Thứ Năm, 12 tháng 10, 2023

THƠ KHÔNG THƠ (từ bài 14 đến bài 20)

 Bài 14

PHÍA SAU LƯNG 


Tất nhiên là phía sau lưng không có gì để nói (một số người nghĩ vậy)

Vì mọi thứ đều đã qua 

Nhớ cũng được quên cũng được 

Đôi khi lại vui vì đã cất đi một gánh nặng hoặc một quá khứ buồn 

Đôi khi nghĩ rằng đó là sự vô nghĩa của việc hồi tưởng 

Hay là sự lùi lại 

Như vậy phía sau lưng có gì để nhớ tới 

Sự trống rỗng hay là gánh nặng 

Chỉ là phía sau lưng 

Trang giấy đã được lật qua 




Bài 15

MỘT NGÀY THÁNG TƯ 



Ngày không nắng không mưa 

Ngày ui ui 

Ngày đẹp 

Ngày đẹp đối với những tình nhân dạo chơi 

Không vui với những bạn nhà nông mới vừa gặt lúa muộn,không phơi phóng gì được vì bây giờ là tháng 4 mùa mưa miền Nam sẽ bắt đầu 



Mùa mưa sẽ sớm bắt đầu 

Từ khuya hôm trước 

Tôi đã nghe những giọt mưa trở lại quen thuộc hàng năm trên mái tôn ngôi nhà trong hẻm nhỏ 

Mấy mươi năm trở lại nơi chốn cũ - nhưng là nơi chốn của người khác 

Tôi không còn thấy cuộc sống tôi ngày ấy nữa 

Qua cơn lốc khủng khiếp 

Một thế kỷ vừa ra đi 

Cùng gió bụi 



Tháng tư, tiếng khóc và tiếng cười 

Đã nửa thế kỷ bị ám bởi tội lỗi không có thật 

Ai sẽ nói về chân lý, đã ở trọng tay của kẻ khác 



Friedrich Nietzsche

(15/10/1844 - 25/08/1900)

Friedrich-Nietzsche.jpg

Friedrich Nietzsche (15/10/1844 - 25/08/1900) là nhà triết học, nhà ngữ văn, nhà phê bình văn hóa người Đức, có ảnh hưởng sâu sắc tới nền triết học phương Tây. Các tác phẩm của Nietzsche bao trùm nhiều chủ đề như nghệ thuật, lịch sử, ngữ văn, tôn giáo, bi kịch, văn hóa và khoa học với phong cách viết mang đậm tính ẩn dụ và sử dụng nhiều nghịch lý. Nietzsche không được đánh giá cao bởi những người đương thời trong suốt cuộc đời của ông, nhưng tư tưởng của ông được biết tới rộng rãi vào những năm 1960 và từ đó đã có ảnh hưởng lớn tới các nhà triết học thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21, đặc biệt trong các lĩnh vực của triết học lục địa như thuyết hiện sinh, chủ nghĩa hậu hiện đại, hậu cấu trúc luận.


There are no eternal facts, as there are no absolute truths.

(Không có sự thật vĩnh hằng, tương tự cũng không tồn tại một chân lý tuyệt đối.)





Bài 16

CHỦ NHẬT 


Chủ nhật hay Chúa nhật 

Ngày của ta hay ngày của Chúa 

Đều là ngày của tình yêu 

Ngày của gia đình thân ái 


Cuộc sống bắt đầu bởi hai người, trước bàn thờ của Chúa 

Tình yêu nối kết giữa hai người, trong ý nguyện Chúa 


Tôi yêu em 

Như ý Chúa đã sắp đặt 


Mỗi tuần kết thúc bằng ngày Chủ nhật hay Chúa nhật 

Hạnh phúc thay con người được trải nghiệm qua 

Trong vâng ý Chúa 


Chúng ta yêu cuộc sống, không phải bởi vì ta quen sống mà bởi vì ta quen yêu thương.

(We love life, not because we are used to living but because we are used to loving.)

Friedrich Nietzsche



Bài 17

NHỮNG CHUYẾN ĐI


Cuộc đời là những chuyến đi 

(Không nhớ ai đã nói như thế)

Chuyến đi một mình, hai mình, hay nhiều mình hoặc rất nhiều mình 

Ai cũng phải đi cả, ngoại trừ là cái cây thì không đi đâu cả 


Tôi yêu những chuyến đi  

Vì tôi đi nhiều nhất, từ khi nhỏ 

Vì gia đình tôi phải đi, từ bỏ quê nhà, về những miền đất mới 

Những chuyến đi cho đến cuối đời, cũng có những mất mát không tránh khỏi 

Như mẹ tôi như cha tôi 

Chỉ còn lại tôi đang cuộc hành trình 

Tôi vẫn đi còn đi, trên những đoạn đường của số phận 


Không thể dừng lại, những chuyến đi của cuộc đời 

Cho đến khi biến mất 

Về một nơi nào đó nhỉ

Cũng sẽ là những chuyến đi không hình bóng 

Sau cuộc nhân sinh này 



Bài 18

MÙA MƯA - THÁNG TƯ  - SÀI GÒN VÀ TÔI 



Tôi sinh ra từ một làng quê ở Thừa Thiên Huế 

Nhưng duyên nợ gắn kết ở xứ Sài Gòn 

Chú Mạ tôi rời bỏ quê hương khi tôi mới 6 tuổi 

(Ở quê tôi xưa thường gọi cha bằng Chú vì cho rằng con cái phải kêu như vậy cho dễ nuôi)

Tôi đi học ở làng được vài năm thì Chú tôi ra đem vô Sài Gòn gởi cho Dì tôi đi học lớp Nhì ở trường tiểu học Trương Mình Giảng quận 3. Lớp tôi phải học bên Đình Ông Súng vì trường chật 

(Năm đó trong lớp tôi thích một bạn gái tên Hồng, không biết nay ở đâu, may ra có đọc được thì liên lạc với người bạn cũ ái mộ - thật là lãng mạn! )

Tôi ở với dì được mấy năm, 

Dì làm công chức ở Sở Điền Địa sau khi ông chồng mất, nuôi năm anh chị ăn học, trong căn nhà của dì ở hẻm 136 Trần Quang Diệu. 

Dì xem tôi như con, tôi kính yêu dì như mẹ, mặc dù dì rất nghiêm khắc 

Tôi xa gia đình xa mạ tôi từ nhỏ nên tình cảm của dì rất có ý nghĩa với tôi 

Chú tôi hàng tháng lái chiếc xe Land Rover về Sài Gòn lấy hàng cho mạ tôi cùng với nồi thịt nai mạ tôi ướp sẵn 

(Dạo đó Chú tôi xin được chân tài xế cho ông Địa Điểm Trưởng một Khu dinh điền thuộc tỉnh Bình Tuy

Mạ tôi mở một tiệm tạp hóa khá lớn ở chợ Mépu thuộc quận Võ Đắt)


Tôi không nhớ gì Sài Gòn khi ấy, ngoại trừ những ngày nghỉ tôi cùng ông anh họ chui xuống gầm bộ ván ngựa đọc lén truyện Tàu, hoặc chủ nhật đi coi phim Ấn Độ ở rạp Văn Lang, hay ngày thanh minh dì dẫn cả nhà đi tảo mộ ở nghĩa trang Trung Việt trên Lăng Cha Cả 

Tôi không nhớ mưa có hay không ở Sài Gòn 

Và tháng tư cũng như các tháng khác trong năm 

Cuộc sống bình yên của những năm tuổi nhỏ 


Mười năm sau tôi lại trở về Sài Gòn với một nhân dáng khác 

Khi cuộc chiến tranh đã khốc liệt 

Tôi đã qua mùa mua ở các sân bãi doanh trại giữa những hàng rào kẽm gai 

Từ biệt Sài Gòn 

Sài Gòn sẽ trở thành quá khứ 

Nhiều năm nữa tôi lại trở về Sài Gòn 

Tôi không còn là tôi nữa 

Tôi đã bước qua một cuộc đời khác một thời đại khác 

Chú Mạ tôi cũng thành quá khứ và Dì cũng thế 

Từ tháng tư năm ấy 


Mùa mưa vẫn trở lại Sài Gòn 

Những cơn mưa đầu mùa thường đến vào tháng tư ở miền Nam

Thời tiết không có gì thay đổi cả từ hàng trăm năm nay khi Sài Gòn được tìm thấy 

Tôi vẫn còn ở Sài Gòn giữa nhiều biến đổi cảnh vật do thời thế 

Thành phố nhiều người lạ hơn người quen 

Nhưng cuộc đời là thế mà 

Như sự chuyển dịch của mỗi hành tinh trong vũ trụ 

Từng phút giây 

Mùa mưa - tháng tư - Sài Gòn và tôi, cũng thế 



Bài 19

NẮNG THÁNG TƯ 


Tháng tư không mặc áo bước ra đường 

Chờ cơn giông tới 

Những ngọn gió như bầy gai nhọn 

Châm vào da

Có nhắc ta một ngày tháng tư năm ấy 

Quả đạn pháo 122 ly rơi trong thành phố 

Nổ trước mặt ta khi đang cố vượt qua con đường bên kia của sự vô vọng 

Nhắc lại ly cà phê sáng hôm ấy với người bạn cùng đơn vị ở trong hẻm đường Công Lý, bắt tay từ giã để không bao giờ gặp lại nữa 

Bạn về đâu tôi về đâu 

Trong vòng quay của cơn hỗn loạn 

Khi chúng ta chưa tới tuổi ba mươi 

Chưa có những gì ràng buộc 

Chúng ta có tuổi trẻ 

Và chúng ta cũng không còn tuổi trẻ 

Vì chúng ta đã gặp tháng tư 


Tháng tư ở miền Nam có nắng rất nóng 

Nhưng là để bắt đầu những cơn mưa của mùa 

Cũng như đã bắt đầu những tháng năm rất khác 


Nắng tháng tư, chỉ là nắng tháng tư thường hằng của miền Nam hai mùa mưa nắng 

Không cần mặc áo, ra đường 

Cơn mưa sẽ tới 

Ở đâu đó trên mặt đất này 

Bắt đầu của những bắt đầu 

Một cuộc tồn sinh khác 



Bài 20

THÁNG TƯ, NHỮNG BẾN BỜ KHÔNG HẸN 


Vào một ngày khi sự thật đã được bày ra 

Lời nói dối hoàn hảo 


Tôi muốn chết trên cao nguyên 

Trong một ngày đầu Xuân sớm 


Tình yêu ở phía bình nguyên xa 

Giữa dòng sông tự tử 


Tháng tư, những cuộc hẹn hò 

Bất chợt 

Không báo trước 

Vì sự bất lực của ngôn từ 


Khi tôi yêu em 

Sự cứu chuộc của một kẻ suy tàn 

Trước đền nguyện cuộc đời 

Hạnh phúc đến từ những điều bất chợt 

Như bến bờ không hẹn, dừng chân 


Tôi sẽ chết trong biển xanh đôi mắt em 

Một ngày tháng tư nào đó 

Thứ Sáu, 31 tháng 3, 2023

THƠ KHÔNG THƠ (từ bài 10 đến bài 13)

 Bài 10

XA CÁCH 


Nếu bạn cho sự xa cách của những người yêu nhau làm tăng thêm sự gắn bó và nồng nàn của tình yêu đôi lứa 

Tôi sẽ không tin là như thế 

Vì tôi mới xa nàng chưa được ba tháng 

Tôi đã phát cuồng 

Đêm không ngủ được 

Ngày tôi cũng ngơ ngẩn như gã mất trí 

Tình yêu của tôi không có dấu hiệu tăng thêm 

Mà còn bị chìm đắm trong nỗi buồn của sự cô quạnh 

Và nguy cơ tôi sẽ tự biến mất vì kiệt sức của nỗi mong đợi 


Do vậy bằng mọi cách có thể hãy giữ nàng bên mình 

Nếu không thì bạn hãy về gần bên nàng 

Không bao giờ xa cách 

Sẽ giữ được tình yêu vĩnh viễn 


Tôi phản đối sự xa cách trong tình yêu !



Bài 11

TRỞ LẠI THƠ 


Trở lại thơ 

Nhưng không phải thơ trở lại 

Thơ trở lại thì dễ

Nhưng trở lại thơ rất khó 

Vì sao 

Bạn phải tìm được sự xúc cảm thật sự khi trở lại thơ 

Điều này không dễ

Ngoại trừ vận dụng phù phép của kỹ thuật 

Khi đó thì bạn là tay thợ rồi 

Bạn không phải là nhà thơ 

Bạn khai tử thơ 

Nhưng 

Biết khi nào thơ trở lại 

Đó là sự huyền nhiệm của cuộc sống 

Đó là cuộc sống của chính bạn 

Cuộc sống của bạn sẽ tạo ra thơ 

Thơ chính là bạn  


Vậy thì 

Không có khái niệm gì về sự trở lại về bất cứ một vấn đề gì 

Ngay cả thơ 

Thơ chính là Thơ 

Hay có thể không là Thơ 


Và tôi 

Là Kẻ nô lệ của Thơ 



Bài 12

THÁNG BA VỀ HUẾ 


Chào buổi sáng ở Huế 

Vừa mới tháng ba

Còn se lạnh 

Còn mùa đông 

Còn được mặc áo len đi bên bờ sông Hương sương mù sớm mai rất đẹp 

Nàng không còn ở đây cùng tôi 

Khi tôi trở lại 

Và tôi nhớ nàng 


Tháng ba về Huế nhớ tuổi thơ tôi 

Cậu học trò làng quê năm ấy 

Cùng chiếc xe đạp của tháng năm 

Ngày ngày trên con đường đá sỏi và hộp cơm nắm

Tôi nhớ mẹ tôi trong những ngày này trên con đường này với gánh cá trĩu nặng về chợ lúc ba giờ sáng 

Tôi đã mơ đến một ngày 

Hạnh phúc sau một đời lao khổ 

Cho mẹ tôi trên đường mưu sinh 

Cho tôi đang kiếm tìm những chữ


Tháng ba tôi về Huế 

Đi trên những con đường mới tên đặt mới 

Những khu vực mở rộng về phía Nam thành phố 

Tôi thấy mình thật nhỏ nhoi 

Giữa những thay đổi lớn lao của cuộc sống 

Nhưng đồng thời tôi cũng thấy buồn 

Nỗi buồn như xưa ấy 




Bài 13

TỰ DO 



Tôi thường uống cà phê sáng bên vệ đường 

Đường có xe chạy không ngơi nghỉ (dĩ nhiên cũng có lúc dừng lại đâu đó, không biết được)

Đường cặp theo bờ kênh nước đục (nước vẫn chảy, theo thủy triều của sông lớn)

Đường mênh mông gió thổi tự do 

Ý nghĩ cũng bay lên rất thoải mái 

Và đời sống cũng bay lên rất thoáng 


Vì vậy sáng nào tôi cũng ra ngồi ở đó 

Một mình 

Để tôi được bay lên cùng tự do 


(Không có cách nào khác)

THƠ KHÔNG THƠ (từ bài 1 đến 9

 Bài 1.

KHÔNG LÀM THƠ THÌ CÓ PHẢI LÀ KHÔNG THƠ 


Chắc chắn là không phải 

Tất cả mọi người khi được sinh ra đã có sẵn chất thơ trong người 

Được nghe thơ từ tiếng Mẹ ru hời bằng bài hát ru từ bao đời 

Hay những bài ca dao được truyền tụng từ ngàn năm trước 

Vì thế dù các bạn không làm thơ thì đương nhiên là thi sĩ rồi 

Tôi (hoặc quý vị khác có lòng) chỉ giúp viết ra chữ cho dễ đọc và truyền dẫn tới người khác 


Đó gọi là Thơ Không Thơ vậy 



Bài 2.

CHÚNG TA LÀ THI SĨ 


Thi sĩ là người làm thơ 

Ta không làm thơ vẫn được gọi là thì sĩ 

Vì thi sĩ không ai phong tặng cả 

Nó không phải là vį trí chức vụ gì 

Càng không thể hái ra tiền 

Dân tình còn cho rằng thi sĩ là kẻ chết đói 

Nhưng ai cũng thích làm thì sĩ 

Và thích được gọi là thi sĩ 

Các bậc Cõi Trên như Đức Phật, Chúa Giê Su hay Thánh Ala … đều là những Thi sĩ vĩ đại 



Vậy chúng ta nên là thi sĩ 

Thơ hay Không Thơ thật ra điều này không thể khác được 





Bài 3

BÌNH THƯỜNG 



Gần cuối năm thường trời trở lạnh về sáng 

Đó là điều bình thường khi sống ở Sài Gòn 

Nhưng là bất thường đối với thời tiết trong năm 

Trời lạnh thì mặc áo ấm là chuyện bình thường khi ra đường 

Nhưng là bất thường đối với Sài Gòn quanh năm nhiệt độ khó xuống dưới 20 độ

Như vậy bình thường là gì?

Ngài Lão Tử viết trong Đạo Đức Kinh: “Đạo khả đạo, phi thường đạo. Danh khả danh, phi thường danh.”
(Dịch: Đạo mà nói ra được thì không còn là đạo bình thường nữa. Tên mà đặt ra được thì không còn là tên bình thường nữa.)


Như tôi yêu nàng, đó là chuyện bình thường giữa hai người khác giới có giao cảm với nhau 

Nhưng nàng cũng nói rằng tôi không nên nói (hoặc khoe) cho thiên hạ biết, đó là điều không bình thường 


Vậy nên 

Tôi về học lại Đạo Đức Kinh 




Bài 4

CUỐI NĂM 


Ta có hai lần cuối năm trong một năm 

Như bây giờ là cuối năm dương lịch 

Còn mấy ngày nữa thôi 

Lại chúc mừng năm mới 

Sau đó rồi lại cuối năm âm lịch 

Và lại chúc mừng năm mới 

Cũng như thói quen ngày thường 

Sáng cà phê chiều vài ve 

Tốt xấu lẫn lộn đan xen 

Cuộc sống mà 

Cũng không có gì lạ

Ở nghĩa trang vẫn yên tĩnh 

Trần gian có người đến rồi đi 

Cười rồi khóc 

Ở ngoài đường xe vẫn chạy 

(Một người vô công rồi nghề thắc mắc: không biết họ đi đâu mà cứ chạy ngoài đường suốt ngày 

Làm sao biết được 

Mỗi người đã được phân công nhiệm vụ rồi, vẫn phải lao đi)

Cuối năm rồi cuối năm 

Ta có những việc phải làm 

Và mọi người cũng thế 

“Cuộc sống có thể không phải là bữa tiệc mà chúng ta mong muốn, nhưng khi đã ở đây rồi, chúng ta nên khiêu vũ.” (Không biết của ai)




Bài 5

NGÀY ĐẦU 


Ngày đầu tiên của năm 

Tờ lịch cuối của năm cũ vừa rớt xuống 

Tôi thức chờ giây phút đầu của ngày mới 

Tôi muốn có cảm giác khi nhìn ngày thứ nhất của năm mới 

Để có chút băn khoăn 

Tôi sẽ làm gì 

Tôi sẽ như thế nào 

Thật tình cũng chẳng thay đổi được gì nhiều 

Nhưng vẫn muốn là Tôi khác 

Đức Đạt Lai Lạt Ma nói :

“Năm mới như một cuốn sách trắng 

Cây viết trong tay bạn, đó là cơ hội để viết câu chuyện đẹp  cho chính bạn “

(A New Year is like a blank book

The pen is in your hand

It is your chance to write a beautiful story for yourself )

Nếu không là Tôi khác thì cũng là những ngày tháng đẹp và có ích cho cuộc đời mình và cho người 

Như tình yêu của tôi với nàng qua bao nhiêu năm cách xa vẫn nồng nàn như buổi đầu hôm ấy  


Ngày thứ nhất của năm của tháng, giây phút đầu tiên của ngày những ý nghĩ bao giờ cũng đẹp về mọi điều và những ước vọng của ngày mai rực sáng 

Khi tờ lịch mới của năm - ngày 1 tháng 1 vừa được lật lên 

Yêu cuộc đời, bao giờ và dù thế nào vẫn đẹp 

“Cái đẹp sẽ cứu rỗi thế giới”   ( nhà văn Dostoyevsky)



Bài 6

THÁNG CHẠP 


Tháng chạp đem đến niềm vui và nỗi buồn lẫn lộn 

Sẽ qua năm cũ và chào năm mới 

Mỗi người được thêm một tuổi 

Trẻ thì vui người lớn thì sẽ già hơn 

Ai cũng trải qua vòng giới hạn của sự tuần hoàn


Khi tháng chạp qua thì Mùa Xuân về 

Điều không mong chờ vẫn đến 

Điều được mong chờ rồi cũng đến 

Mọi điều sẽ đến 

Mỗi người sẽ đón mùa Xuân của mình 


Những ngày hai mươi mấy Tết trước khi qua tháng Chạp 

Hãy làm mọi thứ được sạch sẽ, tất cả rác rưởi của năm cũ tiêu hủy (rải hết tàn tro xuống dòng sông, trôi và mất)

Dọn mình chờ 

Ngày Năm Mới 

Cùng với Tình Yêu và Em (Tình của Chúng Ta không năm tháng)




Bài 7

CHƠI HOA

(Viết ngày 30 Tết)


Cả một rừng hoa để dạo chơi 

Cả một đường hoa để đi 

Mùa hoa đã đến 

Chơi hoa đi bạn ơi 

Thanh Xuân chỉ có một lần 

Tuổi trẻ ta chỉ một thời 


Hãy thưởng hoa nhìn ngắm hoa và rồi yêu hoa 

Mùa Xuân đã tới 


Chiều nay tôi xuống phố 

Chiều 30 Tết 

(Dī nhiên là tôi chỉ một mình vì tình yêu của tôi thường xa cách 

Chúng tôi chưa thể gần bên nhau vì một triệu lý do không thể hiểu nổi)

Mọi người chung quanh vui và rất vui 

Và tôi không thể không vui 

Tết 

Hoa cũng vui theo người 

Mùa Xuân, hãy chơi hoa …



Bài 8

THƠ VÀ NĂM MỚI 


Những ngày bước qua năm 

Không làm thơ được 

Vì thơ đã nằm trên bàn ăn mỗi ngày 

Thơ trong ly rượu mời của bạn hữu 

Thơ trong miếng mứt gừng cay của quê Huế 

Thơ trong chiếc bánh chưng xanh ngon mắt 

Thơ trong khúc bánh tét ở làng gởi vào 


Thơ là hương hoa vật phẩm của mùa Xuân quê nhà 

Đã chật hết trí nhớ 

Còn chi thơ 

Chữ nghĩa cũng biến mất 


Nhưng tôi vẫn còn thơ 

Luôn luôn thơ 

Vì năm luôn luôn mới 

Vì tình yêu của tôi và em : luôn luôn và mãi mãi 

Vì Em là Bài Thơ của tôi 

Viết hoài không hết 


Mùa xuân – tranh của Pierre Auguste Cot (họa sĩ Pháp thế kỷ XIX)



