Thứ Năm, 16 tháng 7, 2009

Xin mời đọc NGỰA HỒNG - tập thơ CAO THOẠI CHÂU


NGỰA HỒNG
thơ CAO THOẠI CHÂU
Bìa: Vũ Hà Tuệ
Phụ bản: Phạm Cung, Lê thị Kim, Ngô thị Hạnh
Nhà xuất bản Thanh Niên 2009

Liên hệ tác giả: thoaichaucao@gmail.com
http://caothoaichau.blogspot.com

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2009

Thơ tháng bảy

Từ nơi xa xăm


Hoàng hôn nhuộm mái đầu người phụ nữ tìm ngọn nguồn mình trong tăm tối
Nơi xa xăm em làm gì với đống rác quá khứ
Bọt biển tan vào một chiều không hẹn hò
Năm ấy, chúng ta đang học cấp hai ở một thị xã

Người bạn mới đem đến cho tôi những suy nghiệm
Về một thời đại đã lùi khuất
Nơi có tình yêu em mọc cỏ hoa dập dìu khu vườn yên tĩnh
Năm ấy, chúng ta mới bước vào đời

Từ nơi xa xăm không hẹn ước
Người sớm đã già nua
Còn chiếc bóng của kỷ niệm
Năm ấy, chúng ta dường như đã lãng quên




Đường bay

Bay về những cánh chim trời
Chiều nay
Ngồi đọng lại cùng quá khứ
Em mang chiếc mặt nạ đời
Nhỏ to cùng cuộc sống

Bay về những vai áo xanh thời cắp sách mộng mơ
Mơn man cùng lộc biếc
Ngây thơ con mắt lá dăm
Cười ai môi mỏi lời ái mộ

Trong khu rừng non sáng nay
Ai hóa tượng bên bờ suối
Lời mọc cánh
Bay về mãi những chân trời
Tìm kiếm kẻ đứng ngoài ranh giới cuộc sống
Rằng – như một ẩn ngôn – không dấu vết




Mùa thu

Sự vô vị sang trọng từng ngày tiếp diễn
Cửa hàng mùa thu trưng bày những hình nhân
Thỉnh thoảng có một ai đó đi qua
Nhìn kỹ mới thấy nụ cười nhẹ trên môi

Tiếng chân khua một ngày im lặng
Ngồi dưới một trời hoa lá bay
Người bạn nhiều năm qua gặp và nói
Không có kỷ niệm nào lấp đầy
Những ngày trống vắng

Tôi ngồi dưới những hàng cây hôm nay ngọn cao ngọn thấp
Mơ mộng vàng bên cửa hàng triển lãm mùa thu



Từ Hoài Tấn

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2009

Hai bài thơ

Ngày Vàng

ngày vàng con mắt phố
chờ đợi tháng năm xanh
cười vui như chợt ngỡ
chiếc lá mới trên cành

em đùa ta xin chút
giọt lệ sáng thủy tinh
ngày vàng theo khói thuốc
tình qua sóng lênh đênh

phố tháng Giêng chờ mãi
loài hoa tự thuở nào
nở tình anh đêm tồi
ngời bóng lá lao xao

ngày vàng em chưa tới
cõi lòng anh lệ khô
bồi hồi đường muôn lối
ngơ ngác tận bây giờ

phố phường chưa thức dậy
ngày vàng nghe quạnh hiu
ta yêu người năm ấy
buồn vui cũng dại khờ



MỘT THOÁNG ĐỜI NỒNG


Còn lối hoa reo ngoài nhà nhỏ
Bốn mùa chim hót không ngưng
Còn vườn cây thơm mùi cỏ
Mở bầu rượu uống rưng rưng

Còn tóc xanh thơm ngày thơ dại
Còn con mắt ướt của đêm nhung
Còn môi nho mọng xuân mười bảy
Còn xác thân chờ phút hiến dâng

Ta biết quen em thời cắp sách
Đường thơm mấy lá ép trong môi
Nhìn miệng em xinh ngần ngại thốt
Lời gió đưa mây tận cuối trời

Và gió đưa mây về cuối trời
Ta cũng biến thành người phiêu lạc
Năm năm rồi em có còn tươi
Những ngày xuân xanh bất tuyệt

Nhưng mây vẫn mong về phương cũ
Có em chờ trong tuổi lớn khôn
Ta mang áo dài cùng sính lễ
Đón em về vui với ta chung

Đêm nay rồi một đêm mai nữa
Chỉ còn bầu rượu cạnh thắt lưng
Trên dặm đường xa thương bạn hữu
Mời hư không một chén rưng rưng


TỪ HOÀI TẤN

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2009

Thơ Lê Ngọc Thuận

HẢO HẢO CHUA CAY


Lộc lãng tử say - đùa ly giỡn chén

Thảo Đạo Sư say - nạo vét tim gan

Đính tiên sinh say - trong mơ còn uống

Ngọc Công Tử say - ngậm ngải tìm trầm


Có những kẻ say thì như tin lá cải

Gà cắn chó - rồi chó cắn xe

Chẳng thấy đâu bờ eo xưa Đồng khánh

Chỉ nghe điệu chầu văn giữa dòng sông Hương


Chử nghĩa chừ cũng tham ô hối lộ

Văn nghệ chừ cũng có sát thù ma cô

Học giả! học thật chừ nam mô bốn phía

Rượu linh tinh chừ bia linh tinh


Huế có đò – Sinh ra nhà Đò học

Đem quá khứ làm bức bình phong

Gã lận gian từng trang lịch sử

Còn chờ ăn như con kên kên


Buồn thay cho rượu Huế mơ màng

Chịu đựng những miện lưỡi hở hang

Buồn thay cho kinh thành cổ kính

Gặp những cơn say dơ bẩn cung vàng


Rượu vốn là một thứ linh thiêng

Nên phải dùng tâm mà cạn chén

Say là cõi chân như thanh thoát

Sao lấy điêu ngoa xảo trá mà ngất ngây


Ta tắm gội trang nghiêm, áo quần tề chỉnh

Thắp hương tiên tổ rót rượu ngồi đây

Mỹ chánh buổi chiều cô quạnh bủa vây

Một mình ta say đông tây nam bắc.


06.2009

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2009

Tới Chợ Chuồn - Võ Quê

Hôm qua mừng 110 năm chợ Đông Ba, hôm nay tôi tới chợ Chuồn. Từ Đông Ba tới chợ Chuồn chợ mô cũng đẹp ngọn nguồn quê hương. Chuồn là tục danh của làng An Truyền cách thành phố Huế chừng 6 km về hướng đông. Tôi đã được chôn nhau cắt rốn nơi đây. Mạ tôi cũng nhờ chợ Chuồn mà nuôi một đàn con đông ăn học nên người. Mới hôm kia tôi và các bloger TKO, Chinhnguyen, Hằng, Cindy cùng chị Võ Ngọc Lan về tặng áo cho các em học sinh nghèo ở trường làng. Chỉ tiếc bữa đó chưa kịp mời các bạn thưởng thức đặc sản làng Chuồn: bánh tét, bánh khoái cá kình, rươụ Chuồn… Hy vọng có một ngày bạn bè, những người tôi thương yêu là Tiểu Kiều, Ca Dao, Sao Khuê, Thuỷ, bé Ty, Hiep Tran, bé Nận, bé Hường, là… cùng tôi về tới chợ Chuồn với “ tâm hồn đặc sản”.

Tôi đi một vòng chợ Chuồn, hồi ức tuổi thơ chợt về theo. Năm ngoái khi đưa mạ về làng, linh cửu mạ dừng mươi phút ngay trước chợ Chuồn. Những nén hương bà con trong chợ Chuồn thắp lên tiễn đưa hương linh mạ còn thơm trong tâm hồn tôi nguồn biết ơn sâu sắc. Trong khoảnh khắc ấy âm dương dường như không cách biệt. Mạ đang đi giữa chợ Chuồn trước khi về yên nghỉ bên kia cánh đồng làng.

Cầm máy hình, tôi đi một vòng quanh chợ. Tôi ghé hàng cau trầu trước tiên. Mệ An vừa xoáy xong một miếng cau trầu đưa lên miệng ngon lành. Giá như chừ có mạ con đã xoáy mời mạ một miếng cau trầu thơm thảo.

Trước hàng cau trầu là mệ Hựu với mớ rau tươi. Gương mặt mệ hiền chi lạ! Chụp hình mệ mà lòng rưng rưng…

Làng Chuồn có nghề làm mắm rò cũng rất nổi tiếng. Mắm rò làm từ cá kình loại nhỏ bằng đầu ngón tay út. Màu đỏ thắm của ớt, vị chua chua, cay cay… mắm rò dễ làm người ta liên tưởng đến món tôm chua Huế. Nhìn mệ bán mắm rò mân mê từng quả ớt mà thương. Tại góc chợ Chuồn này mệ đã bán mắm rò từ thời thiếu nữ…

Mắm rò, đặc sản chợ Chuồn

Hàng cá chợ Chuồn có cá nước lợ là cá đánh bắt được từ đầm Chuồn: cá kình, cá bồng thệ, cá mú, cá tràng, cá nâu…

Cá bống thệ cũng là một đặc sản vùng đầm Chuồn. Cá bống thệ thường được kho khô. Cá kho càng cứng càng ngon. Món cháo gạo mà ăn với cá thệ kho khô thì thật hết chê! Cá bống thệ nấu canh với cà chua bi cũng ngon đáo để...

Hàng cá chợ Chuồn có nhiều cá biển tươi ngon: cá thu, cá ngừ, cá nục, cá hồng, cá lạc…

Phụ nữ làng Chuồn mới sáng sớm đã buôn cá từ chợ Chuồn lên bán khắp các chợ lớn nhỏ trên thành phố Huế: Đông Ba, An Cựu, Bến Ngự, chợ Cống, chợ Xép… Thỉnh thoảng đi chợ tôi được mấy mẹ, mấy o… chào hỏi, gọi mời: “Cá kình bữa ni ngon Võ Quê mua về đổ bánh khoái cho vợ con ăn nì!”. Người làng Chuồn lớn hay nhỏ thường gọi luôn cả họ tên tôi mà không có từ em, chú, bác… kèm theo. Với tôi đây cũng là một hạnh phúc!

Bánh khoái cá kình là một đặc sản chỉ có ở chợ Chuồn. Muốn ăn bánh, phải trực tiếp tới mua cá kình đem về hàng bánh khoái. Người ăn chỉ việc trả tiền bột, tiền công cho người đổ bánh. Sáng nay tôi mua 20.000 đồng cá kình nơi mệ Hạnh. Mệ đang đếm cá kình bán cho tôi đổ bánh khoái đó.

Cá kình thịt thơm, ruột cá kình ngon, ăn nhiều thì ngủ tốt. Bên cạnh món bánh khoái, cá kình còn để nấu canh thơm (dứa, khóm) rất tuyệt vời.

Người đổ bánh khoái nụ cười tươi rói. Bánh khoái vừa nóng vừa thơm, hấp dẫn, chưa ăn đã thấy thèm! Tôi cũng không quên mua 5 đòn bánh tét Chuồn làm quà cho các bạn đồng hành bởi sáng nay (5. 6. 2009) tôi về chợ Chuồn với đoàn làm phim Ban Văn Nghệ Trung Tâm Truyền hình Việt Nam tại thành phố Huế. Bạn có tin không: Tôi đang làm diễn viên!!!

www.voque.org

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2009

Một cốc sữa

Câu chuyện có thật:

Một cốc sữa

Có một cậu bé nghèo hàng ngày thường đi đến từng nhà gõ cửa để bán báo trên đường tới trường học. Một hôm, chiếc dạ dày lép kẹp của cậu đột nhiên dở chứng. Cậu bé thò tay vào túi, chỉ còn lại duy nhất một đôla cuối cùng.
Cậu định dành dụm 1 đôla để mua thức ăn cho mấy đứa em ở nhà. Tần ngần một lát, cậu bé quyết định đi đến một ngôi nhà phía trước để xin chút đồ ăn.
Thế nhưng cậu hầu như mất hết can đảm khi mở cửa cho cậu là một cô bé xinh đẹp, dễ thương. Bối rối và ngập ngừng, nên thay vì hỏi xin thức ăn, cậu bé chỉ dám xin một cốc nước.
Cô bé trông thấy dáng vẻ nghèo khổ và đói lả đi của cậu, nên thay vì mang nước cô đã đem lại cho cậu bé nghèo một cốc sữa lớn.
Cậu bé uống một cách ngon lành và chậm rãi. Sau đó, cậu mới rụt rè hỏi cô gái: “tôi nợ cô bao nhiêu?”
“Bạn không nợ tôi cái gì cả”- cô gái trả lời. “Mẹ đã dạy chúng tôi là không bao giờ được chấp nhận trả cho một lòng tốt”.
Cậu bé cảm động nói “từ sâu thẳm trái tim, tôi thành thực biết ơn cô”.

Sau đó, Howard Kelly - tên của cậu bé, rời khỏi ngôi nhà cô bé tốt bụng đó, nhưng cậu không chỉ cảm nhận được sự khỏe khoắn trở lại của cơ thể, mà cậu còn có lòng tin tưởng hơn vào lòng tốt của con người. Điều đó giúp cậu mạnh mẽ hơn, không chịu khuất phục và từ bỏ số phận.
Nhiều năm sau đó, cô gái trẻ tốt bụng mắc phải căn bệnh hiểm nghèo. Các bác sĩ địa phương đã cố gắng nhưng cũng không thể làm thuyên giảm bệnh. Cuối cùng họ quyết định chuyển cô gái lên bệnh viện thành phố - nơi các chuyên gia có thể chữa khỏi cho cô.
Trong số các bác sĩ, bác sĩ Howard Kelly cũng được mời hội chẩn. Khi anh nghe tới cái tên địa danh nơi mà cô gái sống, có một tia sáng chợt lóe lên trong mắt anh. Ngay lập tức anh đứng bật dậy. Chạy xuống đại sảnh bệnh viện và bước vào phòng cô gái.

Trong chiếc áo choàng bác sĩ, anh bước tới gần giường bệnh cô gái. Và ngay lập tức anh đã nhận ra cô. Sau một thoáng, anh quay trở lại phòng hội chẩn và đề nghị được là người phụ trách ca bệnh đó, và anh sẽ làm hết sức mình để cứu sống cô gái. Kể từ hôm đó, anh luôn có một sự quan tâm đặc biết tới ca bệnh của cô gái.
Sau một thời gian chống chọi, cô gái thuyên giảm bệnh và cuối cùng khỏi hoàn toàn. Trước ngày cô gái xuất viện, bác sĩ Kelly đã yêu cầu nhân viên quầy thu ngân chuyển hóa đơn tới phòng của anh.
Vị bác sĩ nhìn lên tờ hóa đơn, sau đó, anh viết lên mặt hóa đơn trước khi nó được gửi tới phòng bệnh của cô gái.
Cố gái e dè mở ra đọc, và cô chắc mẩm rằng có lẽ cô sẽ phải làm việc cật lực cả đời mới trả hết hóa đơn này.
Cuối cùng, cô cũng cam đảm nhìn thẳng vào tờ hóa đơn, nhưng cô thật sự ngỡ ngàng khi trên phần đầu hóa đơn ghi dòng chữ:

“Hóa đơn đã được thanh toán bằng một cốc sữa.
Ky' tên,
Bác sĩ Howard Kelly”.

(Theo Internet)

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2009

Thơ rời tháng 5

Những hàng sao đứng vút cao cùng năm tháng
Thường xuyên ngồi dưới vệ đường nhìn xe cộ người qua lại
Nhiều người ở bên nhau không nói năng
Thời kinh tế khủng hoảng
Cũng không biết làm gì
Ngồi và chờ trời mưa
Vào buổi chiều khi con đường đông đúc trở lại những người trở về sau một ngày

Một lúc nào đó người yêu
Có hẹn hò từ trước
Đến và cùng nhìn những hàng sao cao vút
Cũng không biết làm gì
Thời khủng hoảng
Tình yêu cũng trở nên xa xỉ
Và buồn
Không biết làm gì nhìn nhau và câm
Lời tình tự đông lạnh

Tháng 5 tới theo cùng những cơn mưa đầu mùa
Chiều thành phố nhiều người đi dưới đường
Hàng cây sao vẫn cao vút
Và cũng còn có người thường xuyên ngồi bên vệ đường
Lặng lẽ
Thời khủng hoảng


SG 2009
Từ Hoài Tấn