Thứ Năm, 10 tháng 6, 2010

ĐÊM THƠ GIỚI THIỆU TÁC PHẨM 1000 NHÀ THƠ HUẾ ĐƯƠNG THỜI


Thơ ca lên ngôi


Từ trước Festival Huế 2010, hàng trăm nhà thơ đã tụ hội về Huế. Trong khuôn khổ festival, có ít nhất tới 5 diễn đàn, hội thảo, trình diễn và giới thiệu thơ, cuộc nào cũng thu hút đông người tham dự.
Cuộc thứ nhất do nhóm sưu tập biên soạn 1.000 nhà thơ Huế đương thời tổ chức ra mắt tập thứ 3 (lúc 19 giờ ngày 6.6, tại Phương Nam Books, 15 Lê Lợi, TP Huế).

Vượt qua tất cả những gièm pha, cuộc chơi tao nhã của những người yêu thơ vẫn đều đặn song hành cùng festival. Và bây giờ tập 3 đã ra mắt đúng hẹn tại Festival Huế 2010, hoàn thành con số hơn 1.000 tác giả, hướng đến Đại lễ 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội.

Cuộc thứ hai là Không gian thơ Bảo Cường tổ chức ngay tại vườn nhà của nhà thơ (số 310 Nguyễn Sinh Cung, Vỹ Dạ, TP Huế), được Hội Nhà văn Thừa Thiên - Huế bảo trợ. Người nghệ sĩ quê gốc chiến khu Dương Hòa (thị xã Hương Thủy, Thừa Thiên - Huế) sau hơn 40 năm lưu lạc xứ người, năm nào festival cũng về Huế. Thơ của anh mộc mạc chân chất, được đông đảo bạn bè, người yêu thơ trân trọng vì lòng tâm huyết với quê hương, như một bài thơ anh viết: “Tấm lòng kẻ ở phương xa/Tìm về quê mẹ, chút quà nhỏ nhoi”. Ở đó, người ta thấy có mặt các nhà thơ tên tuổi như Nguyễn Khoa Điềm, Trần Vàng Sao, Võ Quê, Nguyễn Miên Thảo, nhà văn Trần Thùy Mai, nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên, cùng các nhà thơ trẻ Huế như Phạm Nguyên Tường, Đông Hà, Lãm Thắng...

Cuộc thứ ba là tọa đàm Thơ đến từ đâu? diễn ra chiều 6.6, tại Tạp chí Sông Hương, số 5 Phạm Hồng Thái, TP Huế. Với cách đặt vấn đề gợi mở, diễn đàn thơ cũng đã sôi động với hàng trăm ý kiến của các nhà thơ, nhà phê bình và người yêu thơ.Tối 6.6, tại Công viên 3 Tháng 2 trước trường ĐH Sư phạm Huế, cũng đã diễn ra cuộc trình diễn thơ của các tác giả 3 miền. Ở đó có nhiều hình thức trình diễn: ngâm thơ, họa thơ, thư pháp thơ, thơ phổ nhạc...


Bùi Ngọc Long.(TNO)

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010

1000 Nhà thơ Huế đương thời - tập 3


1000 NHÀ THƠ HUẾ ĐƯƠNG THỜI
CUỐN 3
( Sưu tầm & Tuyển chọn )
Chủ biên
CAO HUY KHANH – VIÊM TỊNH - NGUYỄN MIÊN THẢO

Với sự cộng tác :
PHAN HỮU DẬT * TRẦN PHƯƠNG TRÀ * VÕ THỊ XUÂN HÀ
(Hà Nội)
TỪ HOÀI TẤN * NGUYỄN ĐỨC NHUẦN * VĂN VIẾT LỘC *TRẦN DZẠ LỮ
(Tp. Hồ Chí Minh)
LƯƠNG TÚY VÂN
(Đồng Nai)
NGUYỄN MAN KIM
(Buôn Ma Thuột)
NGUYỄN THƯỢNG HIỀN * LÊ NGỌC THUẬN * NGÀN THƯƠNG * NGUYỄN THIỀN NGHI * BẠCH LÊ QUANG * NGÔ THIÊN THU * CHÂU THU HÀ * VÕ THỊ QUỲNH * NGUYỄN NGỌC TẤT * NGUYỄN PHÚC VĨNH THỌ * XUÂN DÂN * CAO ĐĂNG NGỌC PHƯỢNG * NGUYỄN NỮ ÁNH HỒNG * LÊ ĐÌNH DŨNG * LÊ CÔNG HOÀNG
(Huế)