Bài 9

TƯỞNG NHỚ MẪU THÂN 



Hôm nay buổi sáng sớm ngày 13 tháng Giêng 

Tôi đốt ba cây hương trên bàn thờ Mẹ tôi 

Tưởng nhớ sáng hôm nay nhiều năm trước 

8 giờ sáng Mẹ tôi qua đời ở ngoài biển Thái Bình Dương, trên một chiếc tàu của Hạm đội thứ 7 Hoa Kỳ sau khi được cha tôi bốc trực thăng từ Kontum ra biển 

Không qua khỏi 

Năm ấy một cái Tết vừa qua

Mẹ tôi mới bước vào năm bốn mươi bốn tuổi 

Một buổi sáng nghiệt ngã 

Viên đạn của chiến tranh 

Đã gieo đau thương khốn khổ cho gia đình tôi cho những ngày còn lại trên cuộc đời 

Tôi đã bước vào cuộc chiến tranh đó khi vừa hai mươi tuổi 

Gia đình tôi cũng đã rời bỏ quê hương tìm đất sống ở vùng lửa đạn 

Nhưng mẹ tôi vẫn không tránh khỏi số phận 

Tôi không được thấy mặt mẹ tôi lần cuối cùng 

Tôi khóc suốt đêm và ngày ở căn phòng trọ trong Thành Nội Huế 

Tôi đã sống xa mẹ tôi từ thuở nhỏ 

Và bây giờ tôi thực sự mất mẹ 

Tôi không còn những ngày hè về bên mẹ để được tình thương của mẹ như tôi bao giờ cũng là đứa con đầu lòng của mẹ 


Sáng hôm nay cũng như bao buổi sáng trong cuộc đời của tôi 

Nhưng là ngày đặc biệt 

Tôi nhìn di ảnh của mẹ tôi 

Tôi khóc như năm xưa 

Nhưng tôi sẽ khóc hoài như thế suốt cuộc đời 

Nhưng không thành tiếng 

Bởi nỗi mất mát vĩ đại 

Mẹ tôi 

TẠM BIỆT THƠ LOẰNG NGOẰNG


Ngày 14/7/2022 - kỷ niệm ngày Cách mạng Pháp - tôi khởi động Thơ Loằng Ngoằng đưa lên Facebook. 

Trong lời thưa trước với quý độc giả (nếu có được) đây là một dòng thơ làng nhàng, lẩn quẩn, lăng nhăng, và rất là loằng ngoằng rối rắm… của một kẻ vô danh (nhờ cha mẹ đặt tên mới có, không phải là “có giang sơn thì sĩ đã có tên “ như cụ Nguyễn Công Trứ nói) cũng khá là rảnh việc, bèn sáng tác một dòng thơ gọi là Thơ Loằng Ngoằng (đã được 50 bài !)

Và đến một lúc nào đó cũng phải tạm kết thúc để qua một trang mới - như cuộc đời của con người (sông có khúc người có lúc)

Nhưng tôi là người rất rảnh, tôi phải kiếm việc để làm, tôi bắt đầu một trường thơ mới.

Tôi tạm đặt tên THƠ KHÔNG THƠ 

Vì thật ra bạn Lê Vĩnh Tài có viết trên trang FB của bạn: “bài thơ khó hiểu nhất là khi nó chả có gì đáng để hiểu...”

Nhưng cũng như lần trước, tôi chờ mong sự ủng hộ (đọc) của quý độc giả , hiểu hay không hiểu không phải là mục đích của tôi, sự này là quyền của các bạn.

Tôi cần được quý bạn đọc 

Xin tiếp tục ủng hộ tôi !

Vô vàn cảm tạ