Thứ Năm, 25 tháng 9, 2008

thơ Nguyễn Miên Thảo


DỊ BẢN

ta nhuận sắc tình em thành dị bản
ngày tàn đông gió thổi rụng trăng rằm
em điên đảo một thời con gái
cuộc tình nào hái mộng đến trăm năm

ta điên loạn đắm chìm trong mộng ảo
níu một phận đời không có thật đi chơi
hẹn em một ngày bên thành quách cũ
ta dìu nhau đi cuối đất cùng trời

rồi có ngày em lại ra đi
ta vẫn yêu em như ngày đầu gặp gỡ
trời sinh ta ra kẻ si tình mê muội
một nụ cười, tay nắm - đã nghìn sau

ta lặng lẽ đi lần về huyệt mộ
tiếng em cười kiêu bạc mấy nghìn đau
tiếng hát em hóa thành sương khói
trong tim ta em hóa nhiệm mầu

Không có nhận xét nào: