Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

Những bài thơ kỷ niệm về Huế

Nguồn: Bing image
VỀ HUẾ
  
Xa ròng mười năm
Nay vửa trở lại
Chuyến tàu nửa đêm
Xập xình khó ngủ

Bên ngoài cửa song
Núi rừng đồng ruộng
Chạy qua miền Trung
Nỗi buồn cây lúa

Những sân ga ấy
Ngày xưa ngày xưa
Ai lên phố học
Ai chờ giữa khuya

Mười năm sách đèn
Mười năm xe đạp
Thân thiết đường quê
Mưa dầm tháng lụt

Bỏ Huế mà đi
Bỏ đời thương khó
Bỏ mối tình si
Dưới chân Thành Nội

Nhiều năm xa vậy
Thiếu nữ  có còn
Người mong phương ấy
Một mùa hư không

Cũng như em đã
Qua hết mùa hồng
Chồng con bận bịu
Khép mình bên song

Bạn cũ chờ ta
Nhiều năm lâu quá
Mê mãi miền Nam
Lạc loài bến lạ

Thương Huế mà đi
Xa người để nhớ
Thức giấc xuân thì
Mộng về như ngỡ

Chào Huế ta về
Ngày hương đã dậy
Một mùa xa kia
Như là mơ vậy

Chào Huế ta về
Bạn ơi đừng hỏi
Người ơi đừng hỏi
Mười năm hôn mê

Huế ơi Huế ơi
Đừng hỏi đừng hỏi
Lời nghẹn với lời
Vì sao vì sao
Vì sao ngày ấy
Đã là chiêm bao
  
Huế Tháng 8/2013
  
Ở HUẾ
  
Mặt trời dậy sớm
Lúc năm giờ
Nhìn qua bên kia sông
Gia Hội còn mờ
Cầu nghiêng bóng nước sông Hương
Chìm bao năm tháng
  
Nhà Viêm Tịnh ở Hàng Bè
Đường bờ sông im vắng
Những con đò xuôi đâu
Đêm không còn lao xao sóng lặng
Bao cuộc đời
Đã tắp bến nơi nao
Hay vẫn long đong cùng mây trắng
  
Cà phê Bon ngồi dăm ba người bạn
Lê Ngọc Thuận ở Mỹ Chánh vào
Buổi xuân thời qua từ nhiều năm
Nhiều năm ấy bao buồn vui
Những ngày tang trắng thất lạc nhau
Mùa binh biến năm xưa không bao giờ phai kỷ niệm
Những cuộc đời những con người  và những bí mật không hề khai quật
Bởi tiếng gọi của lương tri
Huế năm ấy u buồn
Những người con không trở lại
  
Về Túy Vân sơn
Qua cầu Trường Hà
Quê hương người mẹ già 96 tuổi
Có thấy người con phương xa về
Huỳnh Ngọc Thương
Một chút tình phơi bên hàng chè tàu
Những năm thơ ấu như huyền thoại
Cuộc đua tranh của đời sống
Đã mất đi tình người tình bà con chòm xóm
Chỉ còn là tiền là lợi lộc ẩn mình dưới vỏ bọc ngụy trang
Làng quê dầu có nhiều thay đổi
Những con đường bê tông
Đã bịt kín những lối về ngày xưa hương thơm mùi đất ẩm của ngày hè
Nhìn thấy cửa Tư Dung
Núi Mu Rùa – nơi dừng chân của huyền thoại công chúa nhà Trần
Một trang lịch sử bồi hồi của cuộc tình đất nước 
  
Chiều ghé tháp Chàm Phú Diên
Được xây từ thế kỷ thứ tám của dân tộc Chiêm
Khi chưa là sính lễ cầu hôn của Chế Mân
Khi đất phía Nam chưa khai phá
Công trình còn dở dang
Dấu vết một thời biến loạn
  
Cháo thơm mùi gạo đỏ
Bên lề đường sớm mai
Trước gallery anh Vĩnh Phối
Đường Bạch Đằng
Cô bán hàng xinh tươi thơ ngây trước câu đùa vui của khách
Cũng ngon như bún Mệ Kéo
Khách không ngớt ra vào chờ đợi
  
Ngày của Huế bắt đầu
Bên cà phê trước tòa soạn báo Sông Hương
Những người bạn của thời xưa vừa gặp lại
Những ngày áo trắng sân trường
Với tình yêu mơ màng người bạn gái cùng lớp
Bài thơ theo chân người dọc đường về bao nhiêu năm tháng
Mãi mãi chỉ là lời tỏ tình âm thầm của giấy trắng      
  
Thăm người em gái chợ Đông Ba
Mới hôm nào nay đã ba con
Miệng vẫn cười xinh giữa rừng hàng nhôm nhựa
Những ngày vui chung dưới một mái nhà
Năm một chin bảy mốt trong phủ Gia Hưng
Tôi đã ra đi về phía Nam để lại một mối tình trong sáng
Đẹp ngời cung điện cố đô xưa
  
Về làng Chuồn
Quê hương thơ ấu
Tuổi mười hai mười ba
Mỗi chiều đi dạo dọc con đường làng với Quảng
Cuộc tình của dì Lạc
Những ngày nắng Huế cùng dì đạp xe đạp đi học ở Bồ Đề hữu ngạn
Làm bao nhiêu bài thơ về người bạn gái cùng lớp
Không nhớ hết những kỷ niệm
Như hai cây vú sữa vườn nhà Ngoại đã không còn
Và cây ổi trước sân nhà ông bà Nội đã biến mất
Mang theo vị hương dịu ngọt của thằng bé thuở xưa
Khúc hát êm đềm của đồng quê ngày ấy
Chỉ còn lại ngôi mộ song thân nằm đây
Trên cánh đồng làng bát ngát
Qui cố hương – bài ca muôn thuở của cuộc đời
  
Những con đường thành phố Huế nhiều cây xanh hơn
Nhưng không khuất lấp được những kỷ niệm quá khứ
Những cửa Thành được trùng tu xây mới bê tông
Nhưng không sao làm quên được màu rêu phong cũ
Khu Đại Nội đông vui rất nhiều đoàn du khách nước ngoài
Không dễ có khoảng trống lặng im âm trầm hoàng triều cố cựu
  
Những buổi trưa tìm đến hàng cơm Chị Tẹo
Ăn cá bớp kho xấp
Hay dĩa thịt luộc tôm chua
Canh cá kình
Hương vị Huế thấm dần trong da thịt
  
Ở Huế mà như không ở Huế
Những mối tình ở trên mây
Như sự yêu đương phù phiếm của Nguyễn Miên Thảo
Hay cuộc tình hai vợ của Nguyên Quân
Như chàng thanh niên Huế ngày xưa tự làm ảo thuật với mình
Bằng những hẹn hò hoang tưởng
Tội nghiệp những quán cà phê bên bờ sông Hương
Làm chứng nhân cho lời tỏ tình của những chàng thi sĩ mơ mộng
  
Ở Huế mà như không ở Huế
Tôi lướt qua ngày và đêm trên đôi cánh giữa trời mây
Lâng lâng ngày trở lại
  

RỜI HUẾ
  
Lên xe
Ngày sẽ vơi dần
Con đường phía trước
Lời chia tay
Ngại ngần nửa cuộc
Thấp thoáng chiếc khăn thêu
Vẫy theo chiều tắt nắng
Loài chim trời có nhớ thương nhau
Hẹn một ngày hè ấm áp
Bốn phương hề nhớ một phương
Mắt hoài xa xứ
Mười năm cơn mộng tàn tro
Bay phất phơ mùa gió nổi
Thăm người sau trước xưa nay
Thời gian còn ghi dấu
Khi về cùng Huế mơ say
Chất ngất những ngày hội lễ
Khi đi cùng Huế ngây ngây
Mùa vui thoáng chốc
Xe qua đèo dốc miên man
Xa dần nơi yêu dấu ấy
Mười năm bỏ lại bên lưng
Một trời âm vang vời vợi
Sớm nghe tiếng bước của ngày mai
Ngày mai ngày mai
Xốc lên vai hành trang vội
Theo với dòng đời
  
Tạm biệt Huế như chưa bao giờ nói thế
Đã bao giờ quên Huế được phút giây
Đất trời có khi dời đổi
Nhưng ta vẫn cứ như lòng
Xe đi xa dần nơi chốn ấy khuất rồi sau một khúc quanh
Mà tình ta vấn vương ngậm ngùi ở lại
Thêm chút phấn hương cho ngày đã hết
Thêm tiếng ngân lòng cho mênh mông 
  
Hẹn về mai mốt nọ
Trăm năm một mối tình nồng
  
Huế 01 - 08/8/2013


XA HUẾ

Nếu không có ngày lưu lac
Sao ta mong một chuyến về
Cầm tay người nghe đã khác
Màu da rám nắng chân quê

Ngày vui xa chung rượu nhạt
Những năm hương lửa ấm nồng
Đời ta áng mây phiêu bạt
Buồn dài những núi cùng sông

Thương ai mơ ngày mai ấy
Ngày mai ấy của sử xanh
Lời yêu thơm lừng ngầy ngậy
Hương hoa những lá cùng cành

Đã về làm khách chốn cũ
Bồi hồi âm vọng ngày xưa
Người chờ ta nơi cửa Phủ
Gầy hao dáng của ngày xưa

Xa Huế sầu ta đất khách
Trà vơi sớm tối cuộc đời
Xuồng ghe một vùng lau lách
Muôn trùng tiếng gọi ngàn khơi

Mưa nắng miền Nam có lẽ
Buồn vui với gió sông hồ
Hẹn người lời nghe như khẽ
Vang âm qua mấy núi đồi

Xa Huế nhiều năm rồi nhé
Từ khi tạm biệt thời xuân
Bến đâu là bờ tắp ghé
Nơi đâu là chốn nương thân

Ta đi dễ nào quên được
Huế của lòng ta Huế tự ngàn xưa
Xa người sao tình ta quên được
Yêu của ngày xưa Em ấy ơi

TỪ HOÀI TẤN
https://phamcaohoang.blogspot.com/

Không có nhận xét nào: