Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2018

Bài nói của nhà văn, dịch giả Bửu Ý trong buổi giới thiệu tập thơ “Đạp xe ra ngoại ô” của Từ Hoài Tấn tại tòa soạn tạp chí Sông Hương ở Huế






TỪ HOÀI TẤN, tác giả tập thơ
ĐẠP XE RA NGOẠI Ô

BỬU Ý

Cầm tập thơ của Từ Hoài Tấn trên tay, nhìn trang bìa trình bày thanh đạm mà đẹp, tôi đọc thấy nhan đề tập thơ
ĐẠP XE RA NGOẠI Ô
Một nhan đề gợi nhớ một không gian rộng mở, một không gian dự trữ năng lượng của một thành phố và có sức hập dẫn có khi còn hơn cả lòng thành phố.
Cũng giống như ở Huế, ngày xưa người ta quen gọi là ngoại ô những vùng như Kim Long, Bãng Lãng, Bến Ngự, Vỹ Dạ … thì ở Saigon cũng có những vùng ngoại ô như Thủ Đức, Phú Lâm, Hóc Môn …
Khi bước chân đi đến ngoại ô tức là đã đi xuyên phá nội thành. Ngoại ô là một hấp lực ly tâm giúp thành phố dãn rộng và nó còn chứa đựng nhiều sản phâm riêng biệt mà nội thành không có. Thí dụ Saigon xưa nay làm gì có ánh trăng, cho nên muốn thưởng trăng thì phải ra ngoại ô. Thậm chí Saigon hầu như thiếu cả khí trời, muốn hít thở đầy phổi cũng phải ra ngoại ô.
Có những tác giả thơ, nhạc động long vì ngoại ô, vì bao nhiêu hình ảnh, âm thanh của ngoại ô bị bỏ quên một ách oan uổng, như trong ca khúc của Đỗ Kim Bảng hay Phạm Thế Mỹ …
Ngoại ô có mặt trong thơ cũa Từ Hoài Tấn nhưng lại bày ra một bộ mặt khác:

Đây khu ngoại ô
Đàn bà và đàn ông cùng một bộ đồng phục
(MỘT BUỔI CHIỀU RA KHU NGOẠI Ô, trích, trang 5)

Ngoại ô của Từ Hoài tấn, ngược lại với thông thường, không phả là bình oxy của Saigon, mà là một loại thông hành địa dịch đưa dẫn vào thành phố, trở thành một vùng đất hoạt động bên lề mà người ta dễ bỏ qua hoặc dể quên.

* * *

Đọc đi đọc lại thơ của Từ Hoài Tấn, rải rác có những câu thơ nhớ thế này:

Nếu không có ngày lưu lạc
Sao ta  một chuyến về
Cầm tay người nghe đã khác
Màu da rám nắng chân quê
(XA HUẾ, trích, trang 38)
Hoặc là:
Định cư hay du cư
Chí là ý niệm hờ hững
(ĐỊNH CƯ, trích, trang 115)
Hoặc là:
Kỷ niệm ghi dấu cùng năm tháng
Khi bước qua cuộc đời này,
Sẽ còn ai để kể lại
Mười lăm năm chìm đắm ở miền Tây
(SÔNG NƯỚC MIỀN TÂY, trích, trang 22)

Đọc mấy câu thơ này, tôi tự nhiên giật mình, “Mười lăm năm chìm đắm ở miền Tây”. Giống như thể “mười lăm năm” là một hạn kỳ, không hiểu là ngắn hay dài, nhưng có lẽ là vừa đủ để nếm trải đủ mùi đủ vịủa một cuộc sống lưu lạc, một hạn kỳ thu tóm lại một kiếp phù sinh.
Và cũng giống như Stendhal có nói tới hiện tượng “kết tinh” tình cảm trong Tình Yêu thì ở đây, thiết tưởng cũng tương tự như thế, mười lăm (15) năm là thời hạn kết tinh đắng xót của một con người.
Tôi lại còn miên man liên tưởng tới 15 năm đoạn trường của Thúy Kiều và luôn cả 15 năm cuối đời của Nguyễn Du sống ở Huế, xa quê hương, và viết nên Truyện Kiều.
Lưu lạc, lưu đày, là một vấn nạn của thời đại, và cũng có thể không chỉ là thời đại mà thôi, mà đó là vấn nạn muôn đời của nhân sinh.
Đó là chưa kể đến tình cảnh lưu lạc ngay trên quê hương của mình trong những thời khắc con người cảm nhận một nỗi khó sống, khó thích nghi dù là ở giữa một môi trường vốn quen biết của mình.
“Lưu đày” và “quê nhà” xưa nay là một cặp phạm trù đối lập nhau triệt để nhưng, ác thay, cả hai không loại trừ nhau mà lại bao hàm nhau làm điều kiện hiện hữu song đôi, vưa lẩn tránh nhau, vừa thách đố nhau: phải lưu đày mới biết quý quê nhà, có quê nhà rồi vẫn ngóng lưu đày …
Tập thơ của Từ Hoài Tấn vô hình trung là một lời nhắc nhở, một lời nhắn gửi đến mỗi một chúng ta

Huế 13/9/2018
                                                                                                BỬU Ý






Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018

Giới thiệu tập thơ Đạp xe ra ngoại ô của tác giả Từ Hoài Tấn

08:02 | 14/09/2018
Chiều ngày 13/9,  Tạp chí Sông Hương đã tổ chức giới thiệu tác phẩm Đạp xe ra ngoại ô của nhà thơ Từ Hoài Tấn.
Giới thiệu tập thơ Đạp xe ra ngoại ô của tác giả Từ Hoài Tấn
Nhà thơ Lê Vĩnh Thái - Phó Tổng biên tập Tạp chí Sông Hương phát biểu giới thiệu sách
Nhà thơ Từ hoài Tấn tên thật là Hồ Văn Hiền, sinh năm 1950 tại làng Chuồn - An Tuyền, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế. Từ tập niên 1960 - 1970 anh có nhiều sáng tác thơ xuất hiện trên các tạp chí Văn, Nghệ Thuật, Vấn Đề, Trình Bày, Khởi Hành, Ý Thức, Tuổi Ngọc… và tạp chí Văn, Thanh Niên, Văn Nghệ thành phố Hồ chí Minh, Tạp chí Sông Hương. Anh đã xuất bản nhiều tập thơ như: Hành tinh phiêu lạc, Nxb. Thuận Hoá, 2003; Đi, đứng và chạy... với thời gian, Nxb. Hội Nhà văn, 2012; Phục hưng tôi & em, Nxb. Hội Nhà văn, 2013.
Tác phẩm " Đạp xa ra ngoại ô" của tác giả Từ Hoài Tấn
Tập thơ “Đạp xe ra ngoại ô là tập thơ thứ tư của tác giả, với gần 80 bài thơ, tác giả đã ghi lại những khoảnh khắc của cảm xúc, những hành trình và những nơi anh đã đi qua. Ở đó, là quãng thời gian dài của sự chiêm nghiệm, của ký ức và của hiện tại, nhưng sau tất cả là nỗi nhớ nhà, nhớ Huế, nhớ những cơn mưa mùa đông xứ Huế.
Nhà thơ Từ Hoài Tấn

Nhà thơ Từ Hoài Tấn chia sẻ “ Đây là tập thơ mới nhất của tôi trong mười năm trở lại, trong những năm tháng ở miền Nam,với cuộc sống tấp nập, xô bồ, có những phút giây cần phải ra khỏi thành phố, ra ngoại ô để được ngắm trăng, được thở, được mở màn che mặt của mình để sống với chính mình, rời xa những lớp bụi đường và sự giả dối nào đó của con người”.
Nhà thơ Nguyễn. Quốc Thái

Theo nhà thơ Du Tử Lê: “ Thơ anh phản ánh nhiều mặt tình cảm, đời sống quê hương đất nước và tình người. tất cả chứa đựng chất hiện thực và hiện sinh trong thơ anh, có nhiều bài thơ đọc lên thấy hết sự thầm kín đó vào tehes giới nội tâm hơn là thế giới ngoại hình, rồi từ đó anh phá lệ, vượt thoát qua mọi thể thơ anh viết. Thơ anh tiềm ấn và sáng tạo, dòng thơ đi lần vào dạng thơ siêu thực, đó là khuynh hương siêu thực thơ mà rất ít tìm thấy ở nơi khác. Anh muốn vượt ra khỏi hiện hữu để trở về bản chất cố hữu của riêng anh”.
Một số hình ảnh tại buổi giới thiệu sách: 
Nhà thơ Võ Quê
Chị Như Nguyện - người bạn của tác giả ngâm thơ tại buổi giới thiệu sách
Dịch giả Bửu Ý
Nhà thơ Phạm Tấn Hầu
Phương Anh

http://tapchisonghuong.com.vn/

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2018

Người em sầu mộng vướng víu nợ thi nhân

21:41 31/08/2018

Nhà điêu khắc Điềm Phùng Thị (1920-2002) là một gương mặt xuất sắc của nền mỹ thuật Việt Nam, được thế giới công nhận. 


Thứ Hai, 27 tháng 8, 2018

ĐẠP XE RA NGOẠI Ô - Tập thơ mới nhất của TỪ HOÀI TẤN

Xin mời đọc: 
 
Tập thơ mới nhất của TỪ HOÀI TẤN vừa được ấn hành:
ĐẠP XE RA NGOẠI Ô
 
Bìa: Lê Thánh Thư
Phụ bản : Tranh Nguyễn Đình Thuần
Ảnh chân dung: MPK
Phụ lục : Các bài viết của Khổng Đức, Cao Thoại Châu, Du Tử Lê, Thận Nhiên, Viêm Tịnh
 
Nhà xuất bản Hội Nhà Văn - 2018

Số lượng in hạn chế, Tác giả sẽ dành 100 tập gởi cho quý độc giả yêu thích thơ và đọc thơ Từ Hoài Tấn. Xin gởi 150 ngàn VND (bao gồm 120 ngàn ấn phí + 30 ngàn cước Bưu điện) về Tài khoản số 103002342878 Ngân Hàng VietinBank cùng tên và địa chỉ người nhận chính xác. Tác phẩm sẽ gởi đến tận tay quý bạn với chữ ký đề tặng của tác giả.
Trân trọng cảm ơn.
Email: tuhoaitan@gmail.com



Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2018

Thơ năm chữ TỪ HOÀI TẤN


BÊN TRỜI BẮT BÓNG


Hôm nào em trở lại
Gió bên đường phía tây
Ánh chiều xa dần bãi
Hoàng hôn khuất đỉnh cây
Lối mòn che cỏ dại
Đường xưa quanh đâu đây
Sinh ly rồi ngộ hội
Cầm bằng là áng mây

Ngày em về có nắng
Bữa em đi trời mưa
Nắng mưa sầu ngần ấy
Ấm lạnh buồn lưa thưa
Cách nhau vài sông núi
Xa nhau mấy đèo cầu
Nắng dài cùng một nỗi
Thương với giận cùng nhau

Hôm nào em lại nhỉ
Ta gác tạm sông hồ
Bên đời ngâm khe khẽ
Tiếng lòng em ư ư


KHÚC HÁT CHIỀU


mấy năm vui làm kẻ chợ
chiều ngồi hun khói thành mây
chắc lòng như cơn gió thổi
qua đời rung nhẹ hàng cây

thôi em, tình yêu bóng nhỏ
cuối đời hút mắt tà bay
thôi nhé tình ta thành cổ
tượng buồn ngơ ngác bàn tay

chiều hồng chiều tím chiều xanh
hết đông hoa lại tươi cành
đường lạnh gót chân phiêu bạt
rét cô đơn rét ngọn ngành

có ai hát chiều nay nhỉ
có lời lệ của em xưa
có ấm hơi tình cũ kỹ
có buồn thổi mộng thành thơ



NƠI THA PHƯƠNG

Chiều đỏ in hàng tre
Xe qua bến chợ vãn
Rứơc cô vơ đi về
Hai vai trần gánh nặng

Đám con trẻ lao xao
Bên nồi cơm mới xới
Trăng khẽ bứơc qua rào
Dự phần bữa cơm tối

Mười mấy năm, mau quá
Không kịp ngoảnh lại nhìn
Cố hương ta buổi ấy
Đầu bạc kẻ thư sinh

Ở quê lâu, ra phố
Quanh quẩn với nương vườn
Chiều hôm, không bạn cũ
Nhấm chút rượu tà dương

Mười mấy năm, cũng chậm
Một bước đường tang thương
Biển chờ sông bịu bận
Trăm khúc quành lươn ươn

Chiều quê Xuân tha thẩn
Màu mây trắng vô ngần
Thương đìu hiu chiếc lá
Rơi giữa trời bâng khuâng

      
MỘT HÔM LÃNG TỬ HỒI ĐẦU

 Hôm về đứng ngoài cổng
Hiên xưa trăng quên treo
Hoa bông còn mấy nụ
Cười nỗi lòng trong veo

Tóc người pha sắc gió
Phiêu du và bềnh bồng
Tấm tình ai để ngỏ
Ai bước về hư không

Người em không hò hẹn
Mây dừng bước ngang trời
Mùa không về trên bến
Mong lòng ai xa khơi

Em xa như năm tháng
Mỗi lúc mỗi khuất dần
Ta không về thầm lặng
Mối tình như triều dâng

Cầm tay rồi xa ngái
Mơ rồi bên viễn xưa
Em xa vời như thể
Mênh mông thời gian đưa

Thơ thẩn chiều hôm ấy
Lãng tử đã vu hồi
Dặm ngàn xuân đong đẩy
Trắng trong lòng tinh khôi

Hôm về ngần ngại nói
Người năm xưa có quên
Trải tình ta trên lối
Bước chân người có êm

Ngày mai khi mây trắng
Cũng là tinh nguyên sơ
Về gặp người một bận
Lòng ta cứ thẩn thờ

 
TỪ HOÀI TẤN
 (Trích từ tập thơ BẢN TÌNH CA CỦA GIÓ BỤI)