Thứ Tư, 12 tháng 1, 2022

SÀI GÒN SAU NHỮNG HÀNG RÀO PHONG TỎA

 SÀI GÒN SAU NHỮNG HÀNG RÀO PHONG TỎA

 

Từ 13/5/2021 tôi ở nhà

Tôi không ra khỏi cửa

Tôi không thấy đường phố

Tạm biệt quán cà phê ở bờ kè đường Hoàng Sa

Tạm biệt những người bạn lâu năm ở 27 Nguyễn thị Diệu

Không còn những buổi sáng trở dậy vội vàng, háo hức, diện đồ đẹp

Ra đường đi uống cà phê

Với bè bạn quen thuộc

 

Tôi ở nhà

Xa dần những thú vui

Nằm võng đong đưa tối ngày

Cơn đại dịch lại tới

Khốc liệt hơn

Gây nhiều tổn thương hơn

Không chừa một ai

 

Tôi đọc tin hàng ngày trên mạng

Những người bạn quen biết lần lượt qua đời vì dịch bệnh

Bất ngờ, buồn và phải chấp nhận

Những người bạn mới thấy đó, từng vui đùa, dạo chơi, trò chuyện với nhiều kỷ niệm

Nhìn lại với nỗi tiếc thương

Dầu biết mỗi người trước sau đều phải một lần bước qua cầu sinh tử ấy

 

Mỗi ngày tôi bắt đầu bằng tô mỳ gói

Vài cọng rau giá

Tôi nghĩ dạ dày tôi đang chịu đựng một cuộc kháng chiến trường kỳ

Tôi ổn

Và mong mọi người cũng ổn như tôi vậy

 

Nhưng không phải như thế

Những khu nhà trọ đang kêu cứu

Dịch đã xâm nhập

Những người nhập cư đang đánh đu với cuộc sống bên bờ vực không an toàn

Những lời kêu gọi từ đám đông

Những chia xớt cuộc sống

Dù một chút

Dù nhỏ nhoi

Như chia xẻ sự hy vọng của nhu cầu tồn tại

 

Sài Gòn đã mất an toàn

Không còn là đất lành để chim về đậu

Sài Gòn trong cơn đau yếu trầm trọng

Nhưng người đang muốn dời đi cũng không được ở lại cũng không xong


Sài Gòn nhìn thấy bởi hàng rào phong tỏa bịt kín những con đường ngõ hẻm

“ai ở đâu ở đó , cấm ra đường nếu không có việc cần thiết”

Ở thì được nhưng ăn bằng gì

Không ra đường thì được nhưng việc gì gọi là cần thiết

Sư bất hợp lý được giải thích bằng những nghị định thông tư dài ngoằng mệt mỏi

Những anh lính được chuyển đổi nhiệm vụ làm chức năng của người phụ nữ đi chợ, nôi trợ…

Thời đại của những trò tréo ngoe

Bao gồm sự hỗn loạn của nhân cách

 

Sài Gòn của những tháng trời nhìn qua khung cửa sổ hẹp

Ôi Sài Gòn

Ôi hòn ngọc viễn đông

Chỉ là nhà giam không song sắt

 

Sài Gòn đã bị thương nặng

Sài Gòn được nhớ về như là kỷ niệm quá khứ

Sài Gòn đâu còn những con phố những vỉa hè thân quen anh Ba anh Tư đi đâu mất

Sài Gòn chốn hoang vu bây giờ

Im lặng mùi tử khí của bệnh dịch

Sài Gòn tôi yêu chỉ là sự hồi tưởng cay đắng

Sài Gòn, tại sao

Không phải là thành phố khác

 

Vượt qua 100 ngày, những giới hạn không còn ý nghĩa gì nữa

100, 200 hay nhiều hơn

Cũng chỉ là những cột mốc

Không thề tính bằng sự nghèo đói

Đang từng ngày từng giờ

Như dây cung đã căng đến độ chót

Chực chờ bật ra

Bứt thoát

Trở thành sự cứu rỗi cần thiết

 

Sài Gòn sẽ trở lại

Và như thế

Sài Gòn vừa trở lại

Như đứa trẻ mới tập đi

Mọi thứ đều phải bất đầu lại

Cho dù

Giữa ngổn ngang

Con người tiếp tục đứng dậy

Sống và sống

Bắt đầu từ những nụ cười chào

Không bắt tay

Không thể nhìn rõ mặt 

Bắt đầu như tia nắng mai

Cuộc sống không bao giờ dừng lại

 

Bắt đầu

Lòng tôi vẫn nguyên vẹn một tình yêu

Sài Gòn 

Sài Gòn của tôi một ngày sống lại

 


02/10/2021

Sài Gòn sau một ngày dở bỏ phong tỏa




KHI MỞ CỬA, TA VỀ QUÊ

 

Khi mở cửa, chúng ta trở về

Quê của chúng ta nhà mái lá

Rau vườn đôi bữa cũng bình yên

Gạo đồng ấm no ngày tháng lại        

 

Khi mở cửa, chúng ta lại về

Không đi đâu nữa ở cùng quê

Miếng cơm manh áo đâu đòi hỏi

Chiều vui mấy chén rượu bên hè                  

 

Khi mở cửa, chúng ta về ngay

Có nơi nào đẹp bằng nơi này

Lòng ta cũng nhẹ bay cùng gió

Đoạn trần ai bỏ lại bên ngày

 

Mở cửa rồi, ta ở lại quê

Ruộng đồng sông nước với xuồng ghe

Vài câu hò ơ nương sóng nhỏ

Mạn bờ lau lách

Qua rồi một thuở ngựa xe


Sài Gòn đầu tháng 10/21 



Chủ Nhật, 26 tháng 12, 2021

Thơ NGUYỄN THANH VĂN

  

Thơ Nguyễn Thanh Văn

CHÙM THƠ CUỐI NĂM 2021

CẢM TẠ

 

Cám ơn không chỉ những đêm rằm lộng lẫy

Mà cả những đêm trăng lu và trăng khuyết

khi thiếu ánh sáng của rằm em

Anh mới biết đâu là ánh sáng thật của riêng mình.

 

 

 

ĐÊM CỦA NGUYỆT

 

Da biết lạnh từ em sang mùa vú

Đêm tắt đèn ai hát giữa tim sen

Mắt sao xa hé nhìn qua ô cửa

Trời phân vân mưa

Nhưng chưa phải mùa mưa

Vườn vốn dĩ chỉ là cây là lá

Nay chim về vọng mãi những mùa xưa

Đom đóm giăng đèn tình trên bệ cửa

Trời lại lâm thâm

Thôi, chuyện của trời cao!

Trăng đã nguyệt khi đêm vừa dạ

Em cũng nguyệt rồi, thịt nứt ra hoa

Ai thành ra ai mà không hề biết

Như tôi bỗng nhiên lại hoá thành tôi

Thềm ngập lá đêm tường vi chớm nụ

Nhả một hạt sương trên da thịt rung rinh

Dưới lụa thơm toả hương chi là lạ

Trên giường khuya vú nõn cưới trăng ngà

 

 

 

 

GỬI QUÊ MÙ XA

 

Tặng Nguyễn Miên Thảo và Từ Hoài Tấn

 

Về biển nhớ mình dân đầm phá

Lau lách quấn đầy mỗi hốc tim

Những mùa nước lợ bơi cùng cá

Cá quẫy đuôi, trăng ướt mộng ngà

 

Chơi với cát trắng, lòng mềm như trẻ dại

Đùa sóng quê hương, tình mãi chưa già

Ta kẻ chợ vẫn một đời xót biển

Ủ một hồn lau sậy hát ngu ngơ

 

Thân đại lộ đã thấm chiều hiu hắt

Trên cao ốc, ban công mơ một ngụm trăng tà

Cô đơn và mồ hôi thi nhau đổ                                                       

Thèm một mái tôn và chút mưa xa

 

Cỏ lau hát điều chi từ thiên cổ

Bên trời sao rơi rơi, hiếng mắt nghe

Dọc bãi vắng, ốc mượn hồn cũng hát

Tiếng ca đủ rồi, ta chỉ khóc mà thôi…

 

Mai đốt xác vẫy tro vào gốc sậy

Náu hồn cùng con nước lợ trầm tư

Ôi, quê hương, quê hương!

Rười rượi trăng vàng, một dáng mỹ nhân ngư!

 

 

 

TƯỞNG NIỆM MỘT VI SAO XANH

 

Thiên hạ rút về nhà

Giao hẳn công viên cho hai ta

Chiều đông lạnh sao ta không thèm lạnh

Chiều dẫn đêm về 

Đêm lấp lánh

 

Cả hai cùng dành một vì sao xanh

Chỉ nhấp nháy

Chờ những tình nhân giải mã

“Bay lên nhé!

Bay thật cao!

Như tôi, các bạn là những vì sao!”

Và chúng ta quên đi bằng chân, chỉ muốn 

được bay

Hồn trinh trắng hướng về ngôi sao sáng

Ngán ngẩm đời chỉ một màu xám xịt

Duy nhất mà thôi, em ơi, bay tận cõi sao xanh

 

Có một hướng khác hơn mà ta không hề biết

Ghì mặt ta sát ngay mặt đất

Nhắc đầu tiên phải liệu kiếm cái ăn

Nhắc hai bộ ngực lép như thời quá độ

Quên chuyện độn năm kí thơ vào tám kí bo bo 

Cái lon guy-gô ướt nhẹp nước mưa đựng cơm nắm

 của em

Hiện lại trong những giấc mơ anh, dù đã qua

 mùa bao cấp

Không ướt nước mưa mà nước mắt

Những nhà thơ tương lai loạng choạng giữa đời thường

Đong đưa giữa Niềm Tin và Hoang Tưởng

Mắt mờ dần

Lạc mất ánh sao xanh

 

Đèn sân ga tắt bớt

Đoàn người đi qua quờ quạng đám hình nhân

Có bao nhiêu người tình cùng chia tay hôm đó

Tiếng còi tàu rúc lên, vô cảm lạ lùng

Cuối mỗi cuộc tình đủ sắc màu là một đoạn phim đen trắng

Chuyện tụi mình, yêu dấu ơi, chẳng ngoại lệ chi

Như thước phim Zhivago đột ngột truỵ tim và 

Lara vô tình bình thản đi qua

Dòng đời hứa không thiếu trang bất nhẫn

Khuôn mặt em nhoè dần

Cô bé lạc sân ga

 

Chuyện nhỏ thôi, ừ có lẽ nhỏ thôi

Khi tàu ngược dốc đèo, anh chồm ra cửa

Nhin sững mỗi lùm cây, từng đám đất đen 

Linh cảm hồn quê hương đang khẽ khàng vĩnh biệt

Quá dốc đèo là đất lưu vong!

Anh chới với nhin lên

Kìa, một ánh sao xanh!

Ôi, ngôi sao vẫn đi cùng anh

Không tin nổi!

Dẫu khóc, em ơi, nước mắt phải lấp lánh

Như sao kia cô đơn không ngừng sáng

Bay, bay thật cao!

Bay, cánh không hề biết mỏi!

Đừng quên, đừng bao giờ quên

Em và anh 

Những mảnh vỡ của một vì sao xanh

Bay qua biết bao thăm thẳm lỗ đen

Thấy mình trở về cùng hiện kiếp

Băng bó vết thương

Sáng lại giữa nguyên lành!

 

 

 

MINI VÀNG, MINI VÀNG ƠI!

 

Mini vàng

Mini vàng ới!

Không tiếng trả lời, anh vẫn gọi

Trên dốc cầu gió không ngừng lộng

Tóc bạc chờn vờn

Tất cả cứ như xưa

Cũng hoàng hôn khi anh tới đỉnh cầu

Những vì sao cuối trời bắt đầu tán chuyện

Hai dãy cây kè sắp hàng trong yên ắng

Ve vẫy quạt xòe chuẩn bị vỗ tay

 

Kí ức còn đây như một vết thương

Thiên thần tím và chiếc mini nhỏ xíu

Vũ trụ là em và vạt nắng chiều

Bandeau hồng và mái tóc poupée

“Mỏi tay rồi!”

Giọng dỗi hờn thiếu nữ 

“Mình phụ một tay, nào!”

Lưng anh cong xuống 

Đôi dép Lào lập cập

Mắt ngước lên, sao ngập cả sông trời

Cánh quạt lá kè ròn rã tiếng “bravo!”

Khi váy tím và mini vàng chạy tràn xuống dốc

Trả lại chuỗi cười lóng lánh ngọc trai

Hạnh phúc còn đây lẻ một câu thơ

Rơi xuống lòng anh một đời đi ngược dốc

Chẳng ai đợi mà riêng mình như đợi 

Mini vàng

Mini vàng ơi!

 

Những gã Yankee mặt non choẹt, tóc 

vàng hoe

Tim thót lại bay qua vùng trời địch

Dưới những đám mây cuối mùa đông bất hạnh

Chúng nghĩ mình sắp thả bom bi hay thả tự do!

Chúng nghĩ mình sắp giết người hay cứu rỗi

con người!

Mùa xuân đang về và xác của em tôi

Bên xác chiếc mini cũng hoàn toàn vô tội

Những vệt đỏ trên màu xe quánh lại

Ôi, mini vàng

Mini vàng ơi!

 

Ta đứng lặng, một cụ già mười bốn tuổi

Khóc cho thiên thần chết ở tuổi mười ba

Giữa rác rưởi, sắt nhôm gỉ, máu và lá vàng khô

Nhặt cuốn sách giáo khoa anh cho em mượn

Sao em không đem theo, đọc lúc tới Thiên Đàng

Bao nhiêu chiều vờ xem bạn thả diều, một góc tha ma

Được bên em lâu hơn dưới lá vàng, cỏ dại

Cỏ tranh vây quanh, đêm lạnh một minh

Anh không hiểu

Trọn đời anh không hiểu

Em nằm kia

Búp bê của anh, vĩnh viễn tuổi mười ba!

Anh lại về

Lẫm đẫm một mình leo lên cầu đá

Ngóng hoàng hôn và ngóng em qua

Những ngôi sao ngày thơ còn lấp lánh

Nét không còn tinh 

Cánh đã nhập nhoà

Hai tay che thái dương, anh khóc trong bóng tối

Mini vàng

Mini vàng ơi!

 

 

 

KÍNH TẶNG DĨ VÃNG

 

Trong giấc mơ, em về

Dòng sông chết lâu rồi rùng mình chảy lại

Con bói cá hoá thạch nghiêng đầu soi mình trên mặt sóng

Anh nhen tí lửa hồng trong hốc tim tuyệt vọng

Tiếng vạc rơi từ khung trời bé dại

Tiếng mẹ gọi về ăn cơm tối

Vọng tận con ngõ làng tối thủi tối thui

Manteau mùa lưu vong xếp lại

Gió quê hương nhạt hơi hướm giang hồ

Góc phiên chợ quanh đám hát rong

Em thảng thốt nhận ra anh

Có bài hát về những người thương nhau 

không chờ nhau được

Điệu “í i” nhấn nhá, thay lời xin lỗi

Gió thổi tung tóc bạc màu lau lách

Bạc thi bạc, mà không bạc bẽo

Đến con sông chết đi sống lại cũng phai màu

Con nước lợ, à ơi, rút về bên kia phá

Để cánh cò mất hướng rụng chân đê

Còn chi không em

Sông và nước sẽ dần dà bớt mặn

Còn chi hở anh

Trăng thề ngân một khúc ca suông!

 

 

 

KÍNH TẶNG MƯA

 

Mưa rơi trên tóc em

Mưa rơi trên mi ai

Mưa rơi trên vai anh

Trăng tàn một góc phố

Đời ơi, sao lạnh căm

Tay líu ríu nắm nhau

Chân bắt đầu loạng choạng

Nói chi nữa, nghẹn lời

Mưa rơi, ừ… mưa rơi

 

Bóng người đi rất xa

Bóng ta, ta không thấy

Còn một dáng hồn câm

Co mình trên ghế đá

Còn một câu thơ mỏi

Rụng rời trên cỏ xanh

 

Khi anh theo gót em 

Dấu hài in trên gió

Mình mưa còn ở lại

Mưa rơi, này, mưa rơi

Còn bao tình nhân tới

Mưa còn tóc để rơi

Còn vai  

Còn mi mắt

Cho mưa khóc một đời

Trời mưa ướt một đời

Còn chi nữa em ơi

Xa thẳm tận trùng khơi

Mơ hồ mưa vẫn gọi

Có còn ai đáp lại

Ôi, mưa này, mưa ơi!

 

 

 

KÍNH TẶNG RƯỢU

 

Rượu cạn rồi

Sót trăng sầu đáy cốc

Vui còn tấp tểnh say

Hát dăm khúc ngu ngơ

Ngọt và đắng đều là hồn mỹ tửu

Say ở đầu sông, cuối sông nghĩa lý gì đâu

Lòng ta đây chẳng khác một dòng sông

Từ vô thủy

Chưa từng ngưng chảy

Thơ cũng thế thôi

Một điệu hồn miên man trôi và nổi

Hát tràn vào cõi giới vô chung 

Nhớ Lý Bạch một đời rong ruổi

Kiếm xanh lạnh tanh làm gối kê đầu

Những giấc mộng trào Hoàng Hà chi thuỷ 

Đê đầu thấp thoáng bóng quê xa

Dặm liễu, dặm phong tuyết cắt mặt

Bóng lẻ giữa trời, cười khan

Thơ cùng nước đổ từ trời, hề, băng băng ra bể

Đi, hề, chẳng hẹn ngày về!

Ôi, những dòng sông suốt lịch sử Trung Hoa

Buồn như đời Đỗ Phủ

Vận vào đám thi nhân Đông Á mũi tẹt da vàng

Lỡ dở thơ, lỡ dở đời

Lỡ dở kiếm xanh…

Thuyền lênh đênh đổ toàn bến lạ

Lạnh lẽo tuyết rơi rơi trên thơ Đỗ

Lấp lánh tri âm

Mặt mũi thu vàng

Nâng ly nhé

Cạn luôn sầu đáy cốc

Bận tâm chi giang vĩ với giang đầu

Thành sầu xây trên đất Hoa hay đất Việt

Hạnh phúc, khổ đau trong men rượu vốn chung màu

Xiềng xích made in China hay in Vietnam

có chi khác biệt

Nào, một… hai… ba

Dzô! Dzô!

Thứ Năm, 2 tháng 12, 2021

DANH MỤC SÁCH HỒNG CỦA TỰ LỰC VĂN ĐOÀN

 

1. Ông Đồ Bể (NXB Đời Nay 1939) - Khái Hưng_ 36 Trang

2. Con Cá Thần (NXB Đời Nay 1939) - Hoàng Đạo_ 32 Trang

4. Hai Thứ Khôn (NXB Đời Nay 1940) - Thế Lữ_ 32 Trang

5. Quyển Sách Ước (NXB Đời Nay 1940) - Khái Hưng_ 32 Trang

6. Hai Chị Em (NXB Đời Nay 1940) - Thiện Sĩ_ 32 Trang

7. Lên Cung Trăng (NXB Đời Nay 1940) - Hoàng Đạo_ 32 Trang

8. Cóc Tía (NXB Đời Nay 1940) - Khái Hưng_ 32 Trang

9. Cái Ấm Đất (NXB Đời Nay 1940) - Khái Hưng_ 32 Trang

10. Lan Và Huệ (NXB Đời Nay 1941) - Hoàng Đạo_ 32 Trang

11. Rô-Bin-Sơn Cuốn 1-Một Mình Trên Hoang Đảo (NXB Đời Nay 1941) - Thế Lữ_ 32 Trang

12. Hạt Ngọc (NXB Đời Nay 1941) - Thạch Lam_ 32 Trang

13. Rô-Bin-Sơn Cuốn 2-Ông Chủ Đảo Dị Kỳ (NXB Đời Nay 1941) - Thế Lữ_ 32 Trang

14. Lên Chùa (NXB Đời Nay 1942) - Thiện Sĩ_ 32 Trang

15. Con Chim Gi Sừng (NXB Đời Nay 1941) - Hoàng Đạo_ 32 Trang

16. Thế Giới Tí Hon (NXB Đời Nay 1941) - Khái Hưng_ 32 Trang

17. Rô-Bin-Sơn Cuốn 3-Những Sự Quái Lạ (NXB Đời Nay 1941) - Thế Lữ_ 32 Trang

18. Sơn Tinh (NXB Đời Nay 1941) - Hoàng Đạo_ 32 Trang

19. Cây Tre Trăm Đốt (NXB Đời Nay 1941) - Khái Hưng_ 32 Trang

20. Cắm Trại (NXB Đời Nay 1941) - Khái Hưng_ 32 Trang

21. Con Chim Nói Sự Thực (NXB Đời Nay 1942) - Thiện Sĩ_ 32 Trang

22. Rô-Bin-Sơn Cuốn 4-Cuộc Chiến Đấu Cuối Cùng (NXB Đời Nay 1942) - Thế Lữ_ 36 Trang

23. Tiếng Chim Ca Tập 1 (NXB Đời Nay 1942) - Lưu Ngọc Văn_ 32 Trang

24. Tình Bè Bạn Của Chị Hằng Nga Và Chú Chuột Nước (NXB Đời Nay 1942) - Huyền Kiều_ 32 Trang

25. Tiếng Chim Ca Tập 2 (NXB Đời Nay 1942) - Đào Văn Thiết_ 32 Trang

26. Bà Túng (NXB Đời Nay 1942) - Tú Mỡ_ 34 Trang

27. Vụ Kiện Trê Cóc (NXB Đời Nay 1942) - Tú Mỡ_ 32 Trang

28. Hai Tháng Của Một Hướng Đạo Sinh Việt Nam Tập 1 (NXB Đời Nay 1942) - V. Minh_ 32 Trang

29. Hai Tháng Của Một Hướng Đạo Sinh Việt Nam Tập 2 (NXB Đời Nay 1942) - V. Minh_ 32 Trang

30. Đứa Bé Đi Câu (NXB Đời Nay 1944) - Huyền Kiều_ 36 Trang

31. Con Hươu Sao (NXB Đời Nay 1944) - Hoàng Đạo_ 36 Trang

33. Thầy Đội Nhất (NXB Đời Nay 1944) - Khái Hưng_ 36 Trang

ĐB. Bông Cúc Huyền (NXB Đời Nay 1943) - Khái Hưng_ 44 Trang

ĐB. Cô Bé Đuôi Cá (NXB Đời Nay 1944) - Hoàng Đạo_ 48 Trang

ĐB. Con Chim Họa Mi (NXB Đời Nay 1944) - Hoàng Đạo_ 44 Trang

ĐB. Đạo Sĩ (NXB Đời Nay 1944) - Khái Hưng_ 38 Trang