Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

TƯỞNG NIỆM NHÀ THƠ HOÀNG TRÚC LY


HOÀNG TRÚC LY
14/4/1933 - 23/12/1983

Nhà thơ Hoàng Trúc Ly tên thật là Đinh Đắc Nghĩa, sinh năm
1933 tại Đà Nẵng, nguyên quán Bình Định. Sau khi đậu bằng
tú tài Pháp ông ghi danh vào trường Luật, nhưng chẳng được
bao lâu thì bỏ học vì bài giảng khô khan, không khí chật hẹp,
nóng bức, chẳng thoải mái của các giảng đường.
Tác phẩm tiêu biểu: tập thơ duy nhất  Trong cơn yêu dấu  và
một số các thi phẩm khác đăng rải rác trên các báo, tạp chí, tập
san ở miền Nam Việt Nam.
Thơ Hoàng Trúc Ly có nhiều bài sáng tạo mang sắc thái tuyệt
mỹ,  xuất thần với những ngôn ngữ,  thi ảnh tinh khôi,  đầy rung
cảm, trữ tình và tiềm tàng   ý niệm huyền học, triết học.
Hoàng Trúc Ly qua đời ngày 23 tháng 12 năm 1983 tại Sài gòn
vì tai nạn giao thông.
Tác phẩm:
- Trong cơn yêu dấu (Hướng Dương, 1963)
- Tiếng Hát Lang Thang (1967)
- Huyền Sử Một Kiếp Hoa (1967)
- Trạng Quỳnh

Trích thơ:

Sầu ca sĩ
tặng Thanh Thúy

Từ em tiếng hát lên trời
Tay xoa vòng tóc tay vòi âm thanh
Sợi buồn chẻ xuống hồn anh
Lắng nghe da thịt tan tành sau xưa
Trời em tiếng hát lên từ
Âm ba tóc rối lững lờ vòng tay
Áo dài lùa nắng vào mây
Dấu chân hồng nhạn rụng đầy gió sương


Nhân dạng
Tôi còn yêu cho biển còn xanh
Mây còn bay cho chim cất cánh
Ngựa què rồi em cởi lưng anh
Tôi cứ yêu, khốn nạn cứ cười
Chim cứ bay cho mây gãy cánh
Em chết rồi ai ám sát tôi

Tiếp Theo Và Hết
anh sẽ bình yên mà chờ đợi
từ đau thương ấy đến bây giờ
từ mùa xuân rụng trên vừng trán
có phải tên người yêu là Thơ ?

hay là, hay là, hay là, ai ?
trong em : thú vật và thiên thần
anh mơ thượng đế khi yêu dấu
thể xác linh hồn không nói năng

anh sẽ vì em anh sẽ yêu
hai tháng hai năm hai buổi chiều
khi ngất ngư rồi anh sẽ chết
nhớ gì như nhớ bóng người yêu

và cón các anh còn các em
hoa ngón tay còn níu tóc thề
dâng em tất cả ôi hoàng hậu
ta biết còn gì trong cuộc mê ?

(Trong Cơn Yêu Dấu)

Phạm Công Thiện viết về thơ Hoàng Trúc Ly:
Thơ Hoàng Trúc Ly có ma lực kỳ quái của những câu phù chú.
Đối với Hoàng Trúc Ly, ngôn ngữ hãy còn mới tinh, mỗi chữ
đều mang một linh hồn, mỗi chữ là một sinh mệnh. Tôi gọi
Hoàng Trúc Ly là thi sĩ lớn, là nhà thơ bậc thầy của thi ca hiện
đại.


Nguồn:
HUỲNH ÁI TÔNG
VĂN HỌC MIỀN NAM 1954-1975


CẢM ĐỀ THƠ HOÀNG TRÚC LY


- Tam Ích -


 


Mỗi một cuộc chiến tranh đều gây nhiều đổ vỡ lớn và nhỏ. Đồng thời nó kết thúc một số vấn đề và đưa lên thảm xanh một số vấn đề… Nó làm một việc khác nữa: vạch ra một biên giới – biên giới vừa làm tiêu chuẩn để mọi người tính sổ thời đại, vừa làm vị trí cho mọi người từ đó nhìn trước và nhìn sau. Nhìn sau coi những gì đã xong đi những quá trình… nhìn trước coi những gì sắp ra đời, sắp có mặt
Trạng thái ấy có thể nói về văn nghệ nữa – về thơ chẳng hạn…

Thơ có khi như gấm vóc: gấm vóc Á đông với tất cả những màu sắc cổ truyền thấp thoáng những màu sắc mới – mơ hồ, kín đáo, thoả mãn thị giác của những người đương hoài niệm và cũng đương hướng thượng… Đó là chuyện đã qua…
Thơ có khi là những thử thách nhiều hứa hẹn mà tương lai chờ đợi: một chân trời mới, một chân trời lạ. Muốn cho người đương thời và người đời sau khỏi lẫn sau trước trong thời gian, và bộc lộ tính chất đối kháng của cá tánh con người thời đại muốn li khai với quá khứ, thi nhân hiện đại gọi thơ họ là thơ tự do… Đây là chuyện bây giờ…

Vì vậy, bên này và bên kia biên giới có những người nhìn một số người – đồng thời đương định vị trí cho người và cho mình trong thi giới. Cũng có khi họ quên ý thức về vị trí của mình, của người, vì chiến tranh thường kết thúc mà cũng thường xoá thứ tự…
Có lẽ mọi thứ tự, mọi sự còn mất, mọi sự nên chăng trong văn nghệ sẽ ngã ngũ trong những giáo đường văn học. Nhưng đôi khi những giáo đường văn học trong lịch sử lại dựng lên ngoài tầm cân nhắc và tính toán của thông minh… hoặc sớm quá mà bỏ sót, hoặc trễ quá nên dư…

Nhưng – cũng lạ! – lại có người: một người thôi… một vài người thôi… làm thơ hay mà không kể đến sự có mặt của biên giới thời gian: biên giới không vạch được đường chân trời mà cũng mất tính chất một tiêu chuẩn. Nói một cách khác: thơ họ hay trong thời gian, thơ họ từ chối sự nghiệt ngã của sổ kế toán lịch sử, từ chối thế lực… xuyên tạc của danh từ…
Một trong vài người đó là Hoàng Trúc Ly.
Đọc thơ Ly, người ta không hiểu Ly có vị trí bên Hàn Mặc Tử với nhiều mẫu tượng trưng của Xuân Diệu, Huy Cận cũ – hay Ly có vị trí đặc biệt bên một vài nhà thơ tự do nổi tiếng nhất hiện thời.
Và thơ lục bát của Ly sẽ làm Nguyễn Bính chẳng hạn ngạc nhiên lắm: một bút pháp mới, một nhạc tính mới, kể cả một dân tộc tính mới – một thứ gấm vóc từ những chân trời xa lạ Á đông rất mới đượm một hương vị trừu tượng táo bạo của nhạc tính Âu tây đầy màu một nghìn lẻ… một hương vị siêu thực… xưa và bây giờ.

Nhà thơ ấy – xin nhắc lại – tên là Hoàng Trúc Ly. Nhà thơ ấy đã có mặt, đương có mặt, sẽ có mặt… Người thanh niên trí thức ấy một sớm từ chối vài cơ hội tiến thân thông thường… để say mê làm thơ và “giang hồ mê chơi quên quê hương”.
Thiên hạ sao, Ly vậy: khóc cho thân phận, khóc cho con người của riêng mình, của chung mình, khóc suốt đêm dài, đằng đẵng, không khô ráo…
Và một thiên tài trưởng thành đương đòi vị trí xứng đáng của mình trong thi giới hiện đại.

Hoàng Trúc Ly chưa làm khác, cũng chưa làm khác, vẫn chưa làm khác… Và kiên tâm.
Tôi thường nói về Ly rằng Ly còn trong tâm hồn một-cái-gì-đương… chưa vỡ: portent en lui un “abcès” qui devrait crever! Ngày nào có sự đổ vỡ trong tâm hồn con người ấy, chúng ta sẽ thấy một người đi một giai đoạn dài nữa trong văn thi giới. Ngày đó, nước mắt sẽ khô ráo: Ly sẽ chịu đựng thân phận mình, thân phận người. Rất can đảm. Ô Sisyphe!
Tôi tin thơ Ly lại sẽ có một nhạc tính mới nữa, và sẽ làm mọi người ngạc nhiên.

Hình như Baudelaire nói rằng đối tượng của văn nghệ là làm cho mọi người… nhạc nhiên. Le but essential de l’oeuvre-d’art est d’étonner… Ý của Baudelaire là như vậy.
Hoàng Trúc Ly đã và đang làm mọi người ngạc nhiên. Họ Hoàng sẽ còn làm mọi người ngạc nhiên – ít nhất là một lần nữa – về thiên tài của mình.
Tôi dùng danh từ “thiên tài” không dè dặt chút nào. Ly vốn khiêm tốn; nhưng cách đây gần mười năm, một trong những người bạn đường văn nghệ đầu tiên của Ly – là tôi – là người có quyền hãnh diện với chính mình, và hãnh diện cho cả văn và thơ hiện đại.

     (Đọc tại Đài Phát thanh Sài Gòn, tháng 12 năm 1962)

Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013

50 năm thơ tình Hoàng Trúc Ly

http://www.thanhnien.com.vn/pages/20131222/50-nam-tho-tinh-hoang-truc-ly.aspx

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Đọc Đinh Cường



Sông Hương - đoạn chảy qua cồn Hến, thôn Vỹ Dạ (Nguồn: Internet)



Vẫn bậc thềm lan can mốc cũ ấy
vẫn căn nhà vườn, giữa để thờ ông bà
bao nhiêu là tranh Đạt Ma thiền sư
Nguyễn Đính vẽ không chán
vẽ càng lúc càng thấm như tự vẽ mình

chàng cột cái búi tóc nhỏ
mặc chiếc áo laine đỏ thật tươi
chàng nói cười vui cùng mấy ly bia
với mấy người bạn thân hay về
như Viêm Tịnh như Lê Huỳnh Lâm
trong những nhà thơ ở Huế tôi gặp

Trần Vàng Sao là nhà thơ tôi thích
là nhà thơ khi nhắc đến Vỹ Dạ là nhớ
như nhớ Bửu Chỉ, xa xưa nhớ Võ Ngọc Trác
nhớ Ưng Bình Thúc Giạ Thị…

và Nguyễn Xuân Thiệp ơi trưa nay tôi về
qua Vương Phủ của bạn, qua nhà Định Giang

ôi Vỹ Dạ ôi Vỹ Dạ ( Nguyễn Đính nói tôi
viết đúng chinh tả chữ Vỹ Dạ ) khi ghi
dưới mấy nét phác hoạ khuôn mặt chàng
mấy sợi râu lưa thưa dưới chiếc cằm hóm hỉnh

chàng chép tặng mấy câu thơ nghe chua chát
( tự nhiên đọc Nguyệt Mai ảnh hưởng chữ chàng
bỏ qua nghe Nguyễn Xuân Hoàng, đừng cười…
tôi nhớ bạn ghét chữ chàng và nàng trong truyện )

trưa về thăm Nguyễn Đính – Trần Vàng Sao [1]
uống tách trà vui đơn sơ thấm đẫm tình bè bạn
nhớ vô cùng Thái Ngọc San đã mất
thương vô cùng Hoàng Đăng Nhuận nay ngồi một chỗ

cám ơn Nguyễn Đình Thuần đã chụp cho mấy tấm hình
về Cali. nhờ Vương Trùng Dương gởi qua computer
nhận được hình tôi ngồi gõ một mạch mấy giòng này
rừng cây sau nhà đọng tuyết trắng xóa chìm vào đêm…

Virginia, Dec. 11, 2013
Đinh Cường

[1] Trần Vàng Sao tên thật Nguyễn Đính, sinh năm 1941 tại Vỹ Dạ
Tác phẩm đã xuất bản :
- Bài thơ của một người yêu nước mình ( thơ, Tân Thư – Hoa Kỳ xuất bản 1993 )
- Gọi tìm xác đồng đội ( thơ, nhà xuất bản Hội Nhà Văn 2012 )
- Tôi bị bắt ( Hồi ký phổ biến trên trang web Talawas 1995 )




Đạt Ma Thiền Sư
Tranh Nguyễn Đính



 
Thủ bút Nguyễn Đính


 
Trần Vàng Sao, DC ghi vội


Đinh Cường – Trần Vàng Sao
Vỹ Dạ, 11- 2013

CHÚC MỪNG

Hôn lễ cử hành ngày 13-12-2013

BÙI QUANG VIỄN (Bùi Chát)
NGUYỄN THANH ANH (Tiểu Anh)

Chúc mừng trăm năm hạnh phúc


TỪ HOÀI TẤN - NGUYỄN MIÊN THẢO - VIÊM TỊNH - NGUYÊN QUÂN - VŨ TRỌNG QUANG - TRẦN HỮU DŨNG - LINH PHƯƠNG - VŨ HÀ NAM - NGUYỄN MINH CHÍ  ... và bạn hữu tại Sài Gòn

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

Một bài viết về thể thao nên đọc

Hãy thua tiếp đi...

THỨ NĂM, 12/12/2013 02:28:50 (GMT+7) TT - Một đồng nghiệp viết trên Facebook rằng anh đi xem trận U-23 VN đá với Singapore tại một nhà hàng. Sau trận đấu, rất nhiều người đã đứng lên vỗ tay! Anh, vốn hay đi xem bóng đá ở các quán, bảo rằng đây là lần đầu tiên thấy chuyện này.
Vâng, đó là một chuyện lạ, khi người hâm mộ đã vỗ tay sau thất bại của đội nhà. Đừng gọi họ là không yêu nước, là không vì tinh thần màu cờ sắc áo, mà đó là một thái độ bày tỏ sự thất vọng đến cùng cực về bóng đá Việt, vốn đã được cảnh báo sẽ làm ăn chẳng ra gì qua lực lượng U-23 kém cỏi về mọi mặt lần này.
Riêng mình, thú thật khi xem xong màn trình diễn của các đội dự SEA Games 27, tôi lo nhất là U-23 VN thành công! Bởi những Thái Lan, Indonesia, Malaysia, Myanmar, Singapore cũng chẳng hay ho gì. Nhưng tại sao lại có nỗi lo “bậy bạ” như thế?
Mọi người hãy thử nghĩ: Trước tình hình bóng đá Đông Nam Á thoái trào như hiện nay, U-23 VN nếu có thần may mắn đứng sau lưng thì chuyện vô địch cũng là điều có thể xảy ra. Và khi ấy, có phải rằng người ta (ở đây là một số quan chức Liên đoàn Bóng đá VN - VFF) sẽ lại hồ hởi phấn khởi, lấp liếm với nhau rằng nền bóng đá Việt đang vận hành tốt! Khi ấy, đúng là bi kịch.
Thua trận, dĩ nhiên trong sâu thẳm trái tim của người hâm mộ là nỗi buồn sâu sắc. Bởi chiếc áo mà các cầu thủ U-23 khoác trên người, nào có phải là sản phẩm của riêng VFF hay của HLV Hoàng Văn Phúc. Chiếc áo ấy, bên ngực trái có lá cờ Tổ quốc. Vậy nên, thua thì đau. Nhưng là đau để mà tất cả đều nhận ra sự thật: đó là kết quả của một nền bóng đá đi lạc đường. Và một khi nhận ra đã đi lạc đường thì mới hi vọng quay đầu để tìm con đường đúng đắn.
Dĩ nhiên, thầy trò ông Phúc vẫn chưa hết cửa. Nếu thắng các trận còn lại, họ vẫn có mặt ở bán kết. Nhưng thà thua đi, thất bại toàn diện tại SEA Games 27 đi, để đập vỡ mọi sự cũ kỹ, lạc hậu, lầm đường lạc lối...
HUY THỌ

tuoitre.vn

Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013

11-12-13, ngày của trăm năm trong thế kỷ 21

 TTO - Đây chẳng phải là ngày tốt, xấu. Đó chỉ là những ngày có những con số đẹp, lạ và ngộ nghĩnh theo sắp xếp kiểu tiến lên như 11-12-13. Điều làm nên giá trị cho những ngày đẹp đó là mỗi thế kỷ chỉ xuất hiện một lần. Vì thế, người ta gọi đây là “ngày của trăm năm”.

Hôm nay là ngày "tiến lên"
 Nếu chỉ tính những ngày “tiến lên” và “bộ ba” như 08-08-08, thì ngày đẹp đầu tiên của mỗi thế kỷ là ngày bắt đầu năm thứ hai của thế kỷ đó: 01-01-01. Kế đó là 02-02-02, rồi 01-02-03, 03-03-03…
Và cứ thế cho tới ngày của trăm năm cuối cùng của thế kỷ là ngày 11-12-13. Bạn chú ý là những ngày đẹp dạng sắp xếp này chỉ xuất hiện trong 13 năm đầu của thế kỷ, mỗi năm 2 lần, riêng năm đầu và năm cuối của thời kỳ đó chỉ xuất hiện 1 ngày.
Còn nếu mở rộng ra, từ nay tới cuối thế kỷ 21 ta vẫn có những ngày đẹp khác với những con số giống hệt nhau như 2-2-22, 3-3-33, 4-4-44, 5-5-55, 6-6-66, 7-7-77, 8-8-88 và cuối cùng là 9-9-99). Chỉ có điều bạn ráng chờ tới 9 năm nữa để có một ngày đẹp nữa nhé!
Người Âu Mỹ có những ngày gọi là Odd Day (ngày lẻ hay cũng có nghĩa là ngày kỳ cục), cũng chỉ xuất hiện một lần mỗi thế kỷ. Đó là những ngày có ngày, tháng và năm đều là số lẻ và nối tiếp nhau như: 01-03-05, 03-05-07… và ngày Odd Day cuối cùng trong thế kỷ 21 đã xuất hiện - ngày 09-11-13. Như thế, người ta sẽ phải chờ tới 92 năm nữa mới lại có 1 ngày Odd Day như vậy (ngày 01-03-05 trong thế kỷ 22).
Trong ngày 9-11-2013 vừa rồi, ông Ron Gordon, một thầy giáo trung học nghỉ hưu mê toán học tại Redwood City (bang California, Mỹ), đã lập một website chào mừng sự kiện này. Ông đã bỏ ra 911,13 USD để làm giải thưởng trao cho 33 người (9+11+13) có những ý tưởng hay nhất để ghi dấu ngày đặc biệt này. Thầy giáo Gordon nói: “Những ngày này giống như hiện tượng sao chổi. Ta cứ chờ và đợi chúng, rồi tới ngày đó chúng lóe sáng lên, sau đó biến mất”.
Chỉ buồn cho ông Gordon và những người đồng hương Mỹ hay những người ở những nước sử dụng cách ghi lịch kiểu Mỹ không có được những cảm giác thiệt là “đã” do họ viết theo công thức tháng-ngày-năm. Vì thế, ngày 9-11-13 thực tế xuất hiện thành 11-9-13, tuy cũng toàn là số lẻ nhưng không có “tiến lên” (consecutive numbers). Và cũng bởi cách viết khác nhau như vậy đã có những ngày Odd Day người Mỹ sướng mà người xứ khác coi bình thường và ngược lại. Thí dụ, ngày được viết là 01-03-05 ở Mỹ lại là ngày 3-1-2005 ở các xứ khác. Ngày Odd Day cuối cùng của thế kỷ 21 ở Mỹ được viết theo trật tự nối tiếp 9-11-13 là ngày 11-9-2013.
Cái ngày Odd Day hay ngày của trăm năm không chỉ được viết ra một cách ngộ nghĩnh, đẹp mắt mà còn được đọc lên rất vui miệng, vui tai. Những ngày “tiến lên” cho ta cái cảm giác tốt đẹp của mọi sự liên tục phát triển. Những ngày “bộ ba” cho cái nhịp lặp đi lặp lại thật êm đềm. Thí dụ như ngày 2-2-22 mà cả người Mỹ lẫn những người xứ khác đều viết giống nhau còn được gọi là Trumpet Day do khi đọc lên bằng tiếng Anh to to to tooo (two two two two) nghe giống như tiếng kèn đồng trumpet!
Báo Anh Daily Mail (9-11-2013) cho biết: các nhà số học (numerologist - chuyên nghiên cứu ảnh hưởng của các con số) nói rằng các ngày đặc biệt này có những ý nghĩa đặc biệt như chính sự xuất hiện của chúng. Một số người có thể tìm thấy trong chúng những thông điệp ẩn giấu.
Bà Sonia Ducie, tác giả cuốn Numerology: Your Personal Guide For Life (Số học: hướng dẫn cá nhân cho cuộc sống của bạn), xác nhận: “Đây là những ngày mạnh mẽ”.
Còn ông Jonathan Cainer, chiêm tinh gia của báo Daily Mail, nói rằng các con số này ít có ý nghĩa về mặt chiêm tinh học, nhưng ông lại thòng một câu: “Bản thân lịch đã tung ra những loạt số khiến chúng ta phải ngừng lại mà nghĩ ngợi. Vì thế, chúng ta có thể hiểu những ngày này có những tiềm năng cho sự thay đổi tích cực trong cuộc sống của mình”.
Bất luận thế nào, do đây là những ngày đặc biệt, cả trăm năm mới có một lần, người ta có thể nghĩ về chúng theo ý thích của mình. Nhưng gạt qua một bên chuyện tốt xấu, không ai có thể phủ nhận đây là những ngày rất đẹp. Và vì vậy, trong những ngày đẹp hết sức hiếm hoi như vậy, ta nên đánh dấu chúng bằng những sự kiện, việc làm gì đó thật là đẹp. Thí dụ, tặng cho “người dưng khác họ chẳng nọ thời kia” một nụ hôn thật đẹp…
PHẠM HỒNG PHƯỚC

tuoitre.vn

Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

VIÊM TỊNH - THƠ TÌNH NGUYỄN MIÊN THẢO


         Nếu tôi là một cô gái, là một phụ nữ nào đó đã được phản phất dáng kiều trong thơ của Nguyễn Miên Thảo chắc rằng tôi phải trăm phương ngàn cách về tại đây đêm nay để được cùng thân hữu nhà thơ vui theo THƠ TÌNH Nguyễn Miên Thảo Súng kia sẽ biến thành đũa ngọc/Gõ xuống tim em một giọt vàng. Hai câu thơ trên trong bài thơ Tuổi Mộng đã được nhà thơ diển đọc tại giảng đường trường Đại học Sư Phạm Huế trong thập niên 1960.

            Suốt một đoạn đời của Nhà thơ là chuổi màu tình rực rỡ, anh không có nỗi buồn trong cuộc sống, tất thảy đã qua đi từng ngày, từng tháng, từng năm trong một trạng thái bình thường của cuộc người. Cho dù cố giả bộ làm kẻ thất tình để thêm một chút hương vị trong cuộc trà dư tửu thừa cũng không thể diển cho tròn vai. Bởi trong trái tim anh vô hồi kỳ trận những khuôn mặt hồng nhan cùng anh thủ thỉ lời yêu mà anh đã dùng thi ca để chuyển tải hạnh phúc của riêng mình Thấy em xõa tóc ngã nghiêng bên trời/Anh cầm một sợi lên chơi/Ai dè suốt cả một đời lao đao. Như người xưa đã Hồng Hồng Tuyết Tuyết thì nay Nguyễn Miên Thảo ấp yêu Tuyết Tuyết Hồng Hồng trong trường hư ảo, thực mộng xoay vần tâm tưởng rồi thăng hoa cho mình, cho người.Người ta hái nụ tầm xuân/Anh xin hái đóa lặng thầm em thôi/Mặc ai muốn hái sao trời/Anh về cất giữ nụ cười tháng Giêng/Dù ai nói đảo nói điên/Anh ngồi tỉnh lặng hành thiền nhớ em.

            Tôi đã đọc thơ anh từ thuở còn Tuổi Mộng, rồi cùng những tháng năm dấn thân theo vận hạn quê nhà và những ngày tóc đổi màu sương giá, tinh thần anh vẫn luôn lạc quan yêu người. Trái tim anh đã một lần làm nũng đến nỗi phải vào khoa Tim mạch cấp cứu, nhưng anh vẫn cố tình đuổi bóng bắt hình bằng những câu thơ thắm đãm nhịp tim của người đang yêu.Và từ đó anh thành con chiên ngoan đạo/Chúa là em em là Chúa khác gì/Đêm thánh vô cùng hóa thành giông bão/Chiếc hang đời giam lỏng cuộc tình si.

            Nguyễn Miên Thảo là như vậy !

            Không phải anh chỉ làm thơ tình, trong tập thơ này thấp thoáng anh cũng đổi giọng thơ đời, anh yêu đời như yêu tình vậy buổi sáng ra ngồi dinh Độc Lập/mộng bá đồ vương một chút chơi/tối về nằm mơ thấy Di Lặc/nghe suốt trần gian một tiếng cười.

            Một điều nói thêm, Nguyễn Miên Thảo đã khép lại thi phẩm THƠ TÌNH bằng bài thơ “Từ núi rừng Lục Tuyết” như một kết nối đoạn trường tình mộng thực của đời anh. Rừng già ơi có chết/Ta chết với rừng già/Cây rừng sao trụi lá/Ta chạnh mối hư sinh/Mà nghe chừng bão tới/Trong hồn ta lênh đênh/Một cánh buồm trôi dạt/Biển rừng ơi mông mênh/Những lá vàng bức tử/Ta thấy mình hồi sinh.

            Anh được như vậy là vui lắm rồi đó nhà thơ Nguyễn Miên Thảo 

                                                                                                                                                          Viêm Tịnh
                                              07/11/2013
Nguồn:  http://nguyenmienthao.blogspot.com/