Thứ Hai, 9 tháng 5, 2016

VÀI BÀI THƠ NỮA



BÊN LỀ                           

bạn không thể là kẻ đứng bên lề
kiểu như uống cà phê vỉa hè hoặc ở một cái quán máy lạnh
cũng như nhau
bởi vì xã hội không có lề để đứng
đó là một dòng chảy
nếu không trôi
sẽ chìm lĩm

bạn cho rằng xã hội có lề phải lề trái
nhưng nếu đi bạn có chọn lề trái hay lề phải
thì đó chỉ là lề đường
không trái hay là phải
vì bạn không phải là phương tiện lưu thông
để phải tuân theo những luật lệ
bạn hoàn toàn tự do
đi lề nào cũng được

nếu bạn thực sự ra khỏi xã hội này
chỉ là điều không tưởng
người tu sỹ cũng vậy
nhà thờ hay chùa miễu
chỉ là hình thái tổ chức khác của xã hội

vì thế bạn đừng mộng tưởng rằng mình đứng bên lề xã hội
(lề phải hay lề trái cũng chỉ là lề đường
không ai cấm đi bộ lề phải hay trái}
để vỗ tay
hay thản nhiên trước mọi sự
thì bạn không thể là một phần tử của xã hội này
hay nói rộng hơn
bạn không là một thành viên của nhân loại

và vì thế hãy tự biến mất một cách tự nhiên
đứng bên lề nào cũng vô nghĩa



NGÀY THƯỜNG

ngày thường chắc chắn không phải là
ngày khác thường
nhưng ngày thường
cũng chỉ là ngày bình thường
bởi ngày thường
thật ra khó kiếm
là ngày khác thường

ngày thường
niềm mơ ước của mọi người
một ngày bỉnh thường
mọi việc đều bình thường
như cuộc sống

vì năm nay
khí hậu không bình thường
mưa nắng bão tố động đất nhiều lên ở các lục địa
con người không được bình thường
đối mặt với sự khổ ải khác thường

như hôm nay
tôi không có lấy một ngày
thật bình thường như cuộc sống này



BIỂN TÂM SỰ

biển không thể tâm sự được ngoài tiếng sóng rì rầm từng ngày từng ngày vỗ vào bất tuyệt
nghe gần đâu đó nhưng thật ra rất xa
khi nằm thở một mình trong biển vắng lặng
ở nơi đây hình như không có biển
làm sao có bờ
không có đảo
làm sao có chim muông cây cỏ lá hoa và cuộc sống
loài người đã bỏ đi
một loài vừa mới tới
không phải người
có phải là một sinh vật biển
với khát vọng chiếm hữu

bởi thế biển không thể nói lời tâm sư
bằng tiếng sóng
biển chỉ có thể kêu gào
sự biến mất trong vô vọng của tình yêu

tôi không thể nằm trên bờ biển (vì thật ra biển đã mất)
cũng như lời tâm sự nào mênh mông
vô nghĩa sự hiện hữu của biển



TỪ HOÀI TẤN


Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016

VÀI BÀI THƠ



Đôi khi chúng ta cần mất tích




Đôi khi chúng ta cần mất tích

Bỏi vì cũng chẳng còn ai nhớ ta

(Những tên được hay bị lãng quên)

Sự có mặt của ta thật vô nghĩa

Không có ích

Chúng ta cần mất tích

Tìm một khởi đầu khác



Bởi vì đôi mắt xanh của dục vọng

Ngời trên khuôn mặt quỷ mị

Ám ảnh sự toàn vẹn của cái đẹp

Những nét kẽ dọc ngang trên mặt phẳng trần trụi của cuộc sống

Là bến bờ biên giới của sự vô vọng



Vì thế chúng ta cần mất tích

Như sự cần thiết của một cuộc tái sinh

Trong cõi khác



Bí mật của em có phải

Ở giữa sự cám dỗ của địa ngục

Và ước vọng của thiên đường



Bí mật không được khám phá

Che đậy dưới chiếc quần lãnh đen

Phát ra ánh sáng



Tình yêu ta

Tưởng cũng nên biến mất

(người con gái đôi khi chỉ là một người con gái thuần nghĩa)

Thật vô ích khi phải thú nhận

Tình yêu như một nốt nhạc quá tầm

Vụt mất giữa không trung

Trong sự biệt tích tự nguyện



Đôi khi chúng ta cần mất tích

Như tự do

Như sự diệt vong của loài người

Vào ngày nổ tung trái đất



Khi cuộc sống không còn tự do

Không còn sự hứng khởi của tình yêu

Không còn ai

Để nhớ hoặc quên

Chúng ta cần biến mất









Tấm vé tàu



Tôi ra ga

Lấy một tấm vé tàu

Cho tôi một vé về thăm ký ức

Tôi thấy những nàng ma-nơ-canh đứng ở cửa ga

Một nàng bỗng cất giọng chim

Về đi về đi hết vé

Tôi nghĩ tôi phải ra khỏi đây

Vòng vây của sự lừa lọc

Nhưng tôi sẽ không đi được

Khi đôi chân đứng im

Một nàng bỗng cất giọng chim

Về đi về đi đã hết vé




TỪ HOÀI TẤN

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2016

MẤY BÀI THƠ ĐẦU NĂM 2016



Một ngày tháng giêng và sự trở lại của bầy cáo

Tôi sẽ không nói với bạn về
Tháng giêng đã đi qua
Và tôi không làm gì được
Bởi sự tiếp nối liên tục của thời gian
Và cuộc sống cũng không nghỉ được

Trong khi bạn muốn tôi nói về
Tình yêu đẹp
Và cô gái đẹp
(sự thật thì dễ thương cũng được)
Tôi sẽ không nói được gì với bạn
Vì tôi đâu có tình yêu
Cô gái của tôi cũng không có thật

Bạn muốn tôi nói về cuộc sống là một cuộc đấu tranh
Nhưng bạn ơi
Chuyện không bao giờ có
Bởi không thể có một cuộc đấu tranh như bạn muốn trong thời đại này
Thời đại giả tạo
\
Tôi sẽ không nói gì được với bạn về
Tất cả mọi chuyện
Vì sao vì sao
Những câu hỏi không kết thúc
Bởi bầy cáo đã trở về



Bài tưởng niệm kền kền

Những bãi đáp của chiến tranh không còn là nơi dung thân của lũ kền kền ngày đêm túc trực
Chiến tranh đã lùi sâu
Nhưng không phải chấm dứt
Đây là một cuộc chiến khác
Sẽ không có súng đạn
Thay vào những thứ khác
Cũng vẫn là những phương tiện của tội ác
Và như thế là không thể chấm dứt được
Không bao giớ chấm dứt được những cuộc chiến
Khi còn loài người
Không thể có bài tưởng niệm kền kền
Lũ kền kền lúc nào cũng có việc để làm
Lúc nào cũng nhiều thức ăn dành cho chúng

Chỉ có những kẻ mơ mộng và huyền hoặc mình
Bằng bài tưởng niệm kền kền tưởng tượng

Cho nên
Và vì thế
Không có bài tưởng niệm nào
Trong nghĩa địa đen
Kền kền vạn tuế

 

NGƯỜI QUYẾT LIỆT

Có cuộc cách mạng nào không phải hy sinh
Hy sinh sự tự do
Để tìm sự tự do khác
Đó cũng là sự hy sinh một thời đại này
Để đổi lấy một thời đại khác

Những kẻ đã lên giọng ví von
Thuyết phục bằng những lời đẹp đẽ về một cuộc đời  mới
Bằng hy vọng và niềm tin của chúng ta
Về sự thay đổi cần thiết

Chỉ có những người quyết liệt
Không bao giờ tin rằng
Có cuộc cách mạng
Không bao giờ có cuộc cách mạng
Của những người chân thật
Không bao giờ có được sự tự do
Khi vắng những người quyết liệt



KẺ TỬ ĐẠO

có những người tự vinh danh
tự buộc mình vào một ý tưởng cao cả
tự thỏa mãn mình bằng sự vượt lên trên kẻ khác như hành động không giống ai
tự cho rằng mình là người đi trước
tự mình xây dựng một niềm tin khác lạ (sự huyễn hoặc thần bí)
tự cho rằng ta là kẻ khai sáng
tự xưng tụng mình là người phản kháng
và thế giới này đang cần một vị dẫn đường về trong khi loài người thất lạc

cuộc đời này có bao nhiêu kẻ tử đạo như thế

có những người không ai muốn gọi tên
tự cho cuộc sống mình mất tích
tự ru hát vi vu như đám lau sậy bên biền sông
tự buộc mình lên đỉnh cao kêu gào sự vắng mặt của tự do
tự mơ mộng về một thời xuân của hoa lá
tự nuôi mình bằng khát vọng của người đấu tranh
tự đập vỡ những bức tường đá cách ngăn của quá khứ
và viết lại lịch sử

cuộc đời này có bao nhiêu kẻ tử đạo như thế

nhưng có chăng những người tử đạo ?




TỪ HOÀI TẤN