Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

Triển lãm tranh : Nhớ Trương Thìn

Ngày 26 tháng 12 năm 2013 tại Gallery Tự Do 53 Hồ Tùng Mậu Quận 1 TPHCM
NHÓM CỌ:
TRƯƠNG THÌN - RỪNG - THÂN TRỌNG MINH - LÊ TRIỀU ĐIỂN - LÊ KÝ THƯƠNG - LÊ THỊ KIM - DƯƠNG ĐÌNH HÙNG - HỒ THANH




Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH VÀ NĂM MỚI 2014

 


KÍNH CHÚC QUÝ BẠN VÀ GIA ĐÌNH MỘT MÙA GIÁNG SINH VUI VẺ VÀ NĂM MỚI AN LÀNH HẠNH PHÚC GẶP NHIỀU MAY MẮN


RA MẮT TUYỂN TẬP THƠ CỦA HOÀNG TRÚC LY

 
 
Vào lúc 10 giờ ngày 23 tháng 12 năm 2013 ra mắt Tuyển tập thơ của cố thi sĩ Hoàng Trúc Ly (Tưởng niệm 30 năm ngày mất: 23.12.1983 - 23.12.2013); tại Cafe Sống Chậm số 225/17 Nguyễn Đình Chiểu,phường 5, quận 3 (đối diện trường THCS Kiến Thiết) do nhà thơ Lynh Bacardi làm chủ.
 Tuyển tập  gần như toàn bộ thơ của Hoàng Trúc Ly gồm 2 tập: Tập đầu Trong Cơn Yêu Dấu (Nxb Hướng Dương, năm 1963) và tập Người Lớn Từ Biệt Trẻ Con (Nxb Thanh Niên, năm 2008). 
 Phạm Công Thiện viết về thơ Hoàng Trúc Ly: "Thơ Hoàng Trúc Ly có ma lực kỳ quái của những câu phù chú. Đối với Hoàng Trúc Ly, ngôn ngữ hãy còn mới tinh, mỗi chữ đều mang một linh hồn, mỗi chữ là một sinh mệnh. Tôi gọi Hoàng Trúc Ly là thi sĩ lớn, là nhà thơ bậc thầy của thi ca hiện đại."
 Ngôn ngữ thơ Hoàng Trúc Ly đẹp, mượt mà, trữ tình, tinh khôi.
Trong tập thơ có bài "Sầu Ca sĩ" được viết tặng ca sĩ Thanh Thúy, mà ai yêu thơ Hoàng Trúc Ly đều biết và được truyền tụng đến bây giờ:
  Từ em tiếng hát lên trời
  Tay xoa vòng tóc tay vời âm thanh
   Sợi buồn chẻ xuống hồn anh
   Lắng nghe da thịt tan tành sau xưa

   Trời em tiếng hát lên từ
   Âm ba tóc rối lững lờ vòng tay
   Áo dài lùa nắng vào mây
   Dấu chân hồng nhạn rụng đầy gió sương
Hay:
  Ô hay con gái bay nhiều quá
  Hai cánh tay mềm như cánh chim 

 Tập thơ xuất hiện lần đâu tiên vào năm 1963, họa sĩ Trịnh Cung vẽ bìa. Lần in lại này có thêm hai bài viết nhận định về thơ Hoàng Trúc Ly của Đặng Tiến; 'Hoàng Trúc Ly: Nụ Cười Trong và Đôi Mắt Sáng", bài của Phan Bá Thụy Dương: "Hoàng Trúc Ly: Hành Trình Phiêu Bạt Của Một Thiên Tai Thi Ca", và Cảm đề của Tam Ích, đọc trên Đài Phát thanh Sài Gòn tháng 12 năm 1962.
 Đảm nhận chương trình do nhà thơ Trần Hữu Dũng thực hiện. Buổi ra mắt tập thơ, có phần giới thiệu và đề dẫn của nhà thơ Vũ Trọng Quang, bày tỏ về thơ của nhà văn Mặc Tuyền, một người em cũng là người bạn thân thiết với Hoàng Trúc Ly, nhận định về thơ của nhà nghiên cứu văn học Nguyễn Tiến Văn, đặc biệt có sự góp mặt của nhà thơ Đinh Hương, em gái của tác giả. 
 Ngày tập thơ ra mắt cũng là ngày giỗ của thi sĩ, ông qua đời cách đây đúng 30 năm; vào ngày 23/12/1983, một người lái xe bất cẩn đụng phải khi anh băng qua đường Bùi Thị Xuân, quận 1 Sài Gòn. Khi ấy anh vừa tròn 50 tuổi. 
 Hoàng Trúc Ly sinh năm 1933 tại Đà Nẵng, nguyên quán Bình Định. Sau khi đậu tú tài Pháp, ông ghi danh học luật, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn tự ý từ giã giãng đường đại học để hành trình vào thơ.
 
(Nhị K)

Vài hình ảnh trong buổi tưởng niệm nhà thơ Hoàng Trúc Ly

Trích từ album của Huỳnh Lê Nhật Tấn:

Chị Đinh Hương, em gái nhà thơ Hoàng Trúc Ly
Mặc Tuyền - Trưởng BTC


Nhà nghiên cứu Nguyễn Tiến Văn
Cung Tích Biền - Dương Nghiễm Mậu
Một góc phòng
 Phạm Viêm Phương - Từ Hoài Tấn

Vũ Trọng Quang - Chiêu Anh Nguyễn
Mặc Tuyền - Trần Hữu Dũng

Lý Đợi

 Huỳnh Lê Nhật Tấn - Cung Tích Biền - Dương NGhiễm Mậu

Cám ơn bạn Huỳnh Lê Nhật Tấn
Quý thân hữu muốn xem đầy đủ hơn vào facebook: 

Hết mình!

23 Tháng 12 2013 lúc 20:35
Hôm nay, 23/12, có một buổi gọi là tưởng niệm nhà thơ Hoàng Trúc Ly do anh Mặc Tuyền và các anh chị thân quen khởi xướng tại quán Sống Chậm của Lynh Bacardi. Nhà thơ Hoàng Trúc Ly mất đã 30 năm, thơ anh hay, nổi tiếng ở miền Nam trước đây nhưng cho đến bây giờ những người dù có làm thơ sống ở phía Bắc không biết anh là ai, tệ hơn, thế hệ sau này, những người sinh sau năm 1975 tại miền Nam, cũng không biết anh là ai!

"Ghi chú" này không nói về thơ Hoàng Trúc Ly, cũng không nói về buổi gặp gỡ cực kỳ vui vẻ với rượu, tiếng đàn, giọng ca... sáng nay, mà nói về một khía cạnh khác là tình người, tình bạn bè văn nghệ của một nhân vật liên quan là anh Mặc Tuyền, dù anh cũng nói rằng "thôi, mày (là tui) đừng có nói gì...".

Không phải là "kỷ niệm 30 năm ngày mất" nhà thơ Hoàng Trúc Ly mà anh Mặc Tuyền mới "tưởng niệm" mà rất nhiều năm gần đây, vào ngày 23/12 anh đều có tổ chức tại những nơi khác nhau. Anh (MT) nói với tôi: Tao làm vì tao nhớ ổng!". Ừ, đơn giản là vậy, nhưng sống để được một người luôn nhớ đến mình khi đã chết đi, và người còn sống vẫn nhớ người "đàn anh", bạn... đã mất từ rất lâu, không phải là dễ.

