Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011

Lục Bát Hạc Thành Hoa




Hạc Thành Hoa tên thật là: Nguyễn Đường Thai Sinh quán tại Xuân Phổ, Thọ Xuân, Thanh Hóa, sống bằng nghề dạy học, Hạc Thành Hoa làm thơ từ năm 1961, đã đăng thơ trên các báo, các tạp chí văn học trước năm 1975 tại Miền Nam Việt Nam.

Tác phẩm đã xuất bản:

+ Trong nỗi buồn vàng (Nguyễn Đình Vượng, tạp chí Văn Sài Gòn – XB – 1971).

+ Một mình như cánh lá (Giao điểm Sài Gòn xuất bản – 1973), tái bản (Thư ấn quán Hoa Kỳ xuất bản) 2006.

+ Phía sau một vầng trăng (NXB Thanh niên – Hà Nội – 1955).

+ Khói tóc (NXB Lao động – Hà Nội – 1996).



RỪNG LÚC NỬA ĐÊM


Nửa đêm trời đất mênh mông

Rừng hoang vu quá cho lòng xót xa

Cây buồn đêm cũng trổ hoa

Chim kêu dưới bóng trăng tà lẻ loi

Thương rừng không tiếng lá rơi

Thương ta trôi giạt một đời đắng cay

Đêm đêm thức giữa rừng cây

Nằm nghe sương rụng giọt đầy giọt rơi

Tưởng như đêm suốt một đời

Ngày mai không biết mặt trời có lên.



MƯA VANG MẶT ĐƯỜNG


Ngậm ngùi nhớ những ngày xưa

Phất phơ dạo dưới cơn mưa ngày nào

Mưa vang một giấc chiêm bao

Cây xanh lá biếc xôn xao với người

Mưa từng giọt rượu trên môi

Lòng ta theo nhịp đất trời cùng quay

Những ngày lạnh hút chân mây

Niềm vui bắt đuợc cơn say trong đời.

Ngọt lòng nghe tiếng mưa rơi

Giọt mưa thu cả đất trời vào trong...

Mưa như sương trắng cánh đồng

Tưởng còn tươi những nụ hồng trong mưa

Nụ hồng đã rụng năm xưa

Mùa bong bóng vỡ bây giờ còn đây

Trong hồn đã vắng cơn say

Mưa còn thơm những tháng ngày trổ bông

Đưa tay hứng giọt mưa nồng

Nghe thân buốt lạnh một dòng suối sâu

Mưa từng hạt nặng mưa mau

Sương ngân lối cũ lòng đau vô bờ.



TIẾC ĐỜI SAO BĂNG


Em còn bóng mát đầu sông

Nắng đi trải lụa nằm hong tơ chiều

Bụi mờ lạc nẻo chân xiêu

Hàng cây lượn khói tiêu điều chưa tan

Em còn tươi búp ngọc lan

Hương bay từ cõi thiên đàng nào xa

Kiếp trần trơ một hồn hoa

Thương mây trắng những ngày qua biển sầu

Em còn vầng nguyệt đêm thâu

Từ nao nao ánh hỏa châu cuối trời

Chim qua trăng sáng tuyệt vời

Chợt bâng khuâng tiếc thương đời sao băng



TRÊN BỜ ĐÁ TÌNH NGƯỜI


Chồi vui chưa trổ cành không

Mù mưa giăng một nhánh sông âm thầm

Tình người bờ đá trăm năm

Sóng tình tôi cuộn trên dòng nước xuôi

Hang sâu chim ngủ phần người

Trơ vơ cột khói thở trời mây đen

Nẻo đời mai có còn em

Nhìn cây rủ bóng hồn im nắng tà

Ngại mây gió đuổi phương xa

Trời xanh sợi khói giăng qua bãi nào

Những ngày gió đợi trên cao

Trong mưa phố vắng bước sầu ngựa ô

Xe nào mai ngọn gió đưa

Chim quên tiếng hót nghe thu xuống cành



NHƯ HAI SỢI KHÓI


Ngày đó có em và tôi

Như hai sợi khói giữa trời gặp nhau

Bất ngờ ngọn gió từ đâu

Tưởng hai sợi khói lìa nhau suốt đời


Bây giờ em lại cùng tôi

Vẫn hai sợi khói giữa trời gặp nhau

Biết còn gần được bao lâu

Chỉ lo cơn gió từ đâu vô tình


Hạc Thành Hoa

1 nhận xét:

Phu Đoan nói...

Thơ Hạc Thành Hoa để lại những cảm xúc sâu lắng!

Bạn có nhầm không khi ghi trong tiểu sử HẠC THÀNH HOA :
Phía sau một vầng trăng (NXB Thanh niên – Hà Nội – 1955)
Hạc Thành Hoa bắt đầu làm thơ vào năm 1961 thế mà năm xuất bản sao lại là 1955 được ?