Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2015

NGÔ THẾ VINH CON ĐƯỜNG MẶC ĐỖ TỪ HÀ NỘI SÀI GÒN TỚI TRƯA TRÊN ĐẢO SAN HÔ

   Mặc Đỗ nhà văn, nhà báo, dịch giả là một trong những tên tuổi của văn học Miền Nam trước 1975. Sau 1975, sang Mỹ tỵ nạn ở cái tuổi 58 còn tràn đầy sức sáng tạo nhưng anh đã chọn một cuộc sống quy ẩn, chữ của Mai Thảo. Mặc Đỗ gần như dứt khoát không xuất hiện hay có tham dự nào trong sinh hoạt cộng đồng văn chương ở hải ngoại -- [biển ngoài, chữ của Mặc Đỗ], thái độ chọn lựa đó khiến tên tuổi anh hầu như rơi vào quên lãng.


TIỂU SỬ MẶC ĐỖ

     Tên Đỗ Quang Bình, sinh năm 1917 tại Hà Nội trong một gia đình Nho học nhưng hấp thụ một nền văn hoá Tây phương. Học Luật nhưng không hành nghề và chọn viết văn. Tên Mặc Đỗ được thân phụ đặt cho, có nghĩa là người họ Đỗ trầm lặng. Khởi đầu viết khá sớm các truyện ngắn, kịch và dịch sách đăng báo. Sau Hiệp định Geneve 1954 di cư vào Nam, cùng với Nghiêm Xuân Hồng, Vũ Khắc Khoan thành lập nhóm Quan Điểm, xuất bản sách của các thành viên trong nhóm. Về sinh hoạt báo chí, Mặc Đỗ đã cùng với các nhà văn Vũ Khắc Khoan, Tam Lang Vũ Đình Chí, nhà thơ Đinh Hùng, Như Phong Lê Văn Tiến, Mặc Thu Lưu Đức Sinh sáng lập tờ nhật báo Tự Do đầu tiên ở Miền Nam. Sau 1975 Mặc Đỗ tỵ nạn sang Mỹ.


     Tác phẩm:

Bốn Mươi (1956), Siu Cô Nương (1958), Tân Truyện I (1967), Tân Truyện II (1973), Trưa Trên Đảo San Hô (2011), Truyện Ngắn (2014), chỉ trừ Tân Truyện II (1973) do Nxb Văn, sách Mặc Đỗ đều xuất bản với tên Nxb Quan Điểm.


      Dịch thuật:

    Lão Ngư Ông và Biển Cả / Ernest Hemingway (Quan Điểm 1956); Con Người Hào Hoa / F.Scott Fitzgerald (Quan Điểm 1956); Một Giấc Mơ / Vicki Baum (Cảo Thơm 1966); Người Vợ Cô Đơn / Francois Mauriac (Cảo Thơm 1966); Thời Nhỏ Trong Gia Đình Luvers / Boris Pasternak (Văn 1967); Tâm Cảnh / André Maurois (Văn 1967); Anh MÔN / Alain-Fournier (Cảo Thơm 1968); Vùng Đất Hoang Vu / Leo Tolstoi (Đất Sống 1973); Giờ Thứ 25 / Virgil Georghiu (Đất Sống 1973).   
     Trong Mộng Một Đời, rất sớm từ thuở niên thiếu, Đỗ Quang Bình -- chưa có bút hiệu Mặc Đỗ, đã nuôi mộng trở thành nhà văn, "Để luyện văn phong, người trai chọn phương pháp đúng nhất là dịch văn ngoại ra Việt văn. Kỹ thuật viết của những tác giả truyện đã dịch đã giúp khá nhiều cho việc hoàn thiện những cấu trúc cho truyện dài dự định sẽ viết."Lựa chọn của Mặc Đỗ có tác dụng "đôi": một viên đá bắn 2 con chim/ kill two birds with one stone, anh tạo được một văn phong rất Mặc Đỗ với ảnh hưởng nền văn học Tây phương, và thành quả tiếp theo là các tác phẩm dịch thuật của Mặc Đỗ từ hai ngôn ngữ Pháp và Anh sang tiếng Việt rất chuẩn mực và tài hoa, đã như một phần sự nghiệp thứ hai của anh bên cạnh sự nghiệp sáng tác. Các sách dịch của anh được liên tục tái bản những năm về sau này.    


Hình I_ phải: chân dung Mặc Đỗ, ảnh Trần Cao Lĩnh,
trái: bìa tiểu thuyết Bốn Mươi của Mặc Đỗ,
Nxb Quan Điểm, Sài Gòn 1957 [nguồn: internet]


Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Nhà văn, dịch giả Mặc Ðỗ qua đời




 Nhà văn, dịch giả Mặc Ðỗ qua đời tại thủ phủ Austin của tiểu bang Texas ngày 20 Tháng Chín, 2015, thọ 98 tuổi.
Nhà văn Mặc Ðỗ tên thật là Ðỗ Quang Bình, sinh năm 1917 tại Hà Nội.


Nhà văn Mặc Ðỗ. Hình chụp Tháng Mười 2012. (Hình do ông Trần Huy Bích cung cấp)

Ông là một trong những nhà văn, dịch giả, nhà báo nổi tiếng của nhóm Quan Ðiểm tại miền Nam Việt Nam trước 30 Tháng Tư 1975. Ông học luật ở Hà Nội nhưng không hành nghề luật sư mà đi vào nghề cầm bút.
Ông là tác giả của nhiều truyện ngắn, kịch và dịch sách đăng báo.
Sau Hiệp Ðịnh Geneve 1954, ông di cư vào Nam, cùng với các ông Nghiêm Xuân Hồng, Vũ Khắc Khoan thành lập nhóm Quan Ðiểm, xuất bản sách của các thành viên trong nhóm.
Ông đã cùng với các nhà văn Vũ Khắc Khoan, Tam Lang Vũ Ðình Chí, nhà thơ Ðinh Hùng, Như Phong Lê Văn Tiến, Mặc Thu Lưu Ðức Sinh thành lập nhật báo Tự Do ở Sài Gòn. Sau 30/4/1975, ông sang Mỹ tị nạn.
Nhà văn Mặc Ðỗ đã cho xuất bản các tác phẩm gồm: Bốn Mươi (1956), Siu Cô Nương (1958), Tân Truyện I (1967), Tân Truyện II (1973), Trưa Trên Ðảo San Hô (2011), Truyện Ngắn (2014), chỉ trừ Tân 2 Truyện II (1973) do NXB Văn, sách Mặc Ðỗ đều xuất bản với tên NXB Quan Ðiểm.
Ông cũng đồng thời là dịch giả của những tác phẩm văn học nổi tiếng thế giới như: Ngư Ông và Biển Cả (tác giả: Ernest Hemingway); Con Người Hào Hoa (tác giả: F.Scott Fitzgerald); Một Giấc Mơ (tác giả: Vicki Baum); Người Vợ Cô Ðơn (tác giả: Francois Mauriac); Thời Nhỏ Trong Gia Ðình Luvers (tác giả: Boris Pasternak); Tâm Cảnh (tác giả: André Maurois); Anh Môn (tác giả: Alain-Fournier); Vùng Ðất Hoang Vu (tác giả: Leo Tolstoi); Giờ Thứ 25 (tác giả: Virgil Georghiu). (T.N)

Nguồn : Internet

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

ĐINH CƯỜNG Chào Nguyễn Quốc Thái về lại Sài Gòn


Nguyễn Quốc Thái
(Ảnh PCH - 29.8.2015)
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về
( Trịnh Công Sơn )

Mới đó mà hơn một tháng. bạn chào
những hàng cây cọ. sáng sớm dậy
trong xóm nhà Mc. Fadden. giã từ
căn phòng nhỏ. có cánh cửa mở ra
gió mát. có mấy bậc cấp đi xuống
chậu trúc đen. mấy chậu hồng đỏ ...

thời gian luôn đi tới. và thời gian luôn
ghi lại những kỷ niệm. những buổi cà phê
cùng bạn bè bên những con phố ở Santa Ana
Gipsi, Factory, có khi ghé ra Starbucks …
sẽ đổi lại những buổi cà phê cùng bạn bè
trên con đường nhỏ. 27 Nguyễn Thị Diệu
hay cà phê Bean nhìn qua  Nhà Thờ Đức Bà
đổ hồi chuông sáng Chủ Nhật. còn âm vang
trong tôi. nhớ Đỗ Hồng Ngọc chỉ ghé rồi đi …

mới đó mà bạn đã chào những ngày ở California
đầy tình nghĩa bạn bè. Nhã Ca, Trần Dạ Từ.
Đinh Phụng Tiến, Thành Tôn, Ngô Thế Vinh …
và làm sao quên được người bạn độ lượng
Nguyên Giác Phan Tấn Hải đã ra phi trường
Los Angeles dón trong chuyến bạn đến
và đưa trong chuyến bạn về. cùng Nguyễn Đình Thuần
người họa sĩ dày dạn phong sương. sống hết lòng với bạn 

rồi cũng chia tay. cũng giã từ nhau thôi. bỏ lại những
chiếc ghế trống ngoài hiên sau. nhìn qua cánh rừng
những đêm khuya Virginia nói cười.căn phòng nhỏ bạn nằm
có chiếc máy heat quay tròn. sợ basement khuya lạnh ...

bạn sẽ ngồi chờ chuyến bay đêm trở lại Sài Gòn
và rồi lại sẽ thấy nụ cười luôn tươi vui trên khuôn mặt bạn
gởi lời thăm chị Ngọc mà gia đình tôi luôn yêu quý
bạn về có nhiều quà cho cháu nội … chúc chuyến đi bình an.
Virginia , Sept  10, 2015
Đinh Cường

- Nguyễn Quốc Thái - Ngô Thế Vinh - Nguyễn Đình Thuằn
California 9 - 2015
NGUỒN:  http://phamcaohoang.blogspot.com/

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

Mấy bài thơ tháng Tám



mùa nắng tàn

nhiều năm trong tận khốn cùng
mơ niềm xa lạ
một ngày vượt tới đỉnh cao
của ước vọng

chấp chới giữa làn ranh
sự nghi hoặc
mới nghe những lời mật ngọt
từ người vắng mặt
lấp liếm những năm tháng cô độc
bằng mơ mộng của kẻ vô danh

mùa nắng tàn còn những giọt nắng cuối nuối tiếc
trên bờ cây
tôi lặng lẽ như không ai
thấy




nhà thuê

một người ngồi trên một chiếc ghế và
một người đứng bên cạnh cái bàn không
trong khi đó
con chó nằm giữa
căn nhà trống
ở cửa ngoài
ngọn gió đi vào và
thổi bay chiếc rèm cửa màu hoa ngũ sắc

cô gái thuê nhà bỏ đi từ hôm qua
bà chủ nhà la inh ỏi ngoài hẻm




người ngồi

người ngồi
ngồi người
tháng chin đỏ
đỏ tháng chin

bảy mươi năm
nhiều thế hệ mười bảy tuổi lên đường

người ngồi
ngồi người
chiếc mũ lệch

trong khu vườn của ký ức khốc liệt
những bức tượng người ngồi
những chiếc mũ nồi của các cuộc chiến tranh đã qua
ngồi người

gởi một cành hoa truy niệm tuổi thanh xuân
Amen
A Di Đà Phật

Từ Hoài Tấn

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015

Người gieo ánh sáng

Bác Hồ mời cụ Hồ Đắc Điềm lên Phủ Chủ tịch làm việc. Bác nói: “Thưa cụ, cụ là thành viên của gia đình bá hộ giàu chữ địch quốc, xin cụ ra chia chữ cho dân".

nh-bc104103169
Bác Hồ đến thăm lớp mẫu giáo ở phố Hàng Than (Hà Nội)

Gia đình bá hộ giàu chữ địch quốc

Cuộc hầu chuyện nhà văn Sơn Tùng trong chiều thu chạng vạng năm 2009 như muốn dài thêm mãi, ấy là khi ông kể về luật sư Hồ Đắc Điềm.
Nhà văn Sơn Tùng thong thả nhấn từng tiếng ấm áp: “Bác Hồ mời cụ Hồ Đắc Điềm lên Phủ Chủ tịch làm việc. Bác nói: “Thưa cụ, cụ là thành viên của gia đình bá hộ giàu chữ địch quốc, xin cụ ra chia chữ cho dân”.
Nhận lời Hồ Chủ tịch, đang làm Phó Chủ tịch UBND kiêm Chánh án TAND thành phố Hà Nội, cụ Hồ Đắc Điềm chuyển sang làm Trưởng ban chỉ đạo xóa mù chữ Hà Nội (sau này là Trưởng ban lãnh đạo Bổ túc Văn hóa Hà Nội) cho đến khi nghỉ hưu.
Tám chữ "gia đình bá hộ giàu chữ địch quốc" ấy được nhà văn Sơn Tùng ân cần cắt nghĩa chi ly: Dòng họ Hồ Đắc ở làng An Truyền, kinh đô Huế. Cụ Khánh Mỹ quận công Hồ Đắc Trung, tước Thái tử Thiếu bảo Hiệp tá Đại học sĩ, Thượng thư Bộ Học kiêm Bộ Hộ rồi Bộ Lễ kiêm Bộ Công, Quốc trượng (bố vợ) của vua Khải Định có 6 người con trai thì đều là những ông nghè ta và ông nghè Tây sáng danh.
Con trai cả - ông nghè ta là Hồ Đắc Khải làm Thượng thư Bộ Hộ triều vua Bảo Đại. Còn lại 5 ông nghè Tây là: Tiến sĩ Luật khoa Hồ Đắc Điềm, Tiến sĩ Y khoa Hồ Đắc Di, Tiến sĩ Địa chất Hồ Đắc Liên, Tiến sĩ Dược khoa Hồ Đắc Ân và Tiến sĩ Điều khiển học Hồ Đắc Thứ.
Trong đó, Tiến sĩ Luật khoa Hồ Đắc Điềm từng làm đến Tổng đốc Hà Đông rồi đi theo kháng chiến.
Sinh thời, có hai người bạn vong niên được cụ Hồ Đắc Điềm thường xuyên quan tâm và thăm hỏi nhiều nhất là nhà thơ Tân Trà (tên thật là Lê Đình Hiên), Trưởng phòng Bổ túc Văn hóa đầu tiên của Sở GD- ĐT Hà Nội, theo cụ đó là người giỏi về lãnh đạo. Người còn lại là nhà văn Sơn Tùng, cụ Điềm đánh giá là can đảm và giàu nghị lực.
Hôm đó, nhà văn Sơn Tùng còn đọc nguyên một đoạn trong cuốn sách viết về cụ Hồ Đắc Điềm: “Năm tháng qua đi, lớp trẻ ngày nay khó có thể tưởng tượng được rằng, vào những tháng năm hào hùng nhưng cũng đầy khó khăn gian khổ của dân tộc thuở ấy, đã từng có một Tiến sĩ Luật, từng làm việc ở Paris, làm Chánh án Tòa Thượng thẩm, Cố vấn toàn cõi Đông Dương... thời Pháp thuộc; Chánh án TAND thành phố Hà Nội, Phó Chủ tịch Uỷ ban Hành chính thành phố Hà Nội, Trưởng đoàn Luật gia Việt Nam... thời Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, lại dám từ bỏ tất cả, đặt lợi ích của dân tộc lên trên hết để làm một công việc hết sức bình thường, nhưng đầy chông gai (nếu muốn làm tốt) - trong 32 năm là: vận động Bình dân học vụ... Chỉ để hoàn thành một ước vọng giản dị là làm theo lời căn dặn của Chủ tịch Hồ Chí Minh: Cụ là người giàu chữ, hãy san sẻ cho người còn thiếu chữ”.

Người gieo ánh sáng trí thức

Một chiều Hà Nội lãng đãng màn sương phủ mảnh trên mặt hồ Thiền Quang, bà Hồ Thị Thể Tần, người con gái lớn của cụ Hồ Đắc Điềm kể cho tôi nghe thêm nhiều chuyện cảm động về cha mình.
15-16-33_nh-1
Luật sư Hồ Đắc Điềm (1899-1986)
Bên kia hồ, một doi đất nhỏ nhô ra, cụ Điềm đã hiến cho thành phố Hà Nội xây dựng Nhà văn hóa học sinh sinh viên, làm nơi hoạt động cho thanh niên thủ đô.
Nối tiếp công việc của nhạc phụ đang dang dở, khi làm Tổng đốc Hà Đông, cụ Hồ Đắc Điềm đã dành nhiều thời gian và tâm huyết để chấn hưng nền kinh tế, xã hội của tỉnh. Những công trình văn hóa đưa văn minh phương Tây đến với người Việt Nam như nhà hát Hà Đông đều gắn bó với dấu ấn của cụ Hồ Đắc Điềm...
Cả một đời giành được những tấm bằng danh giá nhất trong nền học vấn phương Tây, nhưng cụ Hồ Đắc Điềm coi trọng nhất vẫn là công tác xóa mù chữ cho nhân dân Thủ đô.
Luật sư Hồ Đắc Điềm (9/9/1899-3/2/1986) đỗ Cử nhân Luật (1923), Tiến sĩ Luật (1925) tại Paris, Phó Chủ tịch UBHC Hà Nội (1954), Trưởng đoàn Luật gia Việt Nam (1955), Ủy viên UBHC Hà Nội (1957), Trưởng tiểu ban Bổ túc Văn hóa - HĐND Hà Nội (1971)... Huân chương Độc lập Hạng Nhì, Huân chương Lao động Hạng Ba...
Cụ đã gieo ánh sáng tri thức đến những người dân dân Thủ đô hơn nửa thế kỷ trước chưa biết con chữ với bao nỗi nhọc nhằn. Học viên đủ mọi tầng lớp (công nhân, nông dân, thợ thủ công... ở cả nội thành lẫn ngoại thành), đủ các giới và đủ mọi lứa tuổi (thanh niên, phụ nữ, trung niên, người cao tuổi...), đủ các ngành, các cấp (Bí thư, Chủ tịch xã, người phụ trách các cơ quan đoàn thể...).
Thấy chị nông dân ngoại thành mừng vui vì giải được bài toán bổ túc cấp 1 cụ càng say sưa cống hiến. Trước đó ít lâu, chính chị vừa ngậm bút vừa ứa nước mắt van nài: “Nếu bác cho cháu cày hai ba mẫu ruộng thì cháu thấy có thể làm ngay và còn dễ dàng hơn làm bài toán nhỏ này”.
Bà Hồ Thị Thể Tần con gái cụ Hồ Đắc Điềm, xúc động nhớ lại: “Sự nghiệp cả đời cha tôi tâm huyết là Bổ túc văn hóa, xóa mù chữ”.
Trong kế hoạch Nhà nước ngày ấy, không có chỉ tiêu về xóa nạn mù chữ và Bổ túc văn hóa, vì thế không có tính chất pháp lệnh mà chỉ là những chỉ tiêu phấn đấu.
Sinh thời, cụ Hồ Đắc Điềm luôn căn dặn, công tác Bổ túc văn hóa phải được người cán bộ chuyên trách coi là một công tác cách mạng và phải được thực hiện bằng đường lối quần chúng, vận động mọi người thực hiện. Nếu coi đó là nhiệm vụ hành chính thì sẽ thất bại.
Không dùng mệnh lệnh hành chính, cụ dùng mệnh lệnh của trái tim với một tinh thần tự thúc đẩy mình, ngày đêm không quản mưa gió, lặn lội xuống từng lớp học.
Trong khi các cán bộ chuyên trách không muốn cụ tuổi cao mà phải lặn lội đêm hôm nên giấu không cho cụ biết những lớp học phải tiến hành vào những giờ giấc thất thường. Còn cụ Hồ Đắc Điềm lại muốn phải tự thân tới từng lớp, vừa để kiểm tra xem anh em có làm thật không, làm có tốt không, vừa để động viên cả người học lẫn người dạy.
Tuổi ngoài 80, “di sản” còn lại của những trận đòn Tây tra tấn khiến Anh hùng LLVTND Nguyễn Thị Chiên quên đi nhiều chuyện. Bỗng như một ánh chớp thiên khải vụt đến, bà Chiên nhớ lại một đêm trời mưa lạnh, trong lớp học của xóm chài ngoài bãi giữa sông Hồng những năm 1960-1970, khi cô giáo Nguyễn Thị Chiên đang dạy xóa mù chữ thì thấy cụ Hồ Đắc Điềm đến thăm lớp.
Cả lớp học căm căm trong giá rét mà bỗng ấm cúng hẳn lên. Tiếng chào hỏi xôn xao mặt nước bãi giữa. Năm 1980, hồi cố lại cho con gái nghe, cụ Hồ Đắc Điềm trầm tư: “Đối với tôi cuộc thăm lớp đó, trong đêm lạnh mà vẫn sưởi ấm lòng tôi đến tận bây giờ”.
Còn Anh hùng LLVTND Nguyễn Thị Chiên, kể lại cho người viết bài này, bà vẫn rưng rưng cảm động: “Tôi là người phụ nữ nông thôn, ít học, thấy người có học vị cao như cụ Hồ Đắc Điềm không ngại tuổi tác, đêm khuya vẫn xuống thăm lớp học xóa mù chữ thì tôi lại càng phải cố gắng dạy tốt hơn”.
Biết tôi đang tìm tư liệu để viết về cụ Hồ Đắc Điềm, ông Nguyễn An Chất, một trong những cộng sự của cụ đã cung cấp thêm cho tôi tư liệu về cụ.
Sinh thời, ý nguyện lý tưởng của cụ Hồ Đắc Điềm là làm cho mỗi người Việt Nam có trình độ để sống tốt hơn. Vì vậy, cụ say mê dành cả cuộc đời trợ giúp những người có chí mà thiếu điều kiện để theo học đến nơi đến chốn.
Từ ý nguyện của cụ, Quỹ Hồ Đắc Điềm ra đời. Quỹ Hồ Đắc Điềm có mục đích trợ giúp những người nghèo cần được học, những người có khó khăn trong việc theo đuổi chí hướng học hành.
Trong nhiều năm hoạt động, Quỹ Hồ Đắc Điềm đã mang đến cho nhiều người thêm một chút vốn là thêm nhiều động lực để tiếp tục vươn lên trên con đường học vấn. Điều ấy, chắc hẳn cụ Hồ Đắc Điềm cũng vui lòng mỉm cười.
 
Kiều Mai Sơn

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

Sông Hương tháng 9/2015: Êm đềm những ngày cuối thu

10:17 | 31/08/2015
Số báo này xuất bản cũng nhằm vào những ngày Liên hiệp Hội tổ chức chuỗi hoạt động kỷ niệm 70 năm thành lập. Bài “70 năm, một dòng chảy văn học nghệ thuật nối tiếp văn mạch của vùng đất Thuận Hóa - Phú Xuân - Huế” của nhà nghiên cứu Nguyễn Xuân Hoa sẽ điểm lại diễn trình 70 năm đáng tự hào của văn nghệ xứ Huế. 
Sông Hương tháng 9/2015: Êm đềm những ngày cuối thu
Những truyện ngắn không hẹn mà gặp, đều đậm đặc tính huyền ảo, trong đó những tính chất của lịch sử, của quá khứ không dễ phát lộ sau những đám sương mờ. Phải quy hồi về quá khứ bằng cái tâm tĩnh lặng, thật sự trân trọng và tôn kính, may ra mới hiểu được những lưu dấu âm ba tinh tế, ý nhị của người xưa.
Và những bài thơ, khởi đi từ lục bát thuần khiết giữa thế kỷ 21, vẫn đong đầy nỗi mặn mà từng nuôi dưỡng tâm hồn dân tộc Việt hàng ngàn năm qua.
Trong những bài lý luận phê bình, tiểu luận “Ai đã giết thơ?” rất nổi tiếng của Joseph Epstein, viết từ 1988, nay được dịch giả Phạm Kiều Tùng chuyển ngữ, giới thiệu trên Sông Hương số này. Đọc tiểu luận, chúng ta sẽ hình dung các vấn nạn của thi ca trên toàn thế giới trong bối cảnh cuộc sống đương đại toàn cầu hóa, và những lý do vì sao lại thế.
Dòng chảy văn hóa Huế đem đến một thông tin hết sức đáng lưu ý: bao nhiêu du khách đã từng chiêm ngắm Cửu vị Thần công ở Đại Nội - Huế, mấy ai được giới thiệu tường tận lai lịch cả một hội đồng, đội ngũ thợ lành nghề đã rót hết cả tâm tư, trí tuệ cho các tác phẩm này được hoàn mỹ? Và ai nữa, biết đến một trong những người quan trọng trong số đốc công chế tạo súng là ngài Cẩn Tín hầu Phan Tấn Cẩn, một người con đất xứ Thần kinh?...
Sông Hương vẫn êm đềm những ngày cuối thu, kính chúc quý bạn đọc một dòng sông thu nhiều hương sắc.
Dưới đây là mục lục tạp chí Sông Hương tháng 9/2015:
Thư Tòa soạn
- TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH TỪ GÓC ĐỘ TU TỪ HỌC VÀ NGUYÊN LÝ ĐỐI THOẠI - Phan Tuấn Anh
- TẬP TRUNG HƯỚNG ĐẾN NHỮNG TÁC PHẨM TRÍ TUỆ, BẢN SẮC, CÓ GIÁ TRỊ TƯ TƯỞNG - TS. Nguyễn Ngọc Thiện
- 70 NĂM, MỘT DÒNG CHẢY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT NỐI TIẾP VĂN MẠCH CỦA VÙNG ĐẤT THUẬN HÓA - PHÚ XUÂN – HUẾ - Nguyễn Xuân Hoa
- HỘI VĂN NGHỆ - NƠI KẾT BẠN VÀ GÂY MEN SÁNG TẠO - Nguyễn Khắc Phê
VĂN:
-  LỐI TRONG RỪNG - Đức Ban
- VỆT CHÀM - Nhụy Nguyên
THƠ:
MIÊN DI- TRẦN XUÂN TRƯỜNG - NGUYỄN ĐÔNG NHẬT - TỪ HOÀI TẤN 
TRẦN HOÀNG PHỐ - PHAN TRUNG THÀNH - PHÙNG SƠN - LÊ HỒ NGẠN 
ĐÀO DUY ANH - TRẦN TỊNH YÊN
NHẠC:
- GIÁC NGỘ - Nhạc: Trương Pháp & Thơ: Hàn Giang
- LỜI RU CỦA MẸ - Nhạc: Phan Văn Nhi & Thơ: Xuân Quỳnh
HUẾ - DÒNG CHẢY VĂN HÓA:
-  NGÀI CẨN TÍN HẦU PHAN TẤN CẨN VỚI CỬU VỊ THẦN CÔNG - Đỗ Minh Điền
- NHÀ BÁO NGUYỄN CỬU THẠNH - CHỦ NHIỆM BÁO SÔNG HƯƠNG TỤC BẢN - Hồ Vĩnh
CỬA SỔ NHÌN RA VĂN HỌC THẾ GIỚI ĐƯƠNG ĐẠI:
- HỒI ỨC MỘT NGƯỜI BÁN SÁCH - George Orwell - Ngô Thanh Tuấn dịch
NGHIÊN CỨU & BÌNH LUẬN:
- CẢM QUAN VÀ CẢM QUAN NGHỆ THUẬT - Nguyễn Thị Tuyết
- TỰ DO SÁNG TÁC VÀ CHÂN THỰC NGHỆ THUẬT - Lê Thành Nghị
- AI ĐÃ GIẾT THƠ? - Joseph Epstein
TÁC GIẢ - TÁC PHẨM & DƯ LUẬN:
- NHỮNG HÉ LỘ KÌ LẠ VỀ SÓI TRONG TÔTEM SÓI - Dương Hoàng Hạnh Nguyên
- ĐỌC TIỂU THUYẾT ĐƯỜNG VẮNG - Nguyễn Hiệp
Thư tín Sông Hương
 Bìa 1: “Sau cuộc chiến”  - Tranh: ĐẶNG MẬU TRIẾT
Những khoảnh khắc đẹp: “Nắng tháng Chín” - Ảnh: PHẠM BÁ THỊNH
 Minh họa:  ĐẶNG MẬU TỰU, NHÍM
Bia 2: MINH PHONG
Theo BAN BIÊN TẬP
T.G
tapchisonghuong.com.vn

