Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2024

THƠ GỞI X. Từ bài 21 đến bài 25

 Bài số 21


BÀI NGỢI CA



Em nói em ghét tôi 

Cũng như nói em yêu tôi 

Yêu và ghét

Đúng và sai 

Chỉ là tâm phân biệt 

Sự vật vẫn là thế, vốn là thế 

Em vẫn là em 

Tôi vẫn là tôi 

Tình yêu của chúng ta vẫn hiện hữu 

Chỉ là sự biến thiên theo không gian và thời gian 

Yêu giận buồn nhớ 

Tình yêu vốn là thế 

Sự thật tình yêu đã có, tồn tại trên trái đất này cùng với loài người 

Không thể phủ nhận điều đó 



Khi mùa hè trở lại 

Những cơn giông đẩu mùa ở miền Nam 

Nhưng mùa Xuân lại vừa bắt đầu ở bên ấy 

Em có một mùa hoa anh đào tươi đẹp phương xa

Anh đón những ngày mưa bất chợt tránh trú dọc đường 

Tình yêu của chúng ta vẫn thủy chung như những đám mây trên bầu trời 

Bay mãi qua hai bờ của thế giới 

Vì loài mây, chỉ là loài mây bay, không phân biệt không gian và thời gian nơi chúng ta đang sống 

Như tình yêu của chúng ta không bao giờ bị chia cách 

Bởi không gian và thời gian 





Bài số 22


NGHỈ HƯU 



Đến một lúc nào đó bạn cũng sẽ nghỉ hưu 

Bất cứ việc gì cũng phải nghỉ 

Vì bạn không còn sức làm việc 

(Cũng không ai cho làm việc những người mất sức lao động)

Sự có mặt của bạn làm phiền người khác 

Bạn sẽ phải ở nhà, không làm được việc gì khác ngoài chuyện đi loanh quanh, kiếm tìm niềm vui vu vơ dọc đường vì bạn mới trở về từ thế giới khác 

Bạn không được như người xưa đi phiêu bạt giang hồ vì thời nay phải cần nhiều thủ tục để đi ra khỏi xứ rong chơi 

Và nhất là bạn phải có tiền, tiền nhiều mới đi đây đi đó 

Bạn cũng không phải là nhà thơ nổi tiếng như ngày xưa được mời rượu khi đọc thơ 

Vì thơ bây giờ không ai chuộng, bán không ai mua (làm thơ giống như chuyện mơ mộng không có thực)


Cụ Đỗ Phủ ngày xưa khi về vườn còn không có tiền mua rượu;


Triều hồi nhật nhật điển xuân y

Mỗi nhật giang đầu tận túy quy

Hữu trái tầm thường hành xứ hữu

Nhân sinh thất thập cổ lai hy “

(Bến sông II - Đỗ Phủ)


Dịch nghĩa:

- “Từ lúc rời xa khỏi triều đình ngày ngày phải cầm cố áo 

- không ngày nào bên bến sông không say khướt. 

- Ở đâu không có người nợ tiền mua rượu…

- đến bảy mươi (mà cầm cố áo mua chịu rượu… ) thì xưa nay hiếm…


Tuổi nghỉ hưu của tôi dù chưa tới bảy mươi 

Nhưng buộc phải về 

Nhường chỗ cho người khác 

Tôi không thèm rượu để cầm cố áo 

Nhưng tôi chịu nợ tình yêu Em, người yêu của tôi

Tôi cũng không có chi để cầm cố

Và cũng không ai chịu cầm cố 

Vì vậy tôi không bao giờ trả được mối nợ này 

Dù bây giờ tôi đã vượt qua tuổi bảy mươi 

“Cũng xưa nay hiếm”


Nhưng tình yêu thì không bao giờ có tuổi nghỉ hưu !