Nhà thơ Huế trải lòng nhân mùa Festival
Thất Sơn

Độc giả có dịp gặp gỡ những nhà thơ trực tiếp biên soạn tập '1000 nhà thơ Huế đương thời' như: Cao Huy Khanh, Viêm Tịnh, Nguyễn Miên Thảo... và nghe các thi sĩ trải lòng về công việc sáng tác.
Đêm thơ giới thiệu tác phẩm 1000 nhà thơ Huế đương thời diễn ra vào 19h ngày 6/6.
Tập thơ tuyển chọn các sáng tác tiêu biểu của nhà thơ Huế đương thời.
Tác phẩm 1000 nhà thơ Huế đương thời tập 1, tập 2 đã ra mắt trong dịp Festival Huế 2006 và 2008. Năm nay, tập thứ ba của bộ thơ này xuất bản vào đầu tháng 6, góp một phần vào các hoạt động ở sân thơ cùng với chuỗi sự kiện văn hóa nghệ thuật của Festival Huế 2010.
Trong đêm giới thiệu tác phẩm 1000 nhà thơ Huế đương thời, các nhà thơ trải lòng với khán giả về những cảm xúc khi sáng tác và còn trực tiếp ngâm những tác phẩm của mình. Ngoài ra, khán giả còn được mời lên ngâm thơ cùng với các thi sĩ để tạo nên sự cộng hưởng thú vị trong thưởng thức thơ ca.
Bên cạnh đó, nhân dịp sinh nhật 3 tuổi của báo Áo Trắng, văn phòng đại diện của báo này tại Huế phối hợp cùng công ty văn hóa Phương Nam tổ chức buổi giao lưu giữa cộng tác viên Áo Trắng với các nhà văn.
Đây là dịp để khán giả giao lưu và gặp gỡ các nhà văn, nhà thơ Nguyễn Đông Thức, Đoàn Thạch Biền, Lê Minh Quốc, Trần Thùy Mai. Cuộc hội ngộ giữa các nhà thơ, nhà văn nổi tiếng hai miền Trung, Nam này diễn ra vào 16h ngày 5/6.
Các hoạt động trên do Trung tâm văn hóa Phương Nam ở Huế tổ chức. Trung tâm văn hóa này sẽ khai trương tại số 15, Lê Lợi, thành phố Huế, vào ngày 4/6.
Festival Huế 2010 mang chủ đề “Di sản văn hóa với hội nhập và phát triển", diễn ra từ ngày 5 đến 13/6.

http://evan.vnexpress.net/News/Tin-tuc/

Thứ Ba, 1 tháng 6, 2010

Ra đi từ trạm cuối văn chương


NHÀ VĂN NGUYỄN KHƯƠNG BÌNH:
Ra đi từ trạm cuối văn chương

(TT&VH) - Cuộc đời Nguyễn Khương Bình có thể phác họa sơ qua như sau: Lúc nhỏ, ở quê nhà; thời trai trẻ: đi bộ đội; sau 30 tuổi: làm báo ở TP.HCM; sau 45 tuổi: làm xuất bản và trở lại với văn chương. Văn chương là trạm cuối của một đời lao đao, ít niềm vui.

Nguyễn Khương Bình (tháng 5/2010). Ảnh: T.H.D.
Làm thơ từ rất sớm, in rải rác đây đó. Năm 2007, anh có thơ in chung với Nguyễn Thành Nhân, Trương Đạm Thủy, Vương Kiều trong tập Chia tay mùa Hạ (NXB Lao động).
Năm 2009, khi lâm bệnh hiểm nghèo, anh gom góp những truyện ngắn cũng đã viết từ lâu, in thành tập Khóc chẳng để làm gì (NXB Lao động).
Gần đây nhất, quý 2/2010, những bài thơ mới viết của anh cũng góp mặt trong tập thơ Bông & giấy (NXB Lao động), tuyển của 30 tác giả hôm nay.
Cũng trong quý 2/2010, Nguyễn Khương Bình là người biên tập tuyển thơ tân hình thức (new formalism) đầu tiên của Việt Nam, dày 280 trang, gồm 22 tác giả.
Trong bài thơ Rồi sẽ một ngày, viết giữa hai cơn đau, Nguyễn Khương Bình khá bình thản khi nhìn mình, nhìn đời: "Biết rằng tử sinh là chuyện bình thường/ Nhưng một ngày sẽ không còn tôi ngồi đây/ Bạn bè ta có thể nhiều người cũng không còn ngồi đây/ Ngọn gió hoang vu phơ phất buồn tênh/ Một ngày như thế bình thường mà em/ Như một lần ghé lại rồi đi - một đời người/ Có gì đâu/ Rồi sẽ một ngày".

Nay thì cái ngày ấy đã đến với anh, lúc 13h30 ngày 31/5, tại một bệnh viện ở TP.HCM, gia đình và bạn bè văn nghệ đưa anh về quê nhà yên nghỉ. Làng Đại Bường quê anh rất đặc biệt và thơ mộng, nổi tiếng vì du lịch; một cù lao lưng dựa núi, được bao bọc bởi sông Thu Bồn, suốt thời chiến tranh chẳng ai chết vì bom đạn; ngày nay trái cây bốn mùa trĩu quả, trong đó có những loại ‘đặc chủng’ của miệt vườn Nam bộ như xoài, sầu riêng, măng cụt, chôm chôm... Mảnh đất ấy đang đón anh về an nghỉ.

Văn Bảy

Nguyễn Khương Bình (10/4/1960- 31/5/2010)
tên thật là Nguyễn Ngà, quê ở làng Đại Bình (còn gọi Đại Bường), xã Quế Trung, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam. Anh là đại diện chi nhánh phía Nam của NXB Lao động.

Nhà thơ Nguyễn Khương Bình đã từ trần

Do bệnh nặng, Nhà thơ Nguyễn Khương Bình đã từ trần lúc 13 giờ 30 ngày 31 tháng 5 năm 2010 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Hiện di hài của anh đã đưa về nhà người thân gần Nhà thờ Trung Chánh, đường Nguyễn ảnh Thủ, quận 12. Tối nay liệm khỏang 20 giờ,sau đó gia đình đưa về quê ngay trong tối nay 31/5/2010).

Nhà thơ Nguyễn Khương Bình tên thật Nguyễn Ngà sinh năm 1960,
Làm việc tại Nhà xuất bản Lao Động (Phía Nam).

quê Làng Đại Bình, Xã Trung Phước, Huyện Nông Sơn, Tỉnh Quảng Nam,hưởng dương 51 tuổi

Thành kính chia buồn cùng gia đình nhà thơ Nguyễn Khương Bình và quí quyến. Xin cầu chúc hương hồn anh sớm về chốn vĩnh hằng.

Một số thi hữu báo tin và cùng chia buồn:
Phạm Chu Sa ,Ngô Nguyên Nghiễm, Vũ Trọng Quang,Huỳnh Thuý Kiều ,Bảo Cường ,Trần Hữu ,Dũng,Nguyễn Hoà (vcv),Cao Quảng Văn,Nhật Quỳnh,Nguyễn Đình Phư,Chiêu Anh Nguyễn,Phan Trung Thành, Đoàn Vị Thượng, Nguyễn Đông Phương, Nguyễn Đình Bổn, Nguyễn Hữu Hồng Minh, Nguyễn Tam Phù Sa,Trương Văn Dân, Vương Kiều, Trần Áng Sơn, Văn Viết Lộc, Nguyễn Miên Thảo, Từ Hoài Tấn ...


(Tin: P. Trung Thành)

Rồi sẽ một ngày

Tặng : Hùng

Rồi sẽ một ngày tôi không còn ngồi đây
Em nghĩ gì về ngọn nắng trên kia
Nắng vàng tươi trên lá xanh
Hồn tôi đậu ở đó

Rồi sẽ một ngày em chưa về dù đúng ngọ
Mặt trời dường như dừng lại
Như níu kéo chút gì của quá khứ
Thói quen-ngọn gió-chỗ ngồi-tình yêu

Rồi sẽ một ngày em thôi không còn do dự
Đứng lên ra về có chờ đợi gì đâu
Đứng lên về nhanh không khéo em khóc
Khoảng trống vắng như sa mạc

Biết rằng tử sinh là chuyện bình thường
Nhưng một ngày sẽ không còn tôi ngồi đây
Bạn bè ta có thể nhiều người cũng không còn ngồi đây
Ngọn gió hoang vu phơ phất buồn tênh

Một ngày như thế bình thường mà em
Như một lần ghé lại rồi đi-một đời người
Có gì đâu
Rồi sẽ một ngày

NGUYỄN KHƯƠNG BÌNH
20/3/2010


Một người vừa bay qua ánh sáng

CHIÊU ANH NGUYỄN

Cho KB

Những người bạn nói cười
Những buổi sáng líu ríu niềm vui
Li café sóng sánh
Gói thuốc truyền tay
Cười bằng mắt
Chiếc bàn nhựa quay quần
Chia từng câu chuyện
Nối từng vòng tay
Có anh có tôi có những con ngừoi trẻ thơ đến vô cùng kì lạ
Những câu chuyện nối dài đến vạn buổi sáng
Đến sáng nay…
Tin nhắn sau cùng là một tin vui
Anh mạnh mẽ đến tận khi tàn lụi
Sáng mai ..sáng mốt…và những sáng nào tôi không còn biết
Chỗ anh ngồi sẽ trống
Cái đập tay đắc ý khi kết thúc một truyện cười nho nhỏ
Sẽ vắng …
Từng người bỏ nhau đi
Nở nụ cừoi tiễn biệt
Những con ngừoi vẫn mãi trẻ thơ hiền hòa như tôi từng gặp
Sẽ chấp chới bay về nơi ánh sáng
Và mỉm cười thanh thản

SG 31-05-2010


Nguồn : Vanchuongviet.org

Thứ Bảy, 29 tháng 5, 2010

Trò chuyện với nhà phê bình Nguyễn Hòa

Quá nhiều cây bút trẻ đang sản xuất fastfood
(Phong Điệp trò chuyện cùng nhà phê bình Nguyễn Hòa)


Sự quá đà của PR đã và đang đẩy tới tình trạng loạn chuẩn trong việc đánh giá tác phẩm văn học mới xuất bản. Một cuốn sách ra đời kèm theo một buổi ra mắt long trọng hôm trước, y như rằng hôm sau báo chí la liệt bài giới thiệu giống hệt nhau từ câu chữ đến chấm phảy, chỉ vì người ta cùng viết dựa theo “thông cáo báo chí”, hoặc tác giả diễn giải như thế nào thì nói theo thế ấy.
- Sự im ắng của anh trên văn đàn lâu nay, có thể giải thích như thế nào nhỉ?

Tôi vẫn làm việc, vẫn đọc, vẫn quan tâm đến những gì tôi vốn quan tâm. Chỉ có điều là tôi ít viết, chủ yếu do bận làm báo, và đôi khi vì... lười. Hình như vào lúc tuổi tác đã kha khá, tôi cũng có dấu hiệu suy giảm nhiệt huyết nghề nghiệp; dù gần đây, tôi vẫn được một người bạn xếp vào nhóm cây bút “lý luận, phê bình trẻ”!

- Sở dĩ tôi đặt câu hỏi như vậy bởi lẽ lâu nay nhiều người vẫn đánh giá anh là một nhà phê bình “xung kích”, bởi tinh thần “nhập cuộc” của anh với đời sống văn học nước nhà. Phải chăng anh không còn quan tâm đến văn học nữa, đặc biệt là văn học trẻ?

Được đánh giá là “xung kích” cũng chẳng thú vị lắm đâu. Về nghề nghiệp, hăng hái nhập cuộc là luôn có khả năng “dính đạn”. Mà thời buổi này, “đạn sạch” thì ít, “đạn bẩn” thì nhiều, đại loại như gièm pha, xiên xẹo, “ném đá giấu tay”. Vừa rồi, có một ông gặp tôi góp ý rất chân thành: “Chú đánh ghê quá, viết gì thì cũng để anh em người ta còn viết tiếp chứ!”. Tôi hỏi lại: “Bác đọc em viết cái gì mà nói em đánh?”, ông ta ấm ứ không trả lời được, rồi bảo: “Nghe người ta nói thế!”. Tuy vậy, tôi vẫn quan tâm tới văn học, có điều là lâu nay tôi hay ngẫm ngợi, mà viết từ sự ngẫm ngợi thì khó nhanh chóng, khó cập nhật, khó “xung kích”...

- Theo anh, văn học trẻ hiện nay đang nghỉ giải lao, đang tụt lùi hay đang phát triển?

Từ việc đọc và đánh giá, tôi cho rằng, văn học của những người viết trẻ đang dậm chân tại chỗ, và nhìn chung, văn học Việt Nam cũng vậy. Báo chí đã và đang trở thành bệ phóng cho mọi loại tác phẩm nghệ thuật, từ nhếch nhác đến tầm tầm; và dường như nhiều người trong chúng ta cũng bằng lòng với tình trạng ấy? Hàng chục năm nay, thi thoảng lại thấy các gương mặt văn chương mới xuất hiện, rồi một số bỗng dưng mất hút, một số không mất hút thì hầu như... đi ngang, vì không thấy họ viết được cái gì khả dĩ hơn cái đã có. Nếu được phép ví người viết văn giống như người đầu bếp, tôi liên tưởng tới tình trạng quá nhiều cây bút trẻ ở Việt Nam đang sản xuất fastfood hơn là chế biến tinh xảo, kỹ lưỡng để làm ra món ăn buộc thực khách phải nhớ.

- Sự khác biệt lớn nhất giữa các tác giả thế hệ 7X và 8X là gì, theo đánh giá của anh?

Tôi không thích ứng với cách phân chia X X, vì với tôi, già hay trẻ thì vẫn là người viết văn, và văn học có tiêu chí chung để đánh giá mọi tác phẩm, bất kể tác giả là người trẻ hay người già. GS Ngô Bảo Châu sinh năm 1972, có thấy ai gọi anh là “nhà khoa học 7X” đâu? Tôi coi cách phân chia X X là một “giả vấn đề” hơn là thực tế văn học, và đôi khi còn được sử dụng để biện hộ cho sự hời hợt, nông cạn hoặc phát ngôn ngông nghênh của vài người viết trẻ. Tham gia sáng tạo văn học, mọi người đều bình đẳng và cần chấp nhận “luật chơi” chung, không có “luật chơi” nào chỉ dành riêng cho người trẻ hay người già. Do vậy, tôi không quan tâm đến sự khác biệt giữa họ, mà quan tâm tới hạn chế chung, mà hầu như ai cũng có. Đó là sự thiếu thốn, hỗng huễnh của “phông” văn hóa, là sự trải nghiệm nghèo nàn, là sự lấn lướt của cố gắng ngoài văn chương để khẳng định, hơn là nghĩ đến hình ảnh, dấu ấn tác phẩm trước đồng nghiệp và công chúng. Muốn biết một số người viết văn trẻ là ai, cứ theo họ đến các “bãi bia” và chịu khó ngồi nghe sẽ thấy họ đích thị là tín đồ Narcissisme, vì họ say mê bản thân đến mức thái quá. Họ văng tục. Họ gọi người viết văn khác là thằng là con, bất kể già trẻ. Họ chê văn ông này, bỉ beo thơ bà kia. Họ làm như giải Noben đã ở trong tầm tay. Tôi không đặt tương lai văn học nước nhà vào các cây bút như vậy, vì tôi nghĩ, người viết văn là người sáng tạo văn hóa.

- Tác giả trẻ nào hiện nay khiến anh quan tâm, thích thú?

Tôi chú ý đọc tác phẩm của khá nhiều tác giả trẻ, như: Nguyễn Ngọc Tư, Đỗ Bích Thúy, Nguyễn Đình Tú, Đỗ Tiến Thụy, Dương Bình Nguyên, Di Li, Trần Nhã Thụy, Đoàn Văn Mật, Trang Thanh, Lê Vĩnh Tài... Thơ của nhà thư pháp trẻ Trần Trọng Dương tôi cũng đọc. À, phải kể cả... Phong Điệp nữa chứ. Tôi đọc và lý giải từ góc nhìn của tôi, cố gắng không để bị ảnh hưởng từ người khác. Riêng tác phẩm của một nhà thơ nữ trẻ thì càng gần đây tôi càng ít đọc, thậm chí còn quyết định không đọc nữa. Vì tác giả này liên tục “tra tấn” tôi bằng tin nhắn quảng bá từ việc cô mới tái xuất trên thi đàn tới mới đăng thơ ở báo này báo kia. Đến khi cô ta đăng một bài báo con con cũng nhắn tin phải đọc ngay thì tôi không còn chịu nổi, phải nhắn để “xin tha”. Cô ấy trả lời: nhắn để báo cho biết cô ấy vẫn lao động. Khổ quá, mọi người lương thiện ai mà chẳng lao động, có gì đáng khoe. Còn thơ thì “hữu xạ tự nhiên hương”, sao phải chờ nhắc nhở thì mới đọc. Tương tự như thế, tôi lấy làm khôi hài khi mỗi dịp hội họp nào đó lại gặp một nữ nhà thơ phấn son nhòe nhoẹt, xúng xính áo váy dân tộc, líu lo như người trên núi xuống đồng bằng. Hội họp xong, váy áo mất tiêu, thay thế bằng quần bò áo “phông” và líu lo như người đồng bằng lên núi! Sự kệch cỡm, lố lăng, các trò diễn và cả “cái giả” nữa, đang làm đảo lộn một số giá trị văn hóa của đất nước này, văn chương cũng không phải là trường hợp ngoại lệ.

- Anh từng phát biểu rằng, nếu chỉ có sách giải trí thì “một nền văn học đang đi trên con đường tự sát”. Hiện nay có những thái cực khác nhau thế này: có người bảo “sách của tôi không phải là sách giải trí, đó là văn chương nghiêm túc”. Có người lại bảo “ờ, sách của tôi là giải trí, thì đã sao”. Vậy cần nhìn nhận thế nào về cái gọi là “sách giải trí”, thưa anh?

Rất ít khi tôi tin vào việc tác giả tự định tính tác phẩm của mình. Tác giả viết nghiêm túc hay không thì sau khi ra đời, tác phẩm vẫn có đời sống riêng của nó; nên dẫu có muốn, tác giả cũng không thể quyết định người đọc phải coi tác phẩm là thế này chứ không phải thế kia. Cuộc sống hối hả, tất bật, tác phẩm giúp một số người đọc thảnh thơi đầu óc thì cũng tốt, nhưng nếu văn học chỉ có thế thì cũng chán, văn học đích thực phải hướng tới những điều lớn hơn sự thảnh thơi. Văn chương nghiêm túc sẽ tồn tại cùng thời gian. Còn tác phẩm chỉ rổn rảng lúc mới ra đời, đến tháng sau chẳng còn ai nhớ, thì tác giả nên xem lại các tiêu chí xác định thế nào là văn chương nghiêm túc.

- Theo dõi đời sống văn học thời gian qua tôi thấy sự PR thái quá đang làm nhiễu đời sống văn học của chúng ta đến mức đáng báo động. Nhiều nhà báo chẳng buồn đọc tác phẩm, học viết tin bài theo bản PR của đơn vị xuất bản. Anh nhận xét thế nào về tình trạng này?

Bạn nói rất đúng. Sự quá đà của PR đã và đang đẩy tới tình trạng loạn chuẩn trong việc đánh giá tác phẩm văn học mới xuất bản. Một cuốn sách ra đời kèm theo một buổi ra mắt long trọng hôm trước, y như rằng hôm sau báo chí la liệt bài giới thiệu giống hệt nhau từ câu chữ đến chấm phảy, chỉ vì người ta cùng viết dựa theo “thông cáo báo chí”, hoặc tác giả diễn giải như thế nào thì nói theo thế ấy. Tại một số buổi ra mắt còn khiếp hơn, cử tọa không tiếc lời tâng bốc, cứ như tuyệt phẩm. Có mặt ở đấy, tôi thường quan sát chứ không nói gì, vì e điều tôi nói ra sẽ làm “bữa tiệc tụng ca” mất ngon! Đôi khi nhìn tác giả nói cười oang oang, đi ra đi vào đầy vẻ tự mãn, mà thấy tội nghiệp. Đôi khi ngồi nghe mấy bác cao niên “hát tụng ca” tặng tác giả - tác phẩm mà thấy buồn. Không biết sau vài ngày rộn ràng rồi lại trở về với “chiếc máng của vợ ông lão đánh cá”, họ sẽ hụt hẫng như thế nào. Sự háo danh đang làm nhiều người trong chúng ta loáng quáng về màu sắc. Sự nghiệp văn học của mỗi người là một hành trình dài hơi và đầy nhọc nhằn, đừng vội sớm thỏa mãn.

- Sau Bàn phím và... “cây búa”!, bạn đọc chờ tiếp một cuốn kiểu “quả tạ” tiếp theo đó. Thực hư thế nào, anh tiết lộ cho bạn đọc biết được không?

Cuốn Bàn phím và... “cây búa”! xuất bản năm 2008 là tập 1, tôi đã hoàn tất bốn bản thảo nữa để có Bàn phím và... “cây búa”! các tập 2, 3, 4, 5. Lẽ ra đã xuất bản rồi, nhưng vì một vài lý do nên tôi “câu dầm”! Dự định sẽ là série gồm bảy tập, kích thước và bìa giữ nguyên như họa sĩ Phạm Tuấn trình bày, nhưng từng tập có thay đổi về màu sắc. Những tập tiếp theo liệu có phải là “quả tạ” hay không là tùy thuộc vào bạn đọc, tôi không thể quyết định. Tuy nhiên, chắc cũng sẽ được để ý, ít nhất cũng là từ cách tiếp cận, cách đánh giá và cách viết của tôi.

- Xin hỏi, chuyên luận Chuyển dịch văn hóa và cuộc khủng hoảng lựa chọn mà anh dự định ra mắt có “chống chỉ định” gì không ạ?

Đó là chuyên luận tôi viết về văn hóa, nên văn chương - nghệ thuật chỉ giữ một phần nhỏ. Nghề nghiệp ban đầu của tôi là văn hóa học, nên dù có hơn hai chục năm chú tâm với văn học, tôi vẫn bị nghề cũ ám ảnh. Văn hóa học cho phép tôi nhìn nhận vấn đề trên bình diện rộng hơn và bản chất hơn. Trong chuyên luận, tôi định nghĩa, sử dụng khái niệm “khủng hoảng lựa chọn” để khảo sát văn hóa, trong đó có văn học. Theo đánh giá của tôi, văn học chúng ta đang lâm vào tình trạng khủng hoảng lựa chọn, với cả người sáng tác lẫn người đọc. Còn chuyện “chống chỉ định”, chắc là cũng có đấy. Cái “tạng” của tôi thế rồi, có muốn cũng khó sửa!

Bài đã đăng VNT

Phongdiep.net

Thứ Sáu, 28 tháng 5, 2010

Thơ Võ Công Liêm


ĐÔNG PHƯƠNG HÀNH


con đường ngút ngàn xa

tôi người cô độc

du thân dặm trường ngủ trọ dọc đường mây

mưa sông Hương thổn thức

ngụm chén hổ phách tàn

đông phương hành!

đông phương

khao khát một mùa trăng phiêu lãng

mái tây hiên trắng đầu nghiêng cánh núi

ta hụp lặn giữa biển đời vô ngại

tìm thấy em tim nhẹ dạ vô biên

trong cơn mê

trăng xuôi mái đẩy

mộng ban sơ đâu còn nữa

hởi bờ lau sậy xin yên nằm

con đường ngút ngàn xa

ngụm chén hổ phách tàn

ta hụp lặn giữa biển đời vô ngại

trong cơn mê

đánh thức người cô độc

hồn đông phương đâu rồi ?


(23 tháng giêng canh dần 2010)

Thứ Tư, 26 tháng 5, 2010

Lục bát Hoàng Lộc


CÒN LẠI CÂU THƠ


đã không còn của nhau rồi
biển xanh có phải đã đồi nương kia ?
em đi không thể còn về
anh đi không thể còn nghe xế tà

em rồi em sẽ người ta
còn anh thì đã quê nhà mù tăm
nhớ nhau đụng mối đau lòng
có khi đời cạn nhánh sông lạc loài

đã không ngừng kịp tàn phai
chỉ câu thơ rớt bên ngoài thời gian ?


Hoàng Lộc
5-2010