Tôi biết anh Mặc Tuyền đã lâu, khi còn sống ở miền Tây, anh sống theo kiểu "tài tử Nam bộ" đúng nghĩa, sống luôn "hết mình" bất chấp điều tiếng. Kỷ niệm đầu tiên khi tôi gặp anh cũng là chuyện hết mình vì bạn. Tôi nhớ lúc đó là năm 1991, anh em văn nghệ đều nghèo túng. Khi đó xuất bản vừa được "cởi trói", tôi cũng viết lách chút đỉnh và in vài ba cái truyện ngắn đầu tiên trên các tờ văn nghệ địa phương, nghĩa là hoàn toàn vô danh tiểu tốt. Một hôm nhà thơ Phù Sa Lộc nói với tôi là viết đại vài cuốn tiểu thuyết dạng diễm tình, bán rất dễ. Vậy là tôi ngồi vào máy chữ, gõ liên tục hai tháng thì được 1 cuốn 2 tập, toàn chuyện yêu đương tầm xàm, tay ba tay tư... Phù Sa Lộc hăm hở dẫn tôi lên nhà một "đầu nậu" ở Long an bán sách, thế nhưng... không có tiền, đầu nậu hẹn sẽ... trả sau.

Chúng tôi chỉ còn đủ ... tiền xe về Cần Thơ. Phù Sa Lộc nói: Thôi, ở lại đây vài bữa, vô nhà Mặc Tuyền chơi! Chúng tôi tìm đến nhà anh. Một căn nhà lá xập xệ, nền đất, chỉ có hai cha con và... con chó cái, anh nói nó vừa  nuôi con xong, chó con đã cho đi hết. Nhà nghèo, trống huơ trống hoác. Mới gặp tôi lần đầu nhưng anh niềm nỡ như gặp thằng em. Lúc đó khoảng 2g trưa, anh cho chúng tôi ăn bằng... mì gói, loại bao giấy, rồi dặn: Nằm ngủ đi (hic, chỉ có 1 cái giường sắt nhỏ tí), tao đi lát về! Anh bỏ khách ở nhà với đứa con chừng 13 tuổi, đi đến năm giờ chiều mới về, vừa bước vô cửa đã hối: Mặc đồ vô! Đi nhậu, đi nhậu! Hơi ngạc nhiên nhưng chúng tôi cũng theo anh ra đầu ngõ đón xe lôi đến 1 quán nhậu. Tại đây anh nói: Mày thích gì kêu nha, thoải mái nha! Hơi ngạc nhiên nhưng tôi cũng không nghĩ ngợi gì. Chúng tôi ăn nhậu no say. Khi gần về, tôi có chút tò mò, nên khi đi toilet ghé tai hỏi ông chủ quán, cũng là người thích dân văn nghệ: Bộ ông anh của em... thiếu nợ anh độ nhậu bao bạn bè này hả? Ông chủ cười khà khà: Không, không nợ. Ổng đổi con chó cho bữa nay!

Bàng hoàng! Và đúng vậy, khi chúng tôi trở về, con chó khá lớn nhà anh nuôi đã không còn chạy ra mừng chủ!

NGUYỄN ĐÌNH BỔN
từ Facebook

Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

TƯỞNG NIỆM NHÀ THƠ HOÀNG TRÚC LY


HOÀNG TRÚC LY
14/4/1933 - 23/12/1983

Nhà thơ Hoàng Trúc Ly tên thật là Đinh Đắc Nghĩa, sinh năm
1933 tại Đà Nẵng, nguyên quán Bình Định. Sau khi đậu bằng
tú tài Pháp ông ghi danh vào trường Luật, nhưng chẳng được
bao lâu thì bỏ học vì bài giảng khô khan, không khí chật hẹp,
nóng bức, chẳng thoải mái của các giảng đường.
Tác phẩm tiêu biểu: tập thơ duy nhất  Trong cơn yêu dấu  và
một số các thi phẩm khác đăng rải rác trên các báo, tạp chí, tập
san ở miền Nam Việt Nam.
Thơ Hoàng Trúc Ly có nhiều bài sáng tạo mang sắc thái tuyệt
mỹ,  xuất thần với những ngôn ngữ,  thi ảnh tinh khôi,  đầy rung
cảm, trữ tình và tiềm tàng   ý niệm huyền học, triết học.
Hoàng Trúc Ly qua đời ngày 23 tháng 12 năm 1983 tại Sài gòn
vì tai nạn giao thông.
Tác phẩm:
- Trong cơn yêu dấu (Hướng Dương, 1963)
- Tiếng Hát Lang Thang (1967)
- Huyền Sử Một Kiếp Hoa (1967)
- Trạng Quỳnh

Trích thơ:

Sầu ca sĩ
tặng Thanh Thúy

Từ em tiếng hát lên trời
Tay xoa vòng tóc tay vòi âm thanh
Sợi buồn chẻ xuống hồn anh
Lắng nghe da thịt tan tành sau xưa
Trời em tiếng hát lên từ
Âm ba tóc rối lững lờ vòng tay
Áo dài lùa nắng vào mây
Dấu chân hồng nhạn rụng đầy gió sương


Nhân dạng
Tôi còn yêu cho biển còn xanh
Mây còn bay cho chim cất cánh
Ngựa què rồi em cởi lưng anh
Tôi cứ yêu, khốn nạn cứ cười
Chim cứ bay cho mây gãy cánh
Em chết rồi ai ám sát tôi

Tiếp Theo Và Hết
anh sẽ bình yên mà chờ đợi
từ đau thương ấy đến bây giờ
từ mùa xuân rụng trên vừng trán
có phải tên người yêu là Thơ ?

hay là, hay là, hay là, ai ?
trong em : thú vật và thiên thần
anh mơ thượng đế khi yêu dấu
thể xác linh hồn không nói năng

anh sẽ vì em anh sẽ yêu
hai tháng hai năm hai buổi chiều
khi ngất ngư rồi anh sẽ chết
nhớ gì như nhớ bóng người yêu

và cón các anh còn các em
hoa ngón tay còn níu tóc thề
dâng em tất cả ôi hoàng hậu
ta biết còn gì trong cuộc mê ?

(Trong Cơn Yêu Dấu)

Phạm Công Thiện viết về thơ Hoàng Trúc Ly:
Thơ Hoàng Trúc Ly có ma lực kỳ quái của những câu phù chú.
Đối với Hoàng Trúc Ly, ngôn ngữ hãy còn mới tinh, mỗi chữ
đều mang một linh hồn, mỗi chữ là một sinh mệnh. Tôi gọi
Hoàng Trúc Ly là thi sĩ lớn, là nhà thơ bậc thầy của thi ca hiện
đại.


Nguồn:
HUỲNH ÁI TÔNG
VĂN HỌC MIỀN NAM 1954-1975


CẢM ĐỀ THƠ HOÀNG TRÚC LY


- Tam Ích -


 


Mỗi một cuộc chiến tranh đều gây nhiều đổ vỡ lớn và nhỏ. Đồng thời nó kết thúc một số vấn đề và đưa lên thảm xanh một số vấn đề… Nó làm một việc khác nữa: vạch ra một biên giới – biên giới vừa làm tiêu chuẩn để mọi người tính sổ thời đại, vừa làm vị trí cho mọi người từ đó nhìn trước và nhìn sau. Nhìn sau coi những gì đã xong đi những quá trình… nhìn trước coi những gì sắp ra đời, sắp có mặt
Trạng thái ấy có thể nói về văn nghệ nữa – về thơ chẳng hạn…

Thơ có khi như gấm vóc: gấm vóc Á đông với tất cả những màu sắc cổ truyền thấp thoáng những màu sắc mới – mơ hồ, kín đáo, thoả mãn thị giác của những người đương hoài niệm và cũng đương hướng thượng… Đó là chuyện đã qua…
Thơ có khi là những thử thách nhiều hứa hẹn mà tương lai chờ đợi: một chân trời mới, một chân trời lạ. Muốn cho người đương thời và người đời sau khỏi lẫn sau trước trong thời gian, và bộc lộ tính chất đối kháng của cá tánh con người thời đại muốn li khai với quá khứ, thi nhân hiện đại gọi thơ họ là thơ tự do… Đây là chuyện bây giờ…

Vì vậy, bên này và bên kia biên giới có những người nhìn một số người – đồng thời đương định vị trí cho người và cho mình trong thi giới. Cũng có khi họ quên ý thức về vị trí của mình, của người, vì chiến tranh thường kết thúc mà cũng thường xoá thứ tự…
Có lẽ mọi thứ tự, mọi sự còn mất, mọi sự nên chăng trong văn nghệ sẽ ngã ngũ trong những giáo đường văn học. Nhưng đôi khi những giáo đường văn học trong lịch sử lại dựng lên ngoài tầm cân nhắc và tính toán của thông minh… hoặc sớm quá mà bỏ sót, hoặc trễ quá nên dư…

Nhưng – cũng lạ! – lại có người: một người thôi… một vài người thôi… làm thơ hay mà không kể đến sự có mặt của biên giới thời gian: biên giới không vạch được đường chân trời mà cũng mất tính chất một tiêu chuẩn. Nói một cách khác: thơ họ hay trong thời gian, thơ họ từ chối sự nghiệt ngã của sổ kế toán lịch sử, từ chối thế lực… xuyên tạc của danh từ…
Một trong vài người đó là Hoàng Trúc Ly.
Đọc thơ Ly, người ta không hiểu Ly có vị trí bên Hàn Mặc Tử với nhiều mẫu tượng trưng của Xuân Diệu, Huy Cận cũ – hay Ly có vị trí đặc biệt bên một vài nhà thơ tự do nổi tiếng nhất hiện thời.
Và thơ lục bát của Ly sẽ làm Nguyễn Bính chẳng hạn ngạc nhiên lắm: một bút pháp mới, một nhạc tính mới, kể cả một dân tộc tính mới – một thứ gấm vóc từ những chân trời xa lạ Á đông rất mới đượm một hương vị trừu tượng táo bạo của nhạc tính Âu tây đầy màu một nghìn lẻ… một hương vị siêu thực… xưa và bây giờ.

Nhà thơ ấy – xin nhắc lại – tên là Hoàng Trúc Ly. Nhà thơ ấy đã có mặt, đương có mặt, sẽ có mặt… Người thanh niên trí thức ấy một sớm từ chối vài cơ hội tiến thân thông thường… để say mê làm thơ và “giang hồ mê chơi quên quê hương”.
Thiên hạ sao, Ly vậy: khóc cho thân phận, khóc cho con người của riêng mình, của chung mình, khóc suốt đêm dài, đằng đẵng, không khô ráo…
Và một thiên tài trưởng thành đương đòi vị trí xứng đáng của mình trong thi giới hiện đại.

Hoàng Trúc Ly chưa làm khác, cũng chưa làm khác, vẫn chưa làm khác… Và kiên tâm.
Tôi thường nói về Ly rằng Ly còn trong tâm hồn một-cái-gì-đương… chưa vỡ: portent en lui un “abcès” qui devrait crever! Ngày nào có sự đổ vỡ trong tâm hồn con người ấy, chúng ta sẽ thấy một người đi một giai đoạn dài nữa trong văn thi giới. Ngày đó, nước mắt sẽ khô ráo: Ly sẽ chịu đựng thân phận mình, thân phận người. Rất can đảm. Ô Sisyphe!
Tôi tin thơ Ly lại sẽ có một nhạc tính mới nữa, và sẽ làm mọi người ngạc nhiên.

Hình như Baudelaire nói rằng đối tượng của văn nghệ là làm cho mọi người… nhạc nhiên. Le but essential de l’oeuvre-d’art est d’étonner… Ý của Baudelaire là như vậy.
Hoàng Trúc Ly đã và đang làm mọi người ngạc nhiên. Họ Hoàng sẽ còn làm mọi người ngạc nhiên – ít nhất là một lần nữa – về thiên tài của mình.
Tôi dùng danh từ “thiên tài” không dè dặt chút nào. Ly vốn khiêm tốn; nhưng cách đây gần mười năm, một trong những người bạn đường văn nghệ đầu tiên của Ly – là tôi – là người có quyền hãnh diện với chính mình, và hãnh diện cho cả văn và thơ hiện đại.

     (Đọc tại Đài Phát thanh Sài Gòn, tháng 12 năm 1962)