Bài số 23


THƯ VỀ ĐƯỜNG CỐ QUẬN 




Bữa nọ ta tới nơi vườn bông 

Hái một cành bông rồi đứng ngông 

Khi ấy nữ nhân vừa xuất hiện

Cầm lấy cành bông bay lên không 

Nữ nhân đôi mắt loài vọc đen 

Gió phất phơ nhẹ chiếc quần hồng 

Một bận về thương ôi biết mấy 

Đường năm xưa một chút rêu rong 


Bữa ấy về như đi trong cõi 

Ta khi xưa người có còn xưa 

Phong trần tạc đá lòng băng nổi

Cuộc hẹn trần ai chuyện như đùa 


Một bữa có về 

Hay về không cũng thế 

Cố quận mai rồi quận cố thôi 

Đường xưa 

Xưa đường cũng cũ lối 

Yêu người nữa 

Nữa yêu người 

Lại thôi 




Bài số 24


ĐÀ LẠT 




Năm 1995 tôi trở lại Đà Lạt 

Tôi có công việc với một công ty ở Suối Vàng 

Tôi yêu vườn Hồng ở đó 

Nhưng không mang về Sài Gòn được 

Vì tôi không có đất để trồng 

Đó là hối tiếc lớn nhất của tôi 

Tôi còn giữ lại tập sách nhỏ hướng dẫn về cách chăm trổng bông hồng, như một kỷ niệm 

Dầu công ty ở Suối Vàng đó bây giờ đã biến mất 


Năm 2010 tôi đi Đà Lạt cùng các bạn ở xa về 

Chỉ là đi như người đồng hành 

Không có gì ở đó cả 


Năm 2022 tôi lại đi Đà Lạt cùng Nàng - Người yêu của tôi từ thế kỷ trước 

Đó là cuộc dạo chơi trong khu vườn của quá khứ mơ mộng, những ngày hạnh phúc của cuộc sum vầy ngắn ngủi 

Cuộc kết hôn hiếm có của hai niềm cô đơn lâu năm 

Không thể có thêm lần nữa 



Vài năm hay nhiều năm nữa khi trở về Đà Lạt 

Chúng tôi đã già 

Nhưng sẽ rất hạnh phúc 

Vì còn có nhau 

Đà Lạt vẫn mãi là tình yêu bắt diệt 


Bài số 25


TỰ DO, YÊU VÀ KHÔNG YÊU  



Em gởi cho tôi mối tình 

Trong một ngày tôi không thấy bóng mình trên con đường lớn của cuộc đời 

Tôi là kẻ vô danh 

Tôi đã trở nên là quá khứ của một ai đó 

Có thể là nỗi buồn của một ai đó 

Hay có thể là sự lãng quên của một ai đó 

Tôi là hòn đá tảng vô tri 

Hay là miền băng giá 

Trước suy nghĩ của một ai đó 

Như thế tôi không có thực 


Em gởi cho tôi mối tình 

Cùng thanh xuân của em 

Và những tổn thương của tình yêu dang dở trong ngày trước 

Nỗi cô đơn của em cần được chia xẻ cho một ai đó 

Em cần một bàn tay nắm lại đời em 

Em cần một chỗ dựa lưng che chở mùa gió đông sắp tới 

Em cần một tình yêu đích thực như mơ về những ngày hạnh phúc của cuộc sống lứa đôi 


Em gởi cho tôi mối tình 

Mơ mòng của thiếu nữ mới vào yêu 

Tiếng cười trong vắt 

Hãy bắt đầu lại tình yêu 

Của ngày thanh xuân 

Như chưa có gì xảy ra 

Từ hai phía 



Tôi có thể là gì 

Làm gì 

Yêu và không yêu 

Lằn ranh mong manh 

Giữa hư vô và sự tồn tại 


La liberté, c'est l'angoisse du choix (Tự do, chính là khắc khoải lựa chọn)

Jean Paul Sartre trong L'Être et le Néant 



Không có nhận xét nào: