Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2015

MƯỜI BÀI THƠ MÙA XUÂN CỦA TRẦN NHÂN TÔNG NGUYỄN LƯƠNG VỴ CHUYỂN DỊCH THƠ VIỆT



I. LỜI GIỚI THIỆU:
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 125816 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (12781293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm.
Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2lần 3.
Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu Đà Hoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
“… Theo sử sách còn ghi được, Trần Nhân Tông là tác giả các tập thơ sau đây: Trần Nhân Tông Thi Tập, Đại Hương Hải Ấn Thi Tập, Tăng Già Toái Sự, Thạch Thất Mỵ Ngữ. Tuy vậy, sau bao nhiêu phen dâu bể của chiến tranh, loạn lạc, số tác phẩm trên đều đã mất. Hiện thơ ông chỉ còn giữ được 31 bài, hai cặp câu thơ lẻ, một bài minh và một bài tán, chép trong các tuyển tập. So với nhiều nhà thơ khác thời Lý – Trần, số lượng ấy kể cũng đã không phải là nhỏ.” (Trích từ bài viết của Nguyễn Huệ Chi và Trần Thị Băng Thanh, ngày 27.08.2012,“Sự thống nhất giữa hoàng đế, thi nhân và thiền gia trong một nhân cách - Trần Nhân Tông” trên trang trannhantong.net)

II. PHẦN DỊCH THƠ:


10 bài thơ có nội dung mùa Xuân được tuyển dịch dưới đây, trích từ  bản PDF của sách Thơ Văn Lý-Trần, tập 2, NXB Khoa Học Xã Hội, Hà Nội, 1977. Phần dịch nghĩa, ghi chú, có hiệu đính thêm một vài ý chưa rõ nghĩa, hoặc thiếu phần Hán văn.

Mỗi bài thơ được trình bày theo thứ tự:

. Nguyên văn bài thơ chữ Hán
. Phiên âm
. Dịch nghĩa
. Ghi chú
. Phỏng dịch thơ Việt


***

 
1.


Phiên Âm:

XUÂN HIỂU

Thụy khởi khải song phi,
Bất tri xuân dĩ quy.
Nhất song bạch hồ điệp,
Phách phách sấn hoa phi.

Dịch Nghĩa:

SỚM XUÂN

Ngủ dậy mở cánh cửa sổ,
Không biết mùa xuân đã về.
Có một đôi bướm trắng,
Vỗ vỗ cánh, bay đến gần với hoa.

Phỏng Dịch Thơ Việt:

SỚM XUÂN

Ngủ dậy, mở cửa trông
Nào hay Xuân mênh mông
Kìa một đôi bướm trắng
Vỗ vỗ cánh vờn bông!

2.


Phiên Âm:

XUÂN NHẬT YẾT CHIÊU LĂNG

Tì hổ thiên môn túc,
Y quan thất phẩm thông.
Bạch đầu quân sĩ tại,
Vãng vãng thuyết Nguyên Phong.

Dịch Nghĩa:

NGÀY XUÂN THĂM CHIÊU LĂNG

Lính thị vệ như cọp, đứng nghiêm túc trước ngàn cửa,
Áo mũ các quan đủ cả bảy phẩm.
Người lính già đầu bạc còn đến ngày nay,
Thường nhắc lại chuyện Nguyên Phong đã qua rồi.

Ghi Chú:

. Chiêu lăng [ ]: Lăng vua Trần Thái Tông (chữ Hán: 陳太宗; 10 tháng 7, 12185 tháng 5, 1277), tên thật là Trần Bồ [陳蒲,] sau đổi thành Trần Cảnh [陳煚,]
là vị hoàng đế đầu tiên của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông ở ngôi hơn 32 năm (1225 - 1258), làm Thái thượng hoàng trong 19 năm. Trần Thái Tông là cha của Trần Thánh Tông và là ông nội của Trần Nhân Tông.
. Chuyện Nguyên Phong []: Trần Thái Tông, nguyên tên thật là Trần Cảnh, là vua thứ nhất của nhà Trần. Ông sinh ngày 17.07.1218, mất ngày 04.05.1277. Ông làm vua 33 năm, nhường ngôi 19 năm, thọ 59 tuổi. Khi lên làm vua năm 1226, Trần Cảnh đổi niên hiệu là Kiến Trung; năm 1232, đổi là Thiên Ứng Chính Bình; năm 1251, lại đổi là Nguyên Phong.
Ngày 17.01.1258, (niên hiệu Nguyên Phong thứ 7) quân Nguyên tràn tới cánh đồng Bình Lệ (phía nam Bạch Hạc, Việt Trì, Phú Thọ). Trần Thái Tông chỉ huy cuộc chiến đấu chống giặc. Đại Việt Sử Ký Toàn Thư tả: "Vua tự làm tướng đốc chiến đi trước, xông pha tên đạn…".
Ngày 29.01.1258, Trần Thái Tông cùng thái tử Hoảng (sau là vua Trần Thánh Tông) đã phá tan quân Nguyên ở Đông Bộ Đầu, chiếm lại Thăng Long, kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông lần thứ nhất. Trần Thái Tông đã đi vào lịch sử như một vị vua anh hùng cứu nước. Chiến công hiển hách của quân dân nhà Trần đánh tan cuộc xâm lược lần thứ nhất của quân Nguyên Mông được sử sách đời đời ghi nhớ như một điểm son chói lọi trong lịch sử chống ngoại xâm đầy oanh liệt của của dân tộc ta.

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2015

Sài Gòn, thời của những biểu tượng thất truyền

Nguyễn Vĩnh Nguyên


Chỉ 15 năm, như chớp mắt, hàng loạt các công trình hiện đại đã hùng hổ đẩy những biểu tượng cũ của Sài Gòn đi sâu vào trong quá khứ, biến chúng thành những tiểu cảnh.
Được “mọc” trên một vị trí đẹp bên sông Sài Gòn, nằm ở điểm mạnh trên bố cục trung tâm, như xác định ban đầu, tòa tháp Bitexco Financial sẽ là một trong những cao ốc hàng đầu của thành phố, nhưng mục tiêu chính không chỉ là cạnh tranh về độ cao, mà cạnh tranh về tính biểu tượng. “Cạnh tranh về độ cao không có ý nghĩa gì cả bởi bất cứ độ cao nào cũng có thể bị vượt qua một cách dễ dàng,” ông Carlos Zapata, kiến trúc sư dự án nói vào năm 2005, khi tòa nhà vẫn còn nằm trên bản vẽ. Tham vọng về việc kiến tạo và xác lập một biểu tượng mới, hướng đến tính trường cửu gắn với hình ảnh thành phố là có thật. Và búp sen mảnh mai cho đến lúc này đã làm được chuyện đó, cho dù đôi khi vẫn có người nghĩ rằng nó gợi liên tưởng về một ngón tay chỉ lên trời hay một con rắn đang lè lưỡi mắc nghẹn vì nuốt phải một con mồi quá cỡ. Nhưng xét cho cùng, tính nhận diện của nó không thể phủ định, khuynh hướng sáng tạo kiến trúc công bằng mà nói, cũng chẳng có gì quá đáng để phải than phiền hay giễu nhại.
Trong tương lai, Sài Gòn sẽ có nhiều công trình hãnh tiến công năng và sức chứa nhưng chẳng chút đoái hoài về tính biểu tượng hay thẩm mỹ. Điều đó liệu sẽ ảnh hưởng đến số phận của những công trình từng là biểu tượng cũ hay di sản?
Có chứ. Phố xá rồi đây sẽ phẳng phiu hơn và hào nhoáng hơn nhưng chẳng còn gợi mở chút nào về chiều sâu quá khứ, khi biến những gì thuộc về di sản trở thành món đồ chơi, rồi chờ đợi một ngày không xa sẽ biến thành đống xà bần rẻ tiền như bao nhiêu “việc đã rồi” khác đang diễn ra.

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015

Ðừng làm người đọc thất vọng vì quảng bá, tán dương

Tìm đọc cuốn sách có giá trị và để lựa chọn được cuốn sách như ý muốn, nhiều người đọc thường tìm hiểu qua báo chí với hy vọng đó sẽ là nơi cung cấp thông tin tin cậy. Nhưng đáng tiếc, đôi khi họ không khỏi hoang mang, vì chất lượng tác phẩm lại không tương ứng với thông tin từ báo chí.
Cách đây ít lâu, ở cửa hàng sách nọ, lời khen của nhiều nhà văn, nhà phê bình in dày đặc trên bìa 4, đặc biệt là Lời bạt do một nhà phê bình văn học nổi tiếng viết: "chỉ chừng khoảng hai mươi năm sau, người đọc lại đang đứng trước một thách đố mới. Văn mới (nếu có thể gọi như vậy) xuất hiện ngày một nhiều. Mà khởi xướng cho lần này đa số là các nhà văn trẻ, thậm chí rất trẻ. Các tác phẩm của họ đa số là tiểu thuyết, một thể loại vốn quá ngưỡng với tư duy văn học Việt Nam... Chừng ấy những cái "ngoại biên", "phi/chưa chính thống", "giải trung tâm"... đó càng làm khó cho sự tiếp nhận văn học hậu - Ðổi mới, tức đổi mới (không viết hoa) từ dưới lên, này". Và theo nhà phê bình, thì cuốn sách là "điển hình của văn chương hậu - Ðổi mới. Nó có đầy đủ những đặc điểm của tiểu thuyết hậu - hiện đại", đã khiến tôi tò mò. Dù không hiểu các khái niệm "ngoại biên", "phi/chưa chính thống", "giải trung tâm", "hậu - Ðổi mới", "hậu - hiện đại" là gì, tôi vẫn quyết định mua cuốn sách để tìm hiểu xem "thách đố mới", "điển hình của văn chương hậu - Ðổi mới" mà nhà phê bình đã đề cập là như thế nào, liệu đó có phải là giá trị mới của văn học mà tôi còn chưa biết, hoặc cần phải biết hay không?
Về nhà tôi đọc ngay, và rất tiếc, dù rất cố gắng nhưng thật sự tôi không thể hiểu về nội dung cuốn sách. Theo cảm nhận của tôi, đó chỉ là một văn bản hỗn độn, lắp ghép, chắp vá. Tôi biết mình có thể bị chê cười vì đã "không đủ tầm để thưởng thức tác phẩm", nhưng tôi vẫn nghĩ khác: Khi tác phẩm đã xuất bản, nó sẽ phải chấp nhận sự phán xét, thậm chí sự chê trách của độc giả. Sau lần đó, tôi rút kinh nghiệm bằng cách luôn cảnh giác với lời giới thiệu in kèm mỗi cuốn sách.
Tôi hiểu tác giả, đơn vị xuất bản phải chọn in các lời khen ngợi trên bìa thì mới gây hấp dẫn tò mò cho độc giả, như vậy mới bán được sách. Nhưng chẳng lẽ nhà phê bình nổi tiếng lại viết lời khen một cuốn sách dễ dãi đến vậy được sao? Tôi có nhu cầu đọc một cuốn sách hay, tôi bỏ tiền mua sách, tại sao lại đưa tôi đến một lựa chọn nhầm?
Vì tin vào sự khẳng định của cây bút nổi tiếng mà tôi gặp phải trường hợp đáng tiếc kể trên. Vậy khi đứng trước một rừng tác phẩm mới vừa xuất bản tôi biết căn cứ vào đâu để tìm cuốn sách hay? Tôi chuyển hướng mới, đó là tìm đọc thông tin trên báo chí. Tôi nhận thấy có một việc làm khá phổ biến là một tác phẩm chuẩn bị hoặc mới được xuất bản, lập tức xuất hiện các bài giới thiệu, quảng bá tác phẩm trên báo chí hay mạng xã hội; tác giả xuất hiện trên báo chí để trả lời phỏng vấn về tác phẩm mới của mình, những buổi ra mắt sách rầm rộ với sự xuất hiện của nhiều nhân vật tên tuổi... Trong thời đại thông tin, kinh tế thị trường, cạnh tranh như hiện nay, điều này tôi thấy cũng bình thường. Vì không chỉ nhà xuất bản, tác giả có nhu cầu quảng bá tác phẩm, mà chính độc giả cũng muốn tìm hiểu thông tin cuốn sách mới, từ đó quyết định tìm đọc ấn phẩm đó hay không. Tuy nhiên, theo dõi các hoạt động này, tôi thấy nổi lên một loại hiện tượng khiến tôi phân vân, thậm chí có phần hoang mang, đó là "hiện tượng sính hình thức" ở một số tác giả. Thay vì giới thiệu giá trị tác phẩm vừa xuất bản thế nào, tôi bắt gặp nhiều bài quảng bá rùm beng như: ra mắt tập thơ tân hình thức của nhà thơ X; tiểu thuyết hậu hiện đại của nhà văn Y mới xuất bản; nhà thơ Z vừa khởi xướng loại thơ phụ âm... Chưa hết, đọc các bài giới thiệu, phê bình cuốn sách, cũng như đọc trả lời phỏng vấn của tác giả, tôi thấy vấn đề thường được nhấn mạnh lại không phải là của nội dung có gì đặc sắc mà chủ yếu hướng về hình thức thể hiện. Và từ đó một số tranh cãi xuất hiện, đôi khi khá gay gắt, quanh việc tác giả có viết theo hậu hiện đại hay không, có phải là tân hình thức hay chỉ là phong cách sáng tác truyền thống? Ðiều ấy đã làm cho độc giả, dư luận bị mất phương hướng.
Từ bản thân mình và qua trao đổi với bạn bè, tôi tin là nhiều độc giả như tôi ít quan tâm tới hình thức tác phẩm. Nếu ai đó quan tâm, có lẽ cũng là do tò mò, đọc để xem tân hình thức là thế nào; thơ phụ âm làm ra sao... Nhưng những điều này có lẽ mới chỉ giúp chạm được vào "lớp vỏ" của tác phẩm văn học. Trong khi thiết nghĩ, điều quan trọng của một tác phẩm văn học là chất lượng tư tưởng - nghệ thuật của tác phẩm đó thì, rất tiếc với nhiều trường hợp, các phẩm chất này chỉ được đề cập một cách chung chung, mờ nhạt, khiến người đọc có cảm giác giờ đây nội dung tác phẩm chỉ là cái làm nền cho hình thức tác phẩm. Tuy nhiên, mặc cho nhiều độc giả vừa có phần tò mò, vừa băn khoăn trước nhiều trường phái sáng tác mới lạ làm tác phẩm hình như ngày càng rắc rối, khó hiểu hơn thì trên thực tế hiện tượng sính hình thức dường như lại được đón nhận có phần thái quá ở một số người sáng tác, một số nhà phê bình. Ðọc trên báo chí tôi thấy, thậm chí một số tác phẩm xuất hiện từ nửa thế kỷ trước cũng được nhà phê bình sính hình thức phân tích, soi chiếu thế nào đó để cuối cùng chứng minh tác phẩm và tác giả đã đặt nền móng hoặc góp phần thúc đẩy chủ nghĩa hậu hiện đại phát triển ở Việt Nam. Trong khi đó, qua các cuộc trò chuyện về văn học, "cha đẻ" của các tác phẩm này lại chia sẻ rằng mình viết trong tâm thế hoàn toàn khác, với ý đồ nghệ thuật khác, chứ không chủ định đặt "viên gạch" để "xây" một chủ nghĩa nào cả!
Tôi không rõ sự ồn ào thái quá về một số tác giả và tác phẩm có nằm trong mục đích của đơn vị xuất bản, tác giả hay không, nhưng sự "tiếp sức" của một số tờ báo, một số nhà phê bình khiến độc giả rối loạn và hoang mang trong việc đánh giá chất lượng một tác phẩm văn học, nhất là trước những thông tin coi tác phẩm như là "bước ngoặt quan trọng bậc nhất"; hay: "như một giá trị khu biệt, thách thức mọi cố gắng định loại"; hoặc: vừa xuất hiện trên tạp chí nọ, tác phẩm "đã gây kinh ngạc cho nhiều người, xôn xao văn giới hải ngoại và rồi trong nước"! Theo tôi, sự tôn vinh thái quá này đã tác động đến nhận thức của người viết khác, đặc biệt là tác giả trẻ, có xu hướng thích "nổi trội", ảo tưởng về giá trị của văn chương sính hình thức. Vì thế mới xuất hiện kiểu tuyên bố: "tôi chấp nhận bán một số lượng giới hạn cũng như có một lượng độc giả nhất định hơn là đại trà và thừa mứa". Nghe tác giả phát ngôn, tôi không khỏi thắc mắc bởi "độc giả nhất định" là năm hay 10 người? Nếu chỉ có thế, việc gì tác giả phải tốn công in một cuốn sách với số lượng tới 500 cuốn (số lượng rất thấp với mặt bằng chung!) để rồi sách không bán được, phải xếp xó trong kho? "Ðộc giả nhất định" nào thấy thú vị khi giữa một bài thơ tác giả lại chen vào giữa với các câu chữ chẳng ăn nhập gì, đại loại như: "Mà này thế này gọi là "tự sự" hay "độc thoại nội tâm" hay "dòng ý thức" gì đấy chứ không phải làm thơ đâu nhá"? Ðặc biệt, tôi thấy tác giả A là trường hợp rất khác lạ. Ông tỏ ra rất hào hứng với xu thế, trường phái văn học mới của thế giới đến mức cực đoan, như thể không có tân hình thức, không có hậu hiện đại thì tác phẩm chẳng có giá trị gì. Thậm chí khi trò chuyện với "fan hâm mộ", tác giả này lại chê bai, giễu nhại sáng tác của các thế hệ trước như thể đó là thứ bỏ đi, chẳng đáng giá; và giờ đây một thế hệ mới đã hình thành, đang tiếp quản nền văn chương nước nhà, có sứ mạng phải thiết lập tiếng nói mới, phá tan cái gọi là "thành trì cũ". Nói như thế, chẳng lẽ các tác phẩm văn học trước đây đều vô giá trị, đáng bỏ đi? Vẫn chưa hết, trong khi tác giả A tự hào, thậm chí khá ngạo nghễ về "đứa con tinh thần" có hình dáng khác lạ của mình, thì nhà phê bình nọ đã nồng nhiệt ca ngợi sự xuất hiện tác phẩm của tác giả A tạo ra một "bước ngoặt của văn học hậu hiện đại bằng cách tạo ra những không gian trò diễn kiểu khác, những chủ thể với những cấu trúc khác"! Thật kỳ lạ, vì văn chương đâu phải là sân khấu để tạo ra "những không gian trò diễn kiểu khác"?
Tôi từng hoang mang tự hỏi hay là mình lạc hậu, không bắt kịp xu thế thời đại, không biết thưởng thức văn học, hay văn chương hiện đại phải như vậy? May thay, tôi đã được đọc ý kiến của PGS, TS Nguyễn Văn Dân, khi ông đã chỉ ra: "Có thể nói, thuật ngữ "hậu hiện đại" đang trở thành một cái mốt trong các diễn đàn văn học", "Không nhất thiết cứ mỗi khi muốn gây ấn tượng lại phải cầu viện đến thuật ngữ "hậu hiện đại", để rồi lại phải vất vả cố công tìm kiếm các đặc tính để gán cho nó nhằm chứng minh cho quyền tồn tại của nó mà thực ra các đặc tính đó lại chính là của [chủ nghĩa] hiện đại". Ông cũng dẫn một trường hợp nực cười: "trong cùng một chương sách do cùng một người viết, cùng một hiện tượng vừa được gọi là "hiện đại chủ nghĩa" lại vừa được gọi là "hậu hiện đại chủ nghĩa"! Ðiều đó cũng chứng tỏ là khi biên soạn giáo trình lý luận văn học, nhiều tác giả Việt Nam thấy có người nước ngoài nói các trường phái kia là hiện đại thì họ cũng nói theo, bây giờ thấy người khác nói là hậu hiện đại thì họ lại quay sang nói theo là hậu hiện đại"!
Không ít độc giả hoang mang trước tình trạng nhiễu loạn của văn chương sính hình thức và đặt câu hỏi: Tình trạng thái quá này liệu có xuất phát từ tâm lý tự ti và sính ngoại của một số tác giả Việt Nam (vì phải gắn với trào lưu nghệ thuật nào đó ở phương Tây thì tác phẩm mới có sự đột phá, có sáng tạo nghệ thuật khác biệt!?). Họ tưởng tượng ra giá trị và cố gắng chứng minh, song thay vì chứng minh bằng chính chất lượng của tác phẩm, thì họ lại đưa ra phát ngôn để định hướng độc giả! Và các tác phẩm sáng tạo theo phong cách "tạp pí lù" đó lại được khoác chiếc áo "tân hình thức", "hậu hiện đại" mà độc giả không làm sao có thể hiểu nổi. Tôi nghĩ, đã đến lúc không chỉ đơn vị phát hành hay báo chí, mà chính tác giả, nhà phê bình cần có trách nhiệm để đặt tác phẩm vào vị trí đích thực của nó. Chỉ có như vậy mới giúp lành mạnh hóa môi trường văn chương, giúp người đọc chọn lựa những tác phẩm tốt để thưởng thức, từ đó thêm niềm say mê, gắn bó với văn chương.
NGUYỄN HOÀNG VÂN ANH
 
nhandan online

Thứ Ba, 10 tháng 2, 2015

THƯƠNG TIẾC NHÀ THƠ VĂN VIẾT LỘC

NHÀ THƠ VĂN VIẾT LỘC
ĐÃ RA ĐI VÀO LÚC 15 G 15  NGÀY 9.2.2015 ( NHẰM NGÀY 21 THÁNG CHẠP NĂM GIÁP NGỌ ) TAI SÀI GÒN.
HƯỞNG THỌ 63 TUỔI
LỄ VIẾNG 7 GIỜ NGÀY 10.2.2015 TẠI SỐ NHÀ 9 NGUYỄN BỈNH KHIÊM,PHƯỜNG BẾN NGHÉ, QUẬN 1, SÀI GÒN
LỄ ĐỘNG QUAN 7 GIỜ NGÀY 11.2.2015 ( NHẰM NGÀY 23 THÁNG CHẠP GIÁP NGỌ)
HỎA TÁNG LÒ THIÊU PHÚC AN VIÊN, QUẬN 9, SÀI GÒN
XIN CHIA BUỒN CÙNG CHỊ VĂN VIẾT LỘC,HAI CHÁU NA ,TY VÀ GIA ĐÌNH

nguyễn văn trai, cao huy khanh, viêm tịnh, nguyễn miên thảo, từ hoài tấn, cao thoại châu, dương đình hùng, hồ trọng thuyên, vương từ, trần phá nhạc, trương như bá, huỳnh ngọc thương, thái nguyên hạnh, , đức phổ, hoàng lộc, huy tưởng, nguyễn đình thuần, giang hải, cao hữu điền, phan lệ dung, lương túy vân, trần vĩnh tựu, la quang thanh, nguyễn thanh phương, nguyễn phú yên, trần lượng, đặng văn chơn, nguyễn văn kỳ, võ thị thanh trung, hoàng sơn, hoàng thị thiều anh, nguyên quân, hồ đăng thanh ngọc, nguyễn tuấn, trần dzạ lữ, nguyễn liên châu,hạ nhiên thảo, nguyễn sông ba, nguyên minh, nguyễn đăng trình, trần thanh quang, nguyễn thanh văn, vũ hà nam, vũ trọng quang và bằng hữu...
 
 
 

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2015

Thơ cuối năm



Suy nghĩ tháng chạp



Nếu không có tháng Giêng thì không có tháng Chạp              

Nếu không có phụ nữ thì không có đàn ông

Nếu không có ngày thì không có đêm

Nếu không có hôm nay thì làm gì có ngày mai

Vân vân và vân vân …



Bao nhiêu cái nếu không giữa cuộc sống này

Nếu không có điều nọ thì cũng không có điều kia

Nhưng suốt đời

Ta đi tìm gì

Nếu không

Thì cũng không

Vậy thôi.





Một đoạn cho tình yêu bé nhỏ đêm trừ tịch

Gởi C.




Em không hề nghĩ rằng có một ngày

Chữ nghĩa nhảy múa trên môi anh

Hằng bao năm bên góc nhà lặng thinh kia – rong rêu đã mọc trên râu tóc – bức tường đời ngăn cách chúng ta bằng nỗi lo êm ả của tuyệt vọng

Hôm nay giữa trời đêm của ngày ba mươi Tết anh đã nói được rằng

Yêu em yêu em







Khát vọng vô tâm



Nếu còn có thể nói được

Ước mơ tự do cho mỗi sinh linh trên mặt đất

Khi mỗi ngày đi qua

Chợt lòng mình mê đắm

Nỗi hối hận quen thuộc của kẻ tự đánh chìm mình

Nguồn cơn của niềm khát khao vượt thoát thực tại



Khi năm tàn

Ngày hết

Chỉ còn gì

Tôi khát vọng vô tâm


TỪ HOÀI TẤN