bên
Ta đâu có giận hờn chi cuộc sống
Dù thật tình buồn lắm phải không em

Ta là ly vậy mà em biết không
Ta là rượu vậy mà em biết không
Uống đi em bởi ly đã kề
Bởi ta buồn như một câu chuyện kể

Câu chuyện buồn kể giữa cơn say
Bởi lát đây mặt trời sẽ chết
Mặt trời chết ở nơi nào trong ta
Ta đã say làm sao biết được

Mùa đông về không chỗ dung thân
Ta sẽ đứng run trong giá lạnh
Dáng bơ vơ như kẻ thất tình
Và thấy em như bờ dốc đứng
Ta chiếc xe đò nổ bánh bơ vơ

Ta đã cố nài xin vậy em hãy uống
Chất men đời làm cháy mắt ta xanh
Rượu đắng cay hay chén vàng tê tái
Em chối từ ta biết nói sao hơn

Em không uống nên có ta lẻ bạn
Vòng tay ôm hồ rượu thấy mênh mông
Rượu đã hết hay mắt ta vừa cạn
Mà hồn ta rung chuyển tang thương


Thôi giã biệt và xin chào bạn nhỏ
Ta tủi hờn bóp nát chiếc ly không
Và ta tưởng chính mình vừa vỡ
Quán cô hồn ngủ trọ khách cô đơn

Có ta trong một toa tàu trắng
Tỉnh rượu nằm nô giỡn một mình
Có em còn đứng sau khung kính
Có nỗi buồn gửi một toa riêng
Saigon 1969

Thơ Từ Hoài Tấn

GỬI NGƯỜI EM SÔNG HƯƠNG


Một mùa nghe mưa trên mái lá
Chiều nhỏ tiếng chuông buồn đỏ gay
Hỡi cô em đã thành qúa khứ
Có biết lòng ta ngây lệ say

Lá biếc hôn cành hoa thắm mộng
Những ngày mây bỏ lạc xa ngàn
Em tới bên hồn thơm hương sớm
Mười năm nghe vỡ những mùa sang

Em tớí như xuân vừa thoáng động
Hãy yêu người một thuở vào xuân
Sông có sầu dâng cơn lệ đỏ
Hãy chờ xuân muôn ánh lời vàng

Hỡi cô em đã thành qúa khứ
Tiếng hát còn buồn trong nhạt phai
Mời em hư ảo lời vui của
Ngày chia xa bóng nhạt sông dài