Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

tình duyên tôi



Yêu em một ngày
Trong hầm than cũ thời niên thiếu
Một ngày của ngày xưa
Bằng cả quãng đời sau đó
Yêu em một ngày
Sớm mai rồi em biến mất
Tôi trơ đôi tay không
Những năm còn lại làm sao tìm được

Một hôm tôi gặp em
Trong quán rượu tháng năm
Tôi nói yêu em
Như ngày xưa yêu em một ngày
Em nhìn tôi lạ lùng
Rồi quay lưng đi thẳng
Tôi lầm bầm ôi yêu em có một ngày
Dẫu một ngày mà bằng cả quãng đời sau đó

Những ngày sau cùng tôi gặp em luôn
Trên khắp nẻo đường trên khắp ngõ hẻm
Gặp em giữa đêm khuya
Hay gặp em giữa trưa nồng
Hoặc chiều vừa xế bóng
Tôi cố nhìn hoài không nhận được ra em
Như ngày xưa đã yêu em một ngày
Ôi dẫu yêu em có một ngày
Mà bằng cả quãng đời sau đó

(Huế 1967)
 TỪ HOÀI TẤN

Nguồn : Tập san VĂN - số 87 ngày 01 tháng 8 năm 1967

Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013

NHÀ VĂN VÕ HỒNG TRONG TRÍ NHỚ - Huỳnh Như Phương

Xem hình
Nhà văn Võ Hồng Ảnh: TƯ LIỆU
Có lẽ ít ai biết rằng nhà văn có những đóng góp quan trọng cho văn học hiện đại như Võ Hồng, sau ngày hòa bình, được "kết nạp" lại vào Hội Nhà văn Việt Nam...
Mặc dù có dịp liên lạc qua thư từ với thầy Võ Hồng nhiều năm trước, mãi đến mùa hè năm 1994, tôi mới có cơ duyên gặp ông lần đầu tiên. Lần đó, tôi hẹn đến thăm ông cùng với các anh chị học viên trong lớp cao học do Trường Đại học Sư phạm TPHCM tổ chức.
Lần đầu gặp ông mà tôi cảm thấy như mình đã quen từ lâu cái dáng người cao ráo mảnh mai, đôi mắt tinh anh giấu sau cặp kiếng lão, nụ cười hóm hỉnh và giọng nói Phú Yên thuần chất đó. Đúng như trong hình dung của tôi khi đọc văn ông và xem tấm ảnh ông đăng trên bìa Tạp chí Văn, ông là một nhà giáo thuần thành và một nhà văn đôn hậu.
Hai năm sau, lớp học ấy hoàn thành luận văn và bảo vệ tốt nghiệp ngay tại Nha Trang. Các thầy giáo từ TPHCM ra chấm thi đến thăm và mời ông dự lễ. Đó cũng là dịp đài truyền hình làm cuốn phim về nhà văn, nhà giáo Võ Hồng. Ông cười vui: "Lâu lắm rồi qua mới ăn mặc trịnh trọng đi dự lễ như thế này. Sáng nay, anh đạo diễn còn bắt qua đi dạo ngoài bờ biển để quay phim. Ui chao, từ năm 75 đến giờ qua mới lại ra biển!".
Trước đó khá lâu, khoảng năm 1985, tôi chọn giúp cho Nhà Xuất bản Cửu Long một tập sách gồm 15 truyện ngắn của các nhà văn miền Nam. Sau nhiều lần đắn đo, giữa hàng chục truyện ngắn của Võ Hồng, tôi quyết định chọn Bên đập Đồng Cháy. Nhưng văn bản mà tôi có từ một tờ báo cũ bị kiểm duyệt cắt mất mấy câu, thế là tôi mạo muội viết thư xin ông bản thảo gốc truyện ấy để đăng nguyên vẹn tác phẩm. Chỉ 10 ngày sau, tôi nhận được thư trả lời: ông bảo Nhẹ hơn cơn gió thoảng mới là truyện ngắn ông thích hơn cả. Nhưng ông vẫn gửi kèm theo bản đánh máy rõ ràng toàn văn truyện Bên đập Đồng Cháy với nhan đề ghi bằng bút chì màu.
Những lần gặp gỡ ngắn ngủi, tôi luôn học được ở ông tính cẩn trọng và chu đáo của nghề viết. Có lần ông hỏi tôi, "em hay viết báo, có bao giờ em giở ra đọc lại những bài báo của mình đăng 10 năm trước không, có bao giờ đọc rồi thấy đỏ mặt không?" Tôi thú thật với ông là có. Thi thoảng, ông nhờ tôi chuyển bản thảo cho một tờ báo hay một nhà xuất bản nào đó. Ngoài những truyện ngắn về tuổi thơ, ông còn viết một loạt bài về chuyện học văn ở nhà trường mà ông bảo tôi đề nghị Báo Yêu trẻ đăng liên tục nhiều kỳ...
Ở miền Nam trước đây, ít có nhà văn nào viết về cuộc kháng chiến chống Pháp vừa chân thực vừa khẳng khái như Võ Hồng. Những kỷ niệm kháng chiến của ông được lưu giữ và thăng hoa trong Hoa bươm bướm, Như cánh chim bay… Với Võ Hồng, cuộc kháng chiến đó là một vận hội của sự đoàn kết dân tộc lẽ ra không nên bỏ lỡ. Những nhà văn, nhà phê bình ở miền Nam thuộc nhiều khuynh hướng khác nhau khi nói về tác phẩm của Võ Hồng đều tỏ ra trân trọng suy nghĩ đó của ông.
Có lẽ ít ai biết rằng nhà văn có những đóng góp quan trọng cho văn học hiện đại, nổi tiếng từ những năm 1960, mà sau ngày hòa bình đã được "kết nạp" lại vào Hội Nhà văn Việt Nam. Trong một phụ san của Báo Văn nghệ in danh sách các nhà văn hội viên, Võ Hồng cùng với Sơn Nam nằm trong số những "hội viên dự bị". Được xếp vào khuynh hướng văn học "yêu nước và tiến bộ" mà sau ngày thống nhất hơn 10 năm, ông mới chính thức "tái xuất giang hồ" với tiểu thuyết Thiên đường ở trên cao.
Võ Phiến có lần trách móc một cách tế nhị: "Võ Hồng quả được an thân. Sống từ chế độ này qua chế độ kia, thế cuộc bao phen đổi thay, ông vẫn an, vẫn nhàn, vẫn khỏe. Vẫn viết lách để răn đời. Răn toàn điều lành…". Trước Tết Quý Tỵ, tôi đến chơi với một người bạn thân ở Trạm Hành, Cầu Đất, cách Đà Lạt 25 cây số trên Quốc lộ 20 dẫn về Phan Rang.
Đứng trên triền dốc nhìn xuống bạt ngàn đồi chè và cà phê xanh mượt, tôi nhớ đến truyện ngắn Trạm Hành của Võ Hồng đăng trên Giữ thơm quê mẹ hơn 40 năm trước. Câu chuyện về một người thanh niên đi tản cư đến chốn này, mong có cơ hội làm việc gì có ích cho kháng chiến và khi cơ hội ấy đến thì lại quyến luyến trước khi xa lìa cảnh vật và con người nơi đây. Không biết trong ấy có bao nhiêu yếu tố tự truyện nhưng chắc chắn Võ Hồng đã thông thuộc miền đất này mới miêu tả được như vậy. Nhưng từ ấy đến nay, người không thiết gì ra đến biển dù chỉ cách mấy con phố, chắc cũng không có dịp nào trở về núi đồi chốn cũ.
Nghe tin Võ Hồng tạ thế, Đặng Tiến bảo rằng cần phải có thời gian để giải mã văn chương Võ Hồng. Có lẽ cũng cần phải có thời gian để hiểu con người Võ Hồng, xem đằng sau cuộc đời lặng lẽ, trầm mặc đó có thật là sự an thân, an nhàn hay không; hiểu được tại sao ông chấp nhận dừng chân một chỗ, trụ lại trong tín ngưỡng nghệ thuật của mình, giam mình trong thế giới đó để "hoài cố nhân".

H.N.P (TP. Hồ Chí Minh) (Theo nld.com.vn)

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Không còn dây chuông để gọi Võ Hồng

Lữ Quỳnh
Những ghi chép như một nén hương tưởng niệm nhà văn Võ Hồng *
vo_hong_truoc_cua_nha
Nhà văn Võ Hồng trước cổng nhà (1995)
Ngôi nhà của nhà văn Võ Hồng trước đây mang số 53 Hồng Bàng Nha Trang. Cái địa chỉ này quen thuộc tưởng như gắn liền với tên tuổi anh. Lần nào ghé Nha Trang tôi cũng đến thăm anh. Đứng ngoài đường, vói tay vào phía sau cánh cổng sắt, nắm sợi dây chuông giựt vài cái, tiếng leng keng vang lên, và từ trên lầu anh nhóai người ra nhìn xuống, anh hỏi nhưng không đợi khách trả lời, chân đã bước xuống cầu thang.

Đó là những ngày giữa năm 1995, anh còn khỏe mạnh. Thường thì khi gặp, anh mừng rỡ ồ lên thành tiếng rồi kéo nhau lên gác, vừa đi vừa hỏi chuyện. Chúng tôi ngồi ở chiếc bàn kê sẳn ở khoảng sân hẹp trước phòng ngủ của anh. Anh nói chuyện vui vẻ, kể về những tác phẩm tái bản, cả một cuốn mới, đang hỏi nhà xuất bản để in. Anh đưa tôi vào phòng, chỉ cho xem kệ sách nhỏ, nhiều tờ báo cũ có những bài viết về anh. Căn phòng ngổn ngang chăn màn, radio, chén ly, sách  báo. Lộn xộn chẳng khác nào của một chàng thanh niên độc thân lười biếng!
lu_quynh-vo_hong
Tác giả và nhà văn Võ Hồng (1995)
Qua năm 2005, khoảng sau tết âm lịch tôi từ Mỹ về, khi ra Nha Trang ghé lại thăm anh.  Lần này anh tiếp tôi trong phòng. Vẫn căn phòng trên gác ấy, với bề bộn sách báo, tưởng như không thay đổi dù nhiều năm tháng đã qua. Anh hỏi thăm tôi về vài bạn văn cùng quê ở hải ngoai.
Anh hỏi nhiều chuyện không đâu, và điều này làm tôi rất ái ngại nhìn anh lo lắng. Anh nghe tôi trả lời và cẩn thận ghi vào sổ tay, từng chi tiết. Tôi buồn vì biết anh bắt đầu lẫn! Anh chỉ cho tôi cái sân nhỏ trước phòng được anh căng dây thép treo khoảng mười mấy cái bìa lịch màu đỏ chói. Anh có vẻ thích trò chơi này. Anh nói ngày tết treo lên màu đỏ thế này cho vui mắt  Tôi xin anh chụp vài tấm hình . Anh kéo tôi ra sân, đứng trước những tấm bìa lịch. Rồi sực nhớ ra cần phải thay chiếc mũ đang đội, anh nói toa đợi moa một chút rồi bước vội vào phòng loay hoay tìm chiếc mũ quen thuộc mà anh thường đội, nhưng không thấy. Tôi thầm nghĩ, anh Võ Hồng điệu quá. Thôi anh ạ, chiếc mũ đang đội cũng đẹp chán rồi. Anh cười hồn nhiên. (**) Dịp này anh ký tặng tôi cuốn “Võ Hồng, nhà văn và tác phẩm” của Nguyễn thị Thu Trang. Tôi cũng xin anh cuốn “Một bông hồng cho cha”, bản  copy đang nằm lẩn giữa đám sách báo trên giường.
Từ giả anh lần ấy không ngờ là lần cuối cùng từ giả một Võ Hồng còn tỉnh táo, nói cười.
Bởi ba năm sau khi tôi ghé lại thì anh đã nằm liệt giường trong căn phòng nhà dưới, không còn nhận ra những người đến thăm mình là ai nữa ./.
Lữ Quỳnh
San Jose, 1-4-2013
Nguồn: Tác giả gửi bài và ảnh

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

Huỳnh Như Phương : Hoa bươm bướm một mùa hè

Nhà văn Võ Hồng ký tặng sách - Ảnh: V.T.

Mùa hè năm 1995 là một mùa hè khó khăn đối với tôi. Từ Nha Trang, thầy Võ Hồng gửi vào một lá thư dài, sẻ chia và an ủi. Cầm lá thư của thầy, nhìn vào góc trái ở đầu trang, bao giờ cũng gặp một bông hoa với vài chiếc lá cách điệu do chính tay thầy vẽ bằng bút chì màu. Khi thì một đóa hồng. Khi một chùm hoa cúc. Khi lại một nhành lan. Để đem thêm một niềm vui cho người nhận thư – như thầy thường bảo.

Bên trong lá thư lần ấy còn kèm theo một phong bì nhỏ xíu dán kín. Phía ngoài thầy ghi: đây là hạt hoa bươm bướm, em tìm chỗ đất trống, lấy que xoi từng lỗ nhỏ gieo hạt vào, hằng ngày trông chừng tưới nước, tháng sau sẽ có hoa.
Tôi biết đây là thuốc thầy gửi cho tôi. Và tôi làm theo lời thầy dặn. Trên sân thượng trước phòng làm việc có một bồn hoa, những ngày căng thẳng và mệt mỏi tôi bỏ bê chẳng thiết gì chăm sóc. Bây giờ tôi xới đất, gieo hạt và chiều chiều ngồi một mình chờ hạt nẩy mầm. Quả như thầy nói, chỉ mấy ngày sau những mầm xanh bé tí đã nhú ra và lớn dần lên. Chờ hơn tháng nữa là hoa nở kín bồn, một màu vàng dịu làm mát lòng giữa mùa hè nóng bỏng. Cái màu hoa mà tôi chỉ gặp bâng quơ trong tiểu thuyết của thầy hay lơ đãng bên những bậc thang dẫn lên phòng văn trong ngôi nhà 51 đường Hồng Bàng, Nha Trang, giờ đây đã thành bè bạn. Màu hoa đã che chở tôi vượt qua những phiền trược suốt cái năm tai ương và nhọc nhằn đó.
Biết ơn thầy, tôi chăm chút giữ gìn cái bồn hoa đã gầy nên từ những hạt giống vào mùa hè năm ấy. Hoa bươm bướm như con nhà nghèo dễ tính, không dám đòi hỏi chi nhiều, thân lá mỏng manh mà chịu đựng được cả những cơn mưa xối xả lẫn những ngày nắng gắt. Hạt hoa rơi vãi xuống đất rồi thi nhau mọc lên. Cứ lứa hoa này tàn thì lứa hoa khác xuất hiện. Trong khi mấy chậu bông đắt tiền phải tốn công bón phân, tỉa lá, nhặt sâu thường xuyên mà vẫn đến lúc cằn cỗi thì hoa bươm bướm cứ điềm nhiên tồn tại. Sự điềm nhiên đó, không ngờ, cũng lan đến chính tôi, và ngẫm nghĩ lại điều quý giá nhất mà tôi có được từ bài thuốc này không hẳn là những nụ hoa rất chóng mãn khai mà là những khoảnh khắc đợi chờ hạt giống nảy mầm và xanh lên, với một cõi lòng bình thản.
Năm ngoái gia đình tôi chuyển về một căn nhà nhỏ hơn. Những cây hoa đang nở ở nhà cũ chúng tôi tặng hết lại cho người chủ mới. Nhưng tôi đã kịp mang theo một nhúm hạt hoa bươm bướm để trong cái phong bì như ngày trước thầy Võ Hồng gửi vào. Về nhà mới không có bồn hoa lớn, chúng tôi gieo hạt hoa trong những chậu đất nung đặt trước sân nhà. Và mỗi buổi sáng, tôi lại có dịp ngồi dõi xem các mầm xanh mọc lên mà ngỡ như một điều gì đó đã phục sinh giữa cuộc đời và năm tháng đang trôi đi không ngưng nghỉ này.
HUỲNH NHƯ PHƯƠNG
http://viet-studies.info/ 

Thầy đã về đầu non...

Nhà văn Võ Hồng tại nhà riêng ở TP Nha Trang năm 2005 -  Ảnh: T.T.D.

TT - Từ sau tết, nghe tin nhà văn Võ Hồng trở bệnh nặng, chúng tôi có chuẩn bị tinh thần để nhận tin ông ra đi - một việc sẽ đến, sắp đến, không thể nào tránh được.
Nhưng chiều nay nhận tin, sự chuẩn bị ấy lập tức bị lung lay chao đảo. Thế là hết, từ nay tôi vĩnh viễn không được gặp thầy nữa, không được nghe ông nói chuyện với cách xưng hô “qua/em”, kèm theo nụ cười nửa miệng khó phân biệt khen chê.
Tôi được gần gũi với nhà văn Võ Hồng đến nay đã hơn 60 năm, từ thuở là một cậu học trò buổi đầu bậc trung học quần đùi chân đất. Ông thầy dạy môn quốc văn với bàn tay tài hoa vừa giảng giải vừa minh họa đã lôi cuốn cả thế hệ chúng tôi say mê văn chương, dù sau này không mấy đứa đi theo cái nghiệp ấy. Tính thầy khoan hòa mà nghiêm minh, không nặng lời nhưng những lời quở trách có một chút dí dỏm, một chút mỉa mai đủ làm cho học trò trong sự kính mến có một phần sợ sệt không nhỏ.
Khi tôi đến tuổi trưởng thành, tập tễnh vào làng văn, cùng có bài trên một tạp chí, tất nhiên không còn sự sợ sệt ấu thời, nhưng khi ngồi đối diện với thầy, được thầy gọi là “em”, xưng “qua”, vẫn nhìn thầy là một thần tượng. Chúng tôi đón nhận tập truyện Hoài cố nhân - tác phẩm đầu tiên của thầy được xuất bản như một tin mừng, cảm thấy mình như cũng được truyền cho niềm hãnh diện. Chúng tôi sống với những làng xóm được thầy nhắc đến, cùng nhau đi tìm người mẫu thực của các nhân vật, và không ít những trang thư cho nhau nhắc mãi đến thầy. Những tác phẩm sau đó của thầy tôi đều được đọc, có lẽ không sót tập nào, cả tập thơ và những câu suy tư ngắn gọn: Người về đầu non, Gió cuốn, Nhánh rong phiêu bạt, Hoa bươm bướm, Như cánh chim bay, Lá vẫn xanh, Chúng tôi có mặt, Trầm tư...
Một cách thật chí công thì cách nhìn như thế cũng có phần thiên lệch, bởi chúng tôi đã đọc nhà văn qua một ông thầy. Nhưng tiếp xúc với những độc giả hoàn toàn khách quan thì sự mến mộ nhà văn Võ Hồng còn hơn cả chúng tôi. Võ Hồng viết bằng cả tấm lòng nhân hậu, những vùng quê ông miêu tả nhiều nơi thật nghèo khó khô cằn, nhưng dưới ngòi bút của ông dàn trải sự bao dung trìu mến, những nhân vật của ông cho dẫu là “phản diện” vẫn được tha thứ, thông cảm. Một điều hơi “lạ” là những chàng trai của Võ Hồng luôn luôn nhút nhát trước tình cảm, luôn luôn tỏ ra mình là người “quân tử”, không dám “dấn thân” nên đa số đều “thất tình”, nhưng rất chung tình, ôm ấp những mối sầu cảm đơn phương.
Phải chăng đó là do cuộc sống của ông? Chịu cảnh gà trống nuôi con khá sớm, không dám tục huyền, vì lo sợ điều gì? Lo sợ không tìm lại được hạnh phúc đã mất, lo sợ cho tương lai các con, lo sợ một điều tiếng hay lo sợ những chuyện có thể xảy ra mà cũng có thể không xảy ra, cái kiểu lo sợ của những người ưa suy nghĩ? Chúng tôi chịu, không “khai thác” được điều gì ở thầy, nhiều lúc ông đang nói cười vui vẻ bỗng lim dim đôi mắt mơ màng như nhập định.
Có điều chúng tôi biết rõ là ông rất khắt khe trong cách viết, luôn luôn đòi hỏi sự trong sáng trong văn phong để chuyển tải sự trong sáng của tâm hồn tác giả. Ông cũng rất khắt khe với các bản in, luôn luôn phàn nàn về những lỗi in sai, những lỗi biên tập ẩu. Ông dùng bút tự sửa hoặc làm bản đính chính đầy đủ trước khi tặng sách. Những lần như vậy tôi thấy ông nhăn nhó tỏ vẻ rất khó chịu.
Ai đến thăm ông vào những năm tháng cuối đời đều có chung một cảm nghĩ không dám nói ra. Các con ông ở xa, ông một mình lặng lẽ trên căn gác với sách vở và sách vở. Nhìn nét mặt rạng rỡ của thầy khi chúng tôi đến thăm, cách dẫn dắt khéo léo như níu kéo để có thời gian trò chuyện, thái độ bịn rịn không muốn tiễn khách, chúng tôi hiểu thấu sự cô đơn của thầy. Song, đâu dễ gì thầy để lộ ra. Thầy có nói về thầy Trần Sĩ là con sư tử rừng Hóc Lá, thì thầy ít nhất cũng là một con cọp bạch dưới chân núi A-man, dễ gì để cho chúng tôi bắt mạch. Có một người tự nguyện đến săn sóc thầy, liệu có an ủi được thầy, có lấp được những trống vắng để đem lại cho thầy một khoảng mát. Tôi thật tình cảm phục trước sự hi sinh lớn lao ấy.
Với tôi và nhiều bằng hữu, thầy Võ Hồng, nhà văn Võ Hồng tất nhiên không phải là một người “hoàn hảo”, không phải truyện ngắn nào, bài thơ nào của thầy chúng tôi cũng tán đồng, cũng thích, nhưng muốn bắt chước nhân cách thân ái, bao dung, khiêm tốn của ông, muốn noi theo gương ông cần cù, nhẫn nại, nghiêm cẩn trong sáng tác, là việc không thể nào chúng tôi mong được.
TRẦN HUIỀN ÂN

Vĩnh biệt nhà giáo - nhà văn Võ Hồng
Khoảng 14g ngày 31-3-2013, nhà giáo - nhà văn Võ Hồng đã tạ thế tại nhà riêng (51 Hồng Bàng, TP Nha Trang, Khánh Hòa), hưởng thọ 92 tuổi. Nhà văn Võ Hồng - cũng chính là tên thật của ông - sinh ngày 5-5-1921 tại làng Ngân Sơn, xã An Thạch, huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên. Nhiều tác phẩm của nhà văn Võ Hồng rất nổi tiếng và đã nằm lòng với nhiều thế hệ người đọc, nhất là những tác phẩm viết về quê hương, gia đình, giáo dục... như Hoài cố nhân, Một bông hồng cho cha, Nửa chữ cũng thầy...
Tính đến nay, nhà văn Võ Hồng đã cho ra đời tám tiểu thuyết và truyện dài, trên 70 truyện ngắn, nhiều tập tùy bút, bút ký, các tập truyện viết cho thiếu nhi, hơn 40 bài viết, bài khảo cứu, phê bình... Ông còn có những bút hiệu Ngân Sơn, Võ An Thạch, Võ Tri Thủy... Ông cũng là cộng tác viên thường xuyên trong nhiều năm của báo Tuổi Trẻ Chủ Nhật trước đây (nay là Tuổi Trẻ Cuối Tuần).
Chiều 31-3, bà Nguyễn Thị Đạm (69 tuổi) - một trong những học trò của ông và chị Nguyễn Thị Mỹ Liên (ở Bình Cang, TP Nha Trang, là người được xem như cháu và trực tiếp chăm sóc cho nhà văn Võ Hồng từ nhiều năm qua) cho biết ông ra đi rất nhẹ nhàng... Chị Liên kể khoảng 11g trưa, trong lúc bón cơm cho ông ăn, chị còn trò chuyện, nói vui với nhà văn Võ Hồng: “Ông ơi, khi nào con có tiền làm được nhà mới con đón ông lên nhà của con chơi nghe ông”. Nhà văn đã mỉm cười, gật đầu nhận lời và “ừ” vui với chị... Thế nhưng, sau khi được đưa lên giường nằm nghỉ thì chỉ vài giờ sau, khoảng 14g cùng ngày, nhà văn Võ Hồng đã ra đi...
Buổi chiều ra đi, bàn tay nhà văn Võ Hồng vẫn còn hơi ấm. Nhìn gương mặt nhà văn đầy vẻ nhẹ nhàng, thanh thản như ông còn đang trong giấc ngủ trưa chưa kịp trở dậy. Những người con của nhà văn Võ Hồng đều ở nước ngoài chưa kịp trở về. Bên giường ông nằm an giấc có người em ruột là cụ Võ Đình Khoa, đã 84 tuổi, ngồi cạnh nhìn ông và cùng nghe kinh Phật phát ra từ chiếc máy tụng kinh gắn trên tường. Chị Liên vẫn quanh quẩn bên ông, chỉnh lại áo vest đã mặc cho ông để thấy chiếc càvạt ngay ngắn hơn và sửa chiếc mũ trên đầu cho ông như ông thường vẫn đội...
Theo những học trò, người thân đang ở bên nhà văn Võ Hồng, ngày giờ để lo liệm cho nhà văn Võ Hồng là 8g sáng nay (1-4-2013) và giờ di quan, đưa ông về với cõi ngàn thu là 15g ngày 4-4-2013.
PHAN SÔNG NGÂN

 TUOITRE.VN

Nguyễn Đình Bổn : Nhà văn Võ Hồng, một chút kỷ niệm…


Khoảng năm 1994, qua quen biết chị Minh Quân (cố nhà văn Minh Quân) tôi có quen với bác Võ Hồng. Ông rất siêng viết thư, chữ rất đẹp, viết trên giấy pelure. Nhân việc nhà thơ Nguyễn Liên Châu (lúc đó là sếp của tôi) in một tập thơ của chị Minh Quân, ông cũng cho biết mình vẫn thường làm thơ, tuy không nhiều. Trao đổi với anh Châu, anh nói: “Em nói bác tập hợp bản thảo, em chọn lại vừa một tập nhỏ, anh em mình in cho bác vui”. Nhà thơ Nguyễn Liên Châu thời đó rất hào phóng với bạn bè văn nghệ, sẵn sàng bỏ công sức và tiền túi in thơ của “thiên hạ” đến nổi tôi, với tư cách như một người em, không ít lần càm ràm anh, nhưng với trường hợp của chị Minh Quân và bác Võ Hồng, tôi rất vui được góp phần thực hiện. Năm 1996, tập thơ “Thời gian mây bay” với sự giúp đỡ của Lâm Hiếu Dũng, lúc đó là biên tập viên của nhà xuất bản Đồng Nai ra đời. Nhà văn Võ Hồng vui lắm, ông thường xuyên gửi thư, tâm sự về cuộc sống hằng ngày và cả những kỷ niệm của mình. Có lẽ ông xem tôi như một đứa cháu, nên có khi bày tỏ những ý nghĩ thầm kín. Như một hôm ông gửi thư cho tôi, kèm theo một tấm hình đã cũ, nhàu nát, cắt ra từ một tờ báo ảnh hình của… công nương Diana. Ông nói rằng muốn nhờ tôi tìm một số hình ảnh thật đẹp của nàng để ông làm kỷ niệm vì ông kể rằng người vợ đã mất của ông, người mà suốt đời ông yêu thương và tôn thờ, có khuôn mặt và đôi mắt rất giống Diana.

Tôi vẫn còn giữ lá thư này và có kể cho chị Minh Quân nghe. Chị phì cười: “Ông già lẩn thẩn”. Giờ thì cả ông, chị Minh Quân, và cả nàng công nương xa lạ đã về với thiên thu. Mới đó đã gần 20 năm…
N.Đ.B

CHIA BUỒN

CHIA BUỒN
Vào hồi 14 giờ ngày 31.03.2013 , nhà văn Võ Hồng đã tạ thế tại nhà riêng số 53 đường Hồng Bàng - Thành Phố Nha Trang, hưởng thọ 93 tuổi ( 1921-2013 ). 
Lễ khâm liệm diễn ra lúc 8 giờ ngày 01.04.2013, di quan lúc 15 giờ chiều ngày 04.04.2013. An táng tại nghĩa trang Suối Đá ( xã Suối Cát,huyện Cam Lâm- Khánh Hòa ).
Chúng tôi xin chia buồn cùng gia đình nhà văn Võ Hồng và cầu chúc hương linh ông sớm tiêu diêu nơi miền cực lạc.
Nguyễn Lệ Uyên – Linh Phương - Vũ Trọng Quang - Lữ Quỳnh - Trần Hoài Thư - Hạc Thành Hoa – Mang Viên Long – Chu Trầm Nguyên Minh - Nguyễn Thái Dương – Nguyên Minh - Trần Dzạ Lữ - Ban Mai - Đặng Tiến – Cung Tích Biền – Lê Ký Thương - Đỗ Hồng Ngọc –Dương Nghiễm Mậu – Luân Hoán - Khuất Đẩu - Phạm Ngọc Lư...

Vào hồi 14 giờ ngày 31.03.2013 , nhà văn Võ Hồng đã tạ thế tại nhà riêng số 53 đường Hồng Bàng - Thành Phố Nha Trang, hưởng thọ 93 tuổi ( 1921-2013 ). 
Lễ khâm liệm diễn ra lúc 8 giờ ngày 01.04.2013, di quan lúc 15 giờ chiều ngày 04.04.2013. An táng tại nghĩa trang Suối Đá ( xã Suối Cát,huyện Cam Lâm- Khánh Hòa ).
Chúng tôi xin chia buồn cùng gia đình nhà văn Võ Hồng và cầu chúc hương linh ông sớm tiêu diêu nơi miền cực lạc.
 
Từ Hoài Tấn - Nguyễn Miên Thảo - Viêm Tịnh - Lê Ngọc Thuận - Cao Huy Khanh - Văn Viết Lộc - Triệu Từ Truyền - Phạm Tấn Hầu - Bảo Cường - Nguyễn Liên Châu - Nguyễn Đình Bổn - Trần Áng Sơn - Huỳnh Ngọc Thương - Hồ Trọng Thuyên - Vương Từ - Trần Hữu Dũng - Vũ Trọng Quang - Phạm Mạnh Hiên - Phù Hư - Nguyễn Lương Vỵ - Võ Chân Cửu ...