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

Chào Huế


 
khi cô Phạm Quỳnh Anh cất lên tiếng hát
Hello Vietnam *
máy bay lượn những vòng cuối
trước khi đáp xuống sân bay Phú Bài
Huế
trở lại
gặp ngày hè
Huế trầm mặc nhưng dữ dội cơn sóng ngầm
Huế mùa hè
nhưng không nắng
vắng ngọn gió Lào hanh khô thường năm
chỉ có những ngày mưa nhỏ
trời vẻ chớm thu
khi ấy
những người yêu nhau tỏ tình
trong buổi hẹn đầu

tôi về
như năm trước
đi trên những con đường xưa
mùa phượng đang dần qua hết
vắng những tà áo trắng đường Lê Lợi
thưa thớt tiếng ve lạc lỏng
người yêu xưa không còn trẻ
và chiếc xe đạp đã treo ở quá khứ
không thể hình dung lại khuôn mặt cô thiếu nữ chung lớp tuổi học trò
thời gian không còn để
vụng dại một lời yêu
của thời lãng mạn

nhưng vẫn ước mong về
chào Huế
Tell me all about this name, that is difficult to say
It was given me the day I was born …
 
TỪ HOÀI TẤN
Huế tháng 7/2015
_____

*(Lời bài hát Hello Vietnam của Phạm Quỳnh Anh. Hãng VietJet Air thường bật bài hát này khi máy bay hạ cánh)