Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2025

HẠO NHIÊN CA từ bài 41 đến 45

Bài số 41

CHỦ NHẬT CUỐI CỦA NĂM 

 

 

 

Những giọt cà phê đã nhỏ hết xuống ly không 

Chủ nhật cuối của tháng mười hai 

Của năm sắp qua, năm sắp thành năm cũ 

Và năm sắp tới, là năm mới 

Năm vẫn là năm 

Cà phê vẫn là cà phê 

Chỉ là chừng ấy 

Thời gian 

Nhưng con người thay đổi 

Trẻ rồi già 

Cây và lá hoa có thời kỳ của nó 

Không một ai bước ra khỏi vòng tròn của đấng tạo hóa 

Chủ nhật cuối của tháng mười hai 

Tuần sau lại là chủ nhật đầu tiên của năm mới 

 

Hãy vui lấy chặng nghỉ của thời gian 

Như “một chút mặt trời trong nước lạnh”

Chú nhật, chỉ là ngày cuối tuần 

Hãy để mọi sự không chuyển động 

Hãy để các thứ nằm yên 

Và hưởng thụ 

Vì đó là ngày chủ nhật cuối cùng của một năm 

Để khởi đi một ngày mới khác 

 

 

 

 

 31 - 12

Viết vài dòng 

 

Gỡ tờ lịch cuối cùng 

Đơn giản là hết một năm, qua 12 tháng, 360 ngày, 

Xin chúc bình an cho 360 ngày sắp tới 

Chào năm mới 

 

 

 

Bài số 42

NĂM MỚI  - TÌNH YÊU TÔI 

 

 

 

Khi thức dậy vào ban mai 

Trong ánh sáng đầu tiên của ngày qua cửa sổ 

Chợt nghe năm mới tới 

Cảm giác khác lạ sự khởi đầu của một cuộc sống cũ

“queo thì sẽ thẳng ra, trũng thì sẽ đầy, cũ nát thì sẽ mới, ít sẽ được thêm” [3, tr. 196] Lão Tử Đạo Đức Kinh 

Năm tàn rồi năm mới 

Sự vật trên thế gian này theo dòng vận động ấy 

 

Nhưng năm mới vừa tới 

Một điều gì đã thay đổi 

Bởi tình yêu 

Và nàng 

Không theo dòng chuyển động 

Tình yêu nàng vẫn là sự tuyệt diệu ở đỉnh cao của cuộc sống 

Và là cái đẹp bất diệt 

 

 

Năm mới 

Gởi mối tình ngọt ngào này 

Cùng với đất trời mênh mang 

Cùng với những ban mai thức dậy 

Ngày luôn mới với nàng - tình yêu tôi 

 

 

 

 

Bài số 43

KẺ TỬ ĐẠO

 

 

Cái chết vẫn là một bí nhiệm 

Đức Phật cho rằng cái chết là sự bắt đầu một cuộc sống khác (?!)

Chúa Giê Su chết để phục sinh cứu rỗi nhân loại 

Lão Tử nói “Xuất sinh nhập tử”, ra đời là sống, vào đất là chết, đây là biến hóa tự nhiên. Không chỉ con người mới có biến đổi sinh tử mà vạn sự vạn vật trong vũ trụ đều như thế

Theo Sartre, “cái chết nằm ngoài cuộc hiện sinh của con người: chết là hết sống, như vậy còn đâu “cái tôi” để nói “tôi chết” được. Sự chết là thất bại lớn nhất của con người!” 

 

Như vậy suy cho cùng: không có kẻ tử đạo 

Vì không có đạo nào cả 

Đạo là vô Danh, vì nếu Đạo có tên gọi như mọi vật hữu hình khác thì Đạo đó chẳng còn phải là Đạo hằng hữu, tuyệt đối

“Đạo khả đạo, phi thường đạo, Danh khả danh, phi thường danh; Vô danh thiên địa chi thủy, Hữu danh vạn vật chi mẫu”. (Đạo Đức Kinh)

 

Cho những ai còn nghĩ rằng trên đời này vẫn có những kẻ tử đạo 

 

 

 

 

Bài số 44

NHỮNG NGÀY THÁNG CHẠP 



Nơi đây tháng Chạp không là mùa đông 

Không có những ngày mưa dầm giá rét 

Những sớm mai co ro trong một quán cà phê ở hẻm Trương Định

Hay đi trên đường lạnh lẽo ở Vỹ Dạ đến trường 

Nơi có khu nhà vườn của Nàng, những năm tháng thơ mộng ấy 

Tình yêu bắt đầu 

Tình yêu một đời của định mệnh 

 

Nơi đây chỉ là một chút lành lạnh ngậm ngùi của quá khứ 

Một chút làm dáng của đầu ngày khi khoác chiếc áo len của ngày xưa ấy ra đường 

(Vẫn còn thơm hương của tình năm trước)

 

Ta đi giữa những ngày tháng Chạp 

Cùng với nỗi cô đơn dịu dàng của sự nhớ nhung 

Nàng - Tình yêu tôi ở ngoài đất nước 

 

Những ngày tháng Chạp ở quê nhà 

Có ai hát bài hoài ca vang trên đường 

Nỗi vui của sự xa cách và niềm hy vọng 

Tình yêu tôi - ở phía chân trời 


 

Bài số 44 Bis

ĂN TẾT Ở SÀI GÒN 

 

 

Hơn nửa thế kỷ tôi ở Sài Gòn 

Dù tôi là người sinh trưởng ở Huế 

Tôi không được ăn Tết với gia đình 

Bởi vì nhiều lý do tôi phải sống một mình (từ nhỏ đến khi bước ra cuộc đời)

Và tôi quen thuộc với đường phố 

Với nhiều nơi 

Và nhiều nhất là ở Sài Gòn 

Tôi đón chào năm mới với mọi người 

Nhìn mọi người ăn Tết như tôi cùng ăn Tết 

 

 

Đầu năm mới tôi thường cỡi xe đạp xuống trung tâm 

Loanh quanh nhà thờ Đức Bà 

Thật sung sướng và thoải mái đi trên những con đường vắng (vừa mới hôm qua chen chúc đi không lọt)

Mặc sức uốn lượn những vòng xe 

Một khoảng trời thiên nhiên xanh trong lành 

Tôi vừa mới được nghe và thấy hơi thở của Sài Gòn thời xưa rất yêu dấu của ngày cũ (thời của tôi quần xanh áo trắng đến trường - vô vàn thương nhớ)

Những ngày Tết mùng ở Sài Gòn thật thú vị được tự do trong một không gian xanh không vẩn đục bởi trần gian bụi bặm 

Và thú vị nhất là khi được một mình - nghĩ vớ vẩn bất cứ điều gì 

 

 

Ghé vào một quán cà phê vắng (ngày Tết dĩ nhiên những người phục vụ đã về quê)

Một ngụm cà phê đầu năm 

Ngày êm ả - ăn Tết ở Sài Gòn 




Bài số 45

 

THƠ TẾT 

 

 

Tết chỉ có thể là Việt Nam 

Nhưng mỗi mình tôi ăn Tết 

Vì Nàng ở bên ấy không có Tết 

Chỉ là ngày cuối tuần 

Nếu nghĩ là ngày Tết thì lái xe lên khu chợ Sài Gòn, tìm chút không khí quê nhà, chỉ vậy thôi 

Trong khi tôi đi lên khu Trung tâm Thành phố, loanh quanh ở đường hoa Nguyễn Huệ, nhìn mọi người vui Tết 

Và mình cũng tạm vui, chào đón mùa Xuân mới 

 

Kể cả những năm dịch bệnh, tôi đã không được gặp nàng 5 năm 

Nhờ Internet tôi nhìn nàng qua màn hình vi tính 

Không làm sao hơn vì nỗi nhớ nhung 

Chẳng khác gì kẻ tương tư triền miên 

Vậy nên tôi làm thơ, bắt cứ ngày nào có thể 

Vì làm thơ cho mỗi mình tôi đọc thì không ảnh hưởng gì tới tình hình thế giới cả 

Tôi chỉ mong em đọc được đâu đó, thơ tôi 

Một vài dòng thương nhớ 

Vì tôi rất yêu em 

 

Như hôm nay, ngày Tết đến, tôi biết Em không bận bịu gì lắm 

(Em vốn là người phụ nữ đảm đang truyền thống)

Tôi mong em sẽ dành một phút 

Nhớ đến tôi 

Ở chân trời xa cách 

Vì tôi rất nhớ em 

Trong mấy ngày Tết này nơi quê nhà 

  

 

HẠO NHIÊN CA từ bài 36 - 40

 Bài số 36

SƯƠNG MÙ Ở NGOẠI THÀNH 

 

 

Tôi đi dưới hai hàng cây vừa qua mùa tàn phai 

Của một ngày tháng chạp 

Hoa lá lại đâm chồi 

Chờ Xuân mới 

 

Con đường mờ trong sương sớm 

Tiếng hát ban mai của bầy chim đồng bằng 

Gọi nhau bay về một chân trời khác 

Từ biệt nơi trú ẩn mùa đông 

Tìm thiên đường xứ lạ 

 

Những con đường mới ở ngoại thành 

Xe và người 

Cuộc sống vẫn vội vàng 

Ai cũng muốn tiến về phía trước 

Vượt qua người khác 

Dù con đường thênh thang rộng 6 làn xe 

Cuộc đời mà 

Ai cũng sợ mình không kịp một việc gì đó 

 

Tôi chỉ biết đi bên lề 

Tôi đã qua những tháng năm vật vã cùng cuộc sống 

Tôi trở thành kẻ già đối với xã hội 

Và sẽ được quên lãng 

Chỉ còn tôi nhớ đến tôi 

 

Chỉ còn tôi 

Buổi sáng sương mù ở ngoại thành 

Một ngày tháng chạp 

Cuối một năm 

Sắp bắt đầu một năm khác 

Nhưng sương mù vẫn chưa tan trên cuộc đời tôi 

Vẫn mù sương năm tháng 

Như sớm mai này 




Bài số 37


SÁNG THÁNG CHẠP NGỒI MỘT MÌNH TRONG QUÁN NHÌN RA ĐƯỜNG 



Tháng chạp ở đây có chút lạnh của phương Bắc 

Khiến lòng ta bâng khuâng 

Nhớ những ngày đi học 

Cơn mưa dầm cùng giá băng 

Đạp xe qua cánh đồng trống 

Gió nhọn sắc cứa rát mặt 

Đường mùa đông âm u

Bàn chân tê cóng 


Tôi đi qua thanh xuân tôi 

Nơi xứ sở của những người Eskimo 

Nỗi cô đơn từ ngày mở mắt 


Tháng chạp ở đây thường có những cuộc trò chuyện với quá khứ 

Tình yêu 

Không phải với nhiều người 

Mà chỉ một người 

Một người của một đời 

Là tình yêu tôi bất diệt cùng năm tháng 

Như thời gian bay qua suốt cõi nhân gian 

Lá và hoa nội cỏ thiên đường 


Tháng chạp có những khi ngồi một mình trong quán nhìn ra đường 

Cuộc đời vẫn trôi qua 

Bình thường và dửng dưng 

Không có gì là lạ 

Bởi sự sống luôn tiếp tục một cách tự nhiên 

Mỗi người một cách 

Hiện hữu và tồn tại với thế giới 

Dẫu biết rằng thế giới này vốn vô thuỷ vô chung


Như sáng nay một ngày tháng chạp ngồi trong quán nhìn ra đường 

Cho dù thấy gì hay không thấy gì 

Đã xảy ra hay đang xảy ra và sẽ xảy ra 

Tất cả sự vật đều đang âm thầm chuyển động 


Tháng chạp cũng vậy 




Bài số 38


KHÔNG MÙA 



Tôi đi tới chốn không mùa 

Có trời và đất vui đùa nguyên sơ 

Tôi đi không kể bến bờ 

Có sông và nước dật dờ bè lau 

Tôi đi nào kể ngàn sau 

Bóng chim tăm cá về đâu giữa dòng 

Tôi đi mộng đã về không 

Tịch dương cổ khúc bên lòng như nhiên 




Bài số 39


VỀ CON ĐƯỜNG TỰ DO 



Khi bước đi trên một con đường 

Ta biết nó sẽ về đâu 

Nếu không biết về đâu thì ta không cần bước 

Vì con đường khi được xây dựng nên nó đã có điểm khởi đầu và điểm kết thúc 


Con đường của tự do 

Có hay không là do ý thức của mỗi con người 

Từ đó phân biệt ranh giới của thật và giả 

Tốt và xấu 

Của chính thực và lừa dối  

Như bản thể của cái gọi là tự ngã


Con đường của tự do 

Không có khởi đầu không có kết thúc 

Cũng giống như con đường 

Chỉ là ngôn từ được nhiều người nói mà thành 

Được nhiều người tôn vinh mà có 

Được nhiều người mơ mộng mà trở nên ước vọng 

Con đường của tự ngã 


Đức Phật dạy:

“Đối với người muốn tìm cầu tự ngã trong năm uẩn (Năm uẩn là năm nhóm kết hợp lại tạo thành con người. Nói cách khác, con người là một hợp thể của năm yếu tố: sắc uẩn, thọ uẩn, tưởng uẩn, hành uẩn và thức uẩn) thì cũng giống như tìm cầu lõi cây trong thân cây chuối vậy. Để tìm lõi của thân cây chuối thì ta sẽ không bao giờ thấy được, từ cây nhỏ cho đến cây lớn.“




Bài số 40 


VÌ SAO ĐÊM GIÁNG SINH



Năm ấy trời cao nguyên 

Một ngày không có nắng 

Vì mặt trời là em

Đã ngập tràn ánh sáng 


Khi ta bước lên đổi 

Vùng bình nguyên phía dưới 

Em ở trong lòng tôi 

Trăm năm đừng qua vội


Để tôi kịp lời yêu 

Ngày xưa chưa nói được 

Để em dáng yêu kiều 

Tuổi thanh xuân năm trước 


Em là em mười sáu 

Trăng không tròn như đôi mắt em

Em là em của muôn ngàn kiếp 

Mối tình chung trong suốt dặm xanh 


Giáng sinh Chúa đã đến trần gian 

Mùa vọng vang lời rằng 

Tình yêu không biên giới 

Sao ngời trong giá băng 


Năm ấy có một tình yêu ra đời 

Con đường vô tận của niềm vui 

Giáng sinh em người nữ của định mệnh 

Có một loài hoa không bao giờ phai hương sắc

Có một tình yêu không bao giờ là ga cuối 

Từ khi bắt đầu nơi ấy buổi đầu đời 


Giáng sinh đã đến khắp trần gian 

Nhưng chỉ riêng tôi

Giáng sinh là